Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.850 tác phẩm
2.596 tác giả
189
78.744.871
 
Năm bài thơ của Wass Albert
Wass Albert

1.   

Trong khu rừng của đơn độc

 

Đây khu rừng của đơn độc

chỉ có tôi; và ai đó, một ai

một ai, tôi không hề quen biết.

một ai  cứ dai dẳng tiễn đưa,

dù tôi đi đâu, dù bất chợt.

Một ai, tôi không hề quen biết, không quen.

 

Tôi có một giấc mơ: tuyệt đẹp,

và tuyệt đỉnh đớn đau:

có một người một hôm gần gũi

nắm đôi tay tôi chấp chới chơi vơi

rồi cúi xuống hôn mắt ướt tôi lặng lẽ…

 

Một người một mai bước vào đời tôi,

người đáng giá hơn trăm lần cuộc sống.

Tôi có một giấc mơ: tuyệt đẹp

tuyệt đẹp, nhưng vẫn đớn đau…

 

Đây khu rừng của đơn độc

chỉ có tôi, tôi và một ai,

một ai, tôi không hề quen biết,

một ai- tôi không được phép nhận ra:

 

Cho dù tôi yêu người ấy, hơn cả bản thân tôi.

 

 

2.   

Còn gì cho chúng mình?

 (Tặng bá tước Horváth-Tholdy Margit)

 

Rồi đây lìa cành bay lá cuối,

vương vất hè phai giữa mảng sáng sau cùng:

còn gì cho chúng mình?

 

Rồi đây phủ kín đồi  cánh đồng tuyết trắng,

rừng sồi bay lá hóa nghĩa trang

những dòng suối rì rào thành linh hồn câm lặng?

 

Mùa đông cười hả hê tuôn rắc gió,

hạnh phúc chúng mình chim trốn lạnh trời Nam,

vô ích mong manh niềm ấm áp,

ôi!  khóc cũng chẳng thể,  hỡi ai!

 

Rồi đây rơi rụng giấc mơ lần cuối

đong chở ước mong hè chói chẳng nhạt phai

nhưng  tia nắng đã rời xa, đi mất:

trong  tuyệt vọng mênh mông cánh đồng tuyết

còn gì cho chúng mình?

 

 

3.   

Tại sao gió khóc?

(Tặng  bá tước Wass György)

 

  

Tại sao gió khóc? Ôi tại sao nức nở

những bài ca cũ kỹ đẫm lệ rơi,

nụ héo rũ trong úa tàn đổ nát

tại sao cất tiếng ca?

 

Tại sao gục đầu, hàng thông ủ rũ

tại sao một buổi tối xé tim ta

khi trong câm lặng màu hồng

tim thổn thức rên?

 

Tại sao lá phong run rẩy thế

tại sao tìm kiếm mộ, thảm lá vàng…?

những bình minh ướt đầm nước mắt,

 tại sao, tại sao khóc, bình minh ơi?

 

Ai có tới

nói cho tôi biết

khẽ thì thào, nho nhỏ, khẽ thì thào:

 Erdély những đỉnh núi trập trùng

chứa chất biết bao nhiêu hoa trái

tại sao gió khóc?  tại sao?

 

4.   

Nếu tôi trở về

 

Vì một lời yêu thương,  nếu một mai

tôi trở lại: kẻ tà giáo ăn mày

các người có yêu thương, những kẻ giờ đang yêu tôi đấy?

 

Nếu tâm hồn tôi loang lổ những vết thương,

tôi vô thần còn hơn mọi lúc

các bạn bè của tôi vẫn cứ là bè bạn?

 

Nếu tôi vào cuộc chiến, tâm hồn tôi đẫm máu,

chớp giật, sấm động trên đầu,

bầu trời xua đuổi, còn trên mặt đất

tôi chối từ Thượng đế, sống nốt cuộc đời

 nghe nửa thế gian rắc lời nguyền rủa:

 

đến lúc ấy nếu tôi quay trở lại, có lẽ

cây xanh cũ khi xưa vẫn nhận ra tôi?

 

  

 5.   

Bài ca mùa thu

 

Cánh chim vỗ bay đi, bao cánh én,

chỉ chúng mình ở lại: tôi và thu

rình ngó linh hồn tôi những khát khao run rẩy

giấc mộng thơ: em trở lại với tôi.

 

Nhưng em đã đi rồi, cùng hè và mơ uớc

Chỉ gió hú gào, trên vòng hoa vật vờ cái chết.

Anh đứng lặng câm, úa tàn chìm ngập

nỗi đớn đau mùa thu, tâm trạng, linh hồn.

 

Cuộc đời em quá lạnh ở nơi đây

những hoàng hôn không sắc màu đỏ úa,

những ấp ủ em trống rỗng vỡ tan

vắng ánh sao, đêm tối triền miên.

 

Nhưng anh biết: em là tâm hồn anh, là tất cả

anh chẳng cầu xin gì, chỉ ước

quay lại đi em;  anh muốn rắc úa vàng thu

quanh em, bằng hoa hồng rực đỏ

 

(2009-07-10

Nguyễn Hồng Nhung dịch từ bản tiếng Hung

 

Wass Albert
Số lần đọc: 1083
Ngày đăng: 09.09.2009
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Tự răn thơ mình - Huy Dung
Hoàng Vũ Thuật , hai bài thơ - Hoàng Vũ Thuật
Lục Bát Điên - Kiệt Tấn
Tháng Chín, Năm Cánh Sao Bay - Tiểu Anh
Thơ tặng Tiểu Thi Thử - Trương Phước Lai
Nàng còng gió - Nguyễn Anh Nông
Ngày Mở Sáng - Alen Ginsberg
Chim bồ câu trắng trên mái ngói xưa - Trang Thanh Trúc
Thơ Đoàn Thuận - Đoàn Thuận
Hiến tạo - Trần Trình Lãm