Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.393 tác phẩm
2.577 tác giả
99
75.995.220
 
Lòng hải lý – Phụ lục (trích trường ca)
Đỗ Quyên

Đã đăng trên Văn Chương Việt: Lòng hải lý – 5+6 (trích trường ca)

 

PHỤ LỤC *)

 

Chín giờ sáng

                      chốt các cửa

                      dấn sâu trang thơ mở

 

Mười hai giờ đêm

                      hạ rèm châu thân

                      vợ ngủ

Đâu là hạnh phúc?

Đâu là đau khổ?

Đâu thể vác Người đàn bà của mình

                                                         vào thi trình

                                                                             như cây thập tự?

Đâu thể trồng cả vườn hoa biết nở

trong gan bàn chân?

Nhưng, những chiếc giường trì trệ

phải mai táng

                      trước lúc gót chân chào căn nhà,

bằng không

                   chúng chạy níu theo trước mặt!

Trên những tiểu thành quách đó

đời ta chết lâm sàng

Đả đảo đất gậm giường! **)

Chiếc giường - nôi của căn nhà

Những căn nhà làm ra các lâu đài cổ thụ

Lâu đài - tâm vũ trụ già nua

Vũ trụ, trên mỗi con đường

                                            theo nhịp chân,

nứt.

 

 

Mỗi ngày ngồi lên một tập thơ chờ những câu thơ tới

Tối chín giờ chưa đổ rác chưa thể rửa tội trước tình

Một năm đảo hoang

                                phá trinh 365 tập thơ

(chắc không lên nổi thiên đàng?)

Các cành thông

nhiều lần xòe tay đòi có mặt

                                             trong thơ

dẫu nhìn ra những sọt rác đang chờ....

 

Sự thật không ở chân trời,

chân tường,

hay chân đàn bà...

Sự thật không ở cuối,

càng không ở đầu!

Những hành nhân đơn độc nghĩ rằng

Sự thật ở trong lòng hải lý

                                          ngang mỗi bước chân.

Tránh lảng bản năng

toàn thân xấu hổ đỏ

Sự thật thèm mót được lột trần

như cô em nhà lành xiêm áo giam mình

tránh người trai yêu thiệt tình

tội nghiệp ngỏ lời bằng tiếng hú.

Không phải gái mơ: Sự thật không để ai tìm -

Và đó là một sự thật về Sự thật.

Quyền này tối thượng

                                   hơn cả thánh thần

Chịu nhịn Sự thật

                            nó sẽ phục vụ miễn phí toàn thể

Nhân loại bốn loại người:

sợ và không sợ Sự thật,

biết và không biết Sự thật.

Đập tảng băng tập quán, rèm chủ thuyết, ô giả dối được thiêng hóa

bằng chiếc cu trần

sẽ giết tiệt cái giả Sự thật.

Những chiếc cu trần có thể là cha đẻ đám con mang họ tên Sự thật

nhưng mãi mãi chỉ có thể là người cha không cho các con mình người mẹ.

Vâng,

Thơ

       có thể làm đẹp cuộc đời bằng Sự thật

có Sự thật - khỏa - thân

có Sự - thật - trần - truồng

ở bên các Sự - thật - áo - quần

                                                 các kiểu

Thơ nào?

Thơ này thì không đẹp ở Sự - thật - trần - truồng

Hãy cứ để Sự thật (tự) khỏa thân

                                                    các kiểu.

 

 

Không phải con đường nào trải ra cũng để hành hương

Không phải với khúc ca nào dưới cờ cũng hát

Không phải bộ ngực nào cũng nở trong tầm mắt

Chúa và Phật có bóng tối và huy hoàng của Chúa và Phật

Bóng tối vẫn là một nửa của Sự - thật - ngày - đêm

Ánh sáng của Sự thật làm đứa trẻ phát ra lời

                                                                         (khi vua cha xiêm áo mỏng)

Đã sợ đêm của ban ngày

có sợ ngày của buổi đêm?

 

Mặc!

Allen,

Anh có thể bổ trán Chúa Phật

trong khi róc mía trên đầu những kẻ trần tục

                                                                          job vác thánh giá lần tràng hạt

Anh có thể giáng lên đầu vị sư tổ của tôi

                                                                  với chiếc cu ngỏ của mình

Có vảy lên áo Giáo hoàng dòng tinh thần hồn nhiên, dư dật

thì đạo giáo vẫn coi như một vi phân từ bi!

Một thế hệ người rõ là người

đã chết trong họng súng và làn đạn ấy

                                                             của anh

Chưa chắc họ lên được thiên đàng hay nước Phật

nếu có thêm một Sự - thật - phụ là có thật Chúa Trời.

 

Mỗi ngày khai tử một vết chân

Anh cũng từng như vậy

Có những vết bàn chân như hoa không nở

Anh -

           bông hoa không nở

                                          dưới các bước chân sau

Anh

        bông hoa

                        bức thúc

                        gọi vẫy

                        đề nghị tuôn trào

chở nhụy mình xuống lòng đất

Khi trái đất rung thân

                                   những cơn lời lửa

thì một nơi nào đó có đóa hoa không nói riêng được bằng màu của nó

Những hoa côi gào rú

                                   đòi hỏi làm rừng

 

(Nhưng, cần thiết lắm không

hôm nay,

chia loại hoa giữa nắng trời gió biển?)

 

 

Tạm biệt ba bông hồng

cùng các loài hoa khác

Chào xa em,

và phụ nữ của anh!

Xin cáo chung những chiếc giường, pho sách!

Xóa vết Ngày Năm Tháng Tư

và vết chân ngày tháng khác.

 

Tháng Sáu

                 Đảo

                        Đi

Tôi đã ăn các hải lý trước mặt

trên đường

tới chân trời rồi tôi sẽ ăn tôi.

 

(Trích trường ca Lòng Hải Lý)

Đảo Vancouver, tháng 5-1997; Tu chỉnh, tháng 8-2009

 

 

----- Chú thích:

*) Viết sau khi hay tin Allen Ginsberg mất ngày 5-4-1997

**) Chữ trong thơ Đỗ Minh Tuấn

 

Đỗ Quyên
Số lần đọc: 1187
Ngày đăng: 08.11.2009
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Chuyện người đời thường - Inrasara
Có lẽ bây chừ - Đoàn Quỳnh Như
Phan Hoàng , Hai bài thơ mới - Phan Hoàng
Nguyễn Lãm Thắng , Ba bài thơ - Nguyễn Lãm Thắng
Đôi khi - Linh
Chùm thơ tứ tuyệt - Hoàng Đức Chính
Tạ lỗi … - Hồ Chí Bửu
Dỗ người quê xứ - Trần Dzạ Lữ
Mưa chan từ cuối phố - Trần Trình Lãm
Thầy và dòng sông - Nguyễn Thánh Ngã
Cùng một tác giả
Hôn - 2 (thơ)
Em (thơ)
Thai phu (truyện ngắn)
Ăn tim (truyện ngắn)