Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.460 tác phẩm
2.580 tác giả
137
76.413.267
 
Lạc Dòng /Làng /Người Quê /Nợ Làng /Lục Bát Lời Ru /Xin trời đừng gió mồ côi
Dương Đức Khánh

Lạc Dòng

 

Tuổi thơ một khúc đường quê

Đời lăn như cái bánh xe vông đồng

 

Ai đời trò tập tầm vông

Có không – không có – xoay vòng gian nan

 

Quê xưa cát bỏng đường làng

Chân trần ta nhặt mo nang đi hài

 

Lò dò qua khúc trần ai

Biết đâu đường góc nẻo gai mà lần

 

Bỏ quên bến quê mái dầm

Ta giờ chới với giữa dòng nông sâu

 

Bè nan sấp ngữa bể dâu

Giữa phồn hoa – áo cánh nâu...lạc dòng

 

 

 

Làng

 

Kính tặng làng quê Thanh Lương của tôi

 

Một thời nặng gánh thương đau

Làng như mảnh vá áo nâu bạc sờn

 

Một thời đau lưỡi cuốc mòn

Củ khoai lẫn với mảnh bom, vỏ đồng!

 

Người đi xa mãi nặng lòng

Xót xa quê mẹ còn không…câu hò!

 

Lặng trầm dòng nước sông Bồ

Nuôi bờ tre đổ đến giờ còn xanh

 

Lung linh đêm hội hoa đăng

Nước sông làng cứ ngập ngừng cửa khơi

 

Cánh chim bạt gió lưng trời

Còn nghe tiếng vọng…ba hồi phèng la

 

 

Ngưi Quê

 

Đất quê tròn vạnh vành nong

Lòng người quê-chiếc niêu đồng, chẳng vơi

 

Gió mưa – nên những cuộc đời

Thẳng như cái dáng áo tơi giữa đàng

 

Xót lòng – còn nấm mộ hoang

Người hành khất chết rìa làng năm xưa

 

Cỗ cày nghiêng bờ ruộng trưa

Bát chè xanh giữa buổi bừa cũng say

 

Bờ tre rền giọng ve gầy:

Dẫu xơ xác cũng…ăn mày đất quê!

 

 

Nợ làng

 

Con đò mắc nợ sông làng

Bao năm mạn ván còn hằn ngấn rêu

Bóng đa nợ buổi chợ chiều

Câu hò khất nợ - liêu xiêu cối chày

O gánh rượu nợ người say

Buổi rời áo mẹ tôi vay nợ làng

 

Nợ đồi nắm sỏi ô quan

Nợ bến sông chú bống vàng sứt đuôi

Nợ chiếu cỗ làng nắm xôi

Nợ hội làng ván bài chòi ngày xuân...

 

Khói trầm còn nợ lư đồng

Tha hương nợ tiếng chiêng ngân phía làng

 

Oằn vai gánh nợi đa đoan

Bao giờ trả nổi nợ làng...nắm xôi !

 

 

 

Lục Bát Li Ru

 

Giọt mưa buồn nhỏ mái tranh

Nước mắt mẹ nhỏ ướt vành nôi con

 

Tao nôi bốn sợi mỏi mòn

Tay gầy nắm xiết mẹ buông câu hò:

 

“Chiều chiều… bóng xế… trăng lu

Ve kêu mùa hạ…mấy thu…gặp chàng!”

 

Lời ru như chiếc mo nang

Giữa mùa gió loạn rụng vàng bờ ao

 

Tiếng chim sẻ mẹ ngọn cau

Chim cha tan bão…bay đâu chưa về!

 

                                     

Xin trời đừng gió mồ côi

 

Quê nhà một bóng mẹ tôi

Thân cau mây cỗi lẻ loi góc vườn

 

Giàn trầu xiêu sợ gió vờn

Mùa qua khô trái mướp hương bên rào

 

Lom hom mẹ buộc giàn bầu

Giật mình bông lụt* bờ ao nở rồi

 

Đàn kiến di cư tha mồi

Mẹ còn trái bí nằm nôi để dành

 

Mưa dầm đếm tuổi mái tranh

Cơn giông bất chợt lay cành khô rơi

 

Xin trời đừng gió mồ côi

Lá trầu vàng – dáng mẹ tôi…lưng còng!

 

 

*Một loài hoa nở vào mùa lụt

 

Dương Đức Khánh
Số lần đọc: 864
Ngày đăng: 15.07.2010
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Nỗi Nhớ Tôi /Siêu tưởng - Phạm Phù sa
Gìơ Vẫn Đập. - Lưu Mêlan
Vũ điệu gốm - Đỗ Thượng Thế
Tiếng lẹt xẹt của đôi guốc - Trần Trình Lãm
Ngày Và Đêm /Gặp Mùa Hương Cỏ Mật /Hướng Dương - Ngô Thị Ý Nhi
Phía Sau Một Ngày - Nguyễn Đức Tùng
Hà Nội - Nguyễn Đức Phú Thọ
Những ngón tay em - Hà Thiên Sơn
Tiếp Viên - Vũ Trọng Quang
Tháng bảy mồ côi - Chiêu Anh Nguyễn