Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.539 tác phẩm
2.583 tác giả
107
76.947.778
 
Ba Người Nữ Một Mùa Thu (trích trường ca)
Đỗ Quyên
“Mùa thu đến và đi theo những bàn chân lá”
Ð.Q.

 

Gộp hết thiên thu lá rụng không ghi hết lỗi chúng ta

Nghĩ vàng về những mùa thu thực ra không màu vô sắc

Buồn quá lố bao mùa thu nhộn nhạo

Như các cô gái blonde óc hẹp đùi dài

dâm tình không quản ngại mà lưỡi lười vận động

Với mùa thu chúng ta ú ớ ngu đần

 

Sắp đặt một căn phòng building

Giá phải chăng sân trước rừng chạm

Balcony tựa lối đi cây vạt

Cho mùa thu tưởng đã sẵn một lòng

Trong se sắt lạnh mắt còn mở rộng

 

Bãi đậu xe đám trẻ chơi hoang

Lá rơi tới đó không còn đường lăn tiếp và

thây kệ cái xe móp đầu chịu nhục

Ai nghĩ nhiều sẽ không biết làm tình ngon

 

Ðêm thu không hòa sắc

Với ánh sáng đèn hông

Thứ ánh sáng bốn mùa một giọng

“Ai mua hành tôi thì thương tôi”

 

Dốc còn dốc hơn lòng kẻ bại

Từ xa đèn đỏ lừ

Không lối rẽ nào rộng cho người đi lạc

Trở lui từ mùa thu này

 

Gõ thêm ba bảy hai mốt tiếng trên bàn phím

Vậy thôi

Tiếng xe vào ga

Còn nữa

Ai tắt bớt sao trời cho đêm đỡ chơi vơi?

 

Các ngón tay gọi thơ ra từ đầu

Tim mắng tụi bây đừng láu táu

Ai vặn thêm cho chút nhiệt đời

Ðể những người vợ không phải trở mình khi đêm lại

 

Còn bao nhiêu chiếc xe đêm đuổi

Con dốc mải cõng những mảng băng cong

Không đếm

Thi sĩ biết bàn tay vừa nhặt lên

Sợi tóc màu của mình tự rụng trong đêm

 

Sáng sớm thứ bảy hai sẻ non đậu lên ban-công làm mắt cho bộ mặt căn phòng sau một đêm hóa thành thi phòng

 

Ðầu của thi phòng – cũng như mọi thi phòng của mọi thi sĩ – là những cơn gió lướt từ các cánh

rừng già thiên tả

 

Những nẻo đường cực hữu không can dự vào thi phẩm mùa thu này còn những dòng sông trung

tính suốt bốn mùa lưỡng lự không loại trừ năm nay

 

Bản dịch của một cơ thể (ngay từ nguyên bản) cũng khó đọc như bản dịch một bài thơ

 

Thi sĩ làm thơ về thân thể người nữ là hai lần làm thơ một lần chuyển dịch

 

Cha con Ngu Công chuyển xong một núi đá thi sĩ xong một bài thơ có khi là một đống chữ có khi là một cái chữ

 

Thi sĩ làm thơ về thân thể người nữ là làm thơ cho mùa thu gợi cảm cho các mùa hành động

 

Mùa thu trước

Sau chiếc cầu treo

Tay người khô trong nắng lạnh

Không cong thảm cỏ ngồi

Cái nhìn không quá vai

Và khuôn ngực nặng vẫn thở nhịp

 

Mùa thu trước nữa

Biển trong vòng quay

Bay ra xa hai bàn tay

                             Những cánh chim không biết đậu lại

Trong một khung trời đơn chiếc

Ghế gỗ làm dài hơn con đường quanh biển

Chiếc xe xanh không chứa quá hai con tim

Những hạt cát vào lọt

 

Mùa thu nữa

Bánh xe dừng từ lâu hai cái luỡi không tìm ra hướng chuyển động

 

Những mùa thu nữa

Ðông đến dáng còn nguyên trên góc phố không đèn

Tiếng nói nghẹn sau mùa hè tiếng khóc

Cuộc hẹn nào cũng sẽ trống không

 

Thử viết ra một lá chữ

Mụ Thổ sồn sồn bói cho xem

      thi lực cao tới mùa thu nào nữa

Trả 50 ngàn tiền Việt mụ thối lại cái vòng eo xài được hai đêm

 

Hãy cho xe đánh vòng quanh núi chữ

Kia cây cầu Thi Ca tới bán đảo Túng Tiền

Phà hôm ấy rồi sẽ lãnh phạt đền

Ðã để một hàng thơ say sóng

 

Chờ nhau chờ nhau đèn vàng đèn đỏ

Ðèn xanh đèn xanh chờ nhau chờ nhau

Chai rượu Giáng Sinh cao bằng một mùa thu

Giữa bàn không địa chỉ

 

Thành phố biển nói bằng ngôn ngữ gió

Chợ bến tàu của hai kẻ không lời

Câu chuyện ấy dài bằng hai ly nước

Một phần ăn Tàu Nhật một trời trôi

 

Có tầng dưới đón người khách lạ

Có màn hình căng căng tìm một nụ hôn

Có chén nước nóng hoài không biết nghỉ

Có cầu thang chắc sẽ gãy một hôm

 

Có tiếng phone đến tai người dừng lại

Có bữa ăn không một tiếng nhai

Có phần da thịt không biết nói

Có một hàng cây lá rụng rời

 

Có nữ sĩ cách mạng Thu Cận buổi hành quyết

đầu rơi lời cấtthu vũ, thu phong, sầu sát nhân

Có bạn thơ Trần Hồng Hà “muốn nói cho dù cuộc đời khốc liệt sẽ cắt lưỡi

thòng lọng cổ năm mùa sau

“như một cánh lá bàng một chiều thu rơi mất”

 

Có Trần Mộng Tú “tìm về chết giữa mùa thu”

“những con cá hồi”

Có Ðinh Hùng “mùa thu tàn nhẫn từ đôi mắt

mùi hương sát nhân từ ngón tay”

 

Có Bùi Giáng “những bàn chân bước hoang sơ

những bàn tay những mùa thu trong mình

Có Phan Huyền Thư “mùa thu đỏng đảnh”

“không ngăn được gió

        ngực hoàng hôn ùa ra”

 

Có Lưu Trọng Lư “không nghe mùa thu

dưới trăng mờ thổn thức

Có Trịnh Công Sơn một chiều ... đứng cuối sông

gió mùa thu rất ân cần”

 

Có Nguyễn Bính “thu đi trên những cành bàng

chỉ còn hai chiếc lá vàng mà thôi”

Có Ðoàn Thị Ðiểm “bấy nhiêu thu

gió mây hiu hắt trên đầu tường vôi”

 

Có Vũ Hoàng Chương

“xuân đời chưa kịp hưởng

             mây mùa thu đã sang”

Có Nguyễn Ðình Thi “gió thổi mùa thu hương cốm mới”

nhớ những ngày thu đã qua”

 

Có Phạm Thiên Thư “xưa ... phơi áo giữa thu phong

lá vàng cài trên lụa rực hồng

Có T.T.Kh. “một mùa thu trước...

nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn”

 

Có Nguyễn Khuyến “ao thu lặng lẽo...

...lá vàng trước gió sẽ đưa vèo”

Có Trần Mạnh Hảo “chim ngói lang thang nhặt nắng

lá thu rơi như phận gái theo chồng”

 

Có Cung Trầm Tưởng

“mùa thu không lời

son nhạt đôi môi”

Có Lý Ðông A

“thu dài xuân ngắn hận nắng mưa”

“lều gianh cỏ rậm vùi anh hào...”

 

Có Phan Tấn Hải

“quá gấp, bụng phình ra thở hơi ngắn

hơi dài mang đi theo nỗi buồn mùa thu

đổ lá...”

Có Viên Linh

“sông thu nhánh lạnh về trời

mình thu tuổi lạt đi mồi nhân sinh”

 

Có Nguyễn Ðức Sơn “cả mùa thu vàng rụng xuống đôi vai”

Có Chế Lan Viên “bài thơ anh, anh làm một nửa mà thôi

còn một nửa cho mùa thu làm lấy”

 

Có Bùi Chí Vinh “bước vào mùa thu thiếu phụ”

Có Nguyễn Du “rừng phong thu đã nhuốm màu quan san”

Có Nguyễn Ðức Tùng “đi tìm...

... đám mây mùa thu quẫy đuôi trong hồ nước lặng”

 

Có Lê Ðạt “lòng sang trang thu hồi ký lá vàng”

Có Trần Nghi Hoàng

“trong căn phòng không có mùa úa của sắc lá

sao vẫn là mùa thu

nghiêng?”

 

Có Nguyễn Xuân Thiệp

“sấm dội. sấm dội

mùa thu đã tới rồi

và con chim màu đỏ

đứng hót dưới trời mưa thưa”

Có Tố Hữu “Tháng Tám mùa Thu xanh thắm”

 

Có Ðặng Ðình Hưng “xuân hạ thu đông

đi jữa mùa em jó lộng

thu cùng”

Có Nguyễn Công Trứ “một năm được mấy mùa thu?

“mây về Ngàn Hống buồm treo ráng vàng”

 

Có Tản Ðà “giọt mưa thu, dạ khách đầy vơi”

Có Xuân Quỳnh “như ngọn lửa bùng lên rạng rỡ”

“trái mùa thu chín vội trước khi xa”

 

Có Thái Viễn Phương

“vàng lá điểm mùa thu

con quạ đen chìm đắm thiên thu”

Có Xuân Diệu “gió thu hoa cúc vàng lưng giậu

sắc mạnh huy hoàng áo trạng nguyên”

 

Có Bích Khê “Vàng rơi! Vàng rơi! Thu mênh mông”

Có Chân Phương “mặc xác dòng sông chốn thuế... dưới chân cầu”

“lăn mấy vòng quanh mùa thu”

 

Có Hàn Mặc Tử “bóng nguyệt leo song sờ sẫm gối

gió thu lọt cửa cọ mài chăn”

Nguyễn Quốc Chánh

“thỉnh thoảng... cũng xuất tinh vào cái gì đó, không quan trọng là hũõ hay lọ. Ðằng trước có con ngựa đá đuổi theo kim gió. Tới chỗ mùa thu... sẽ triển lãm cái dễ chịu của con thú”

 

Có Nguyễn Mạnh Trinh

“cơn gió chớm thu sầu tấc cỏ

không Kinh Kha mà nhớ bến sông”

Có Quang Dũng “từ độ thu về hoang bóng giặc”

“đôi mắt người Sơn Tây

u uẩn chiều lưu lạc”

 

Có Nguyễn Trãi “lá ngô đồng thuở mạt thu”

Có Phan Ðan

“tháng Mười

                 nắng mùa thu

                                     đỏ gió”

 

Có Du Tử Lê “đại dương dĩ vãng những mùa thu

ta làm ta thập tự”

Có Việt Phong “vườn thu phủ ánh trăng già

chìm trong quên lãng nhạt nhòa thương yêu”


Có Nhất Hạnh

“con ếch bơi trong hồ thu”

“hãy nhớ gọi đúng tên”

Có Tế Hanh “sen mùa hạ cúc mùa thu”

“bao giờ cùng trở lại vườn xưa”

 

Có Kiên Giang “thời gian qua bóng trăng lu

năm sau trăng sáng, mùa thu lại về”

Có Thế Lữ “sương thu gội mãi trên vai giá”

“lấy gì đây, đắùp dáng Thơ?”

 

Có Nguyễn Quang Thiều “và mùa thu thuở ấy bây giờ vẫn lấp lánh nước mắt”

Có Huy Cận

“sầu thu lên vút song song

với cây hiu quạnh với lòng quạnh hiu”

 

Có Vũ Thị Huyền

“gió đầu cành se sẽ

anh hay là thu sang?”

Có Trần Dần “mỗi ngày thu dọn một chân mây”

 

Có Hồ Dzếnh “hiu hiu gió gửi mây về

nửa thu sang đó, nửa hè còn đây”

Có Phan Vũ

“những chùm hoa tím

ngát

mùa thu”

“cổng chợ”

 

Có Nguyễn Ðăng Thường

     “...biển trên cao trời dưới

thấp khi thu bé... thu dâm

ôm rừng thu khiêu vũ dĩ nhiên”

Có Hoàng Cầm “lui về thăm lại bến thu xa”

 

Có Ðặng Nguyệt Anh

“bây giờ trời đất vẫn xuân

tóc xanh ngày ấy ngả dần sang thu”

Có Nguyên Sa “ánh thu buồn trong mắt sẽ hao đi”

 

Có Thanh Tâm Tuyền “trời thu la đà không mùi hương trừ mùi cỏ ngái”

“ngồi như trời trồng. Tự trồng cái bị thịt

Có Hoàng Thị Minh Khanh

“người đi xa đã từ lâu

mà mùa thu đến vẫn đau lá vàng”

 

Có Ðỗ Quang Nghĩa

“trong nắng chiều lãng đãng sông thu trôi”

“cũng đừng băn khoăn nhiều về sứ mệnh đời này”

Có Tô Thùy Yên “quán dốc hơi thu lùa nỗi nhớ

mười năm người tỏ mặt nhau đây”

 

Có Thâm Tâm

“nhà thơ đăm đăm hơi thu giá”

Có Nguyễn Quyến ”từ giã nôi thu ngày nào

... mười bảy tuổi bước vào lo toan”

 

Có Phạm Công Thiện

“thấy Việt Nam ngang tàng cho mặt trời

vẫn mọc trên rắn lửa

trên mái ô tô buýt chiều thu”

 

 

Thì cứ cầm những cái thơ cầm được đó mang ra buồng phổi thành phố – công viên hay trung tâm quang tuyến – mà sao gần y bản chánh rủi có mất một nét phết nào của vật thể cũng vì mùa thu ưa rơi rụng lắm đó bạn hiền ơi bạn đến góc đại dương này với cái laptop nặng mùi là đã phản đối nền văn minh Tháp đôi sụp cái rụp

 

Không đâu mà không mất gì khi trong tay còn không có cả con chim mình ngay cả con chim không biết khóc thậm chí khóc ngoài biên ải kể cả biên ải còn không có trên bản đồ tình ái lẫn bản đồ địa dư trong cả bốn mùa thu đông xuân hạ

 

Chả làm sao nói lại với nhà bạn được khi bạn không nói bằng cái nói được mà chỉ nói tinh những cái được nói thôi thế này nhá ta thử đối thoại bằng cái nghĩ xem mùa thu có hậu hiện đại chút nào chăng

 

Ê nói dzậy nghĩ dzậy là mất tính đại chúng lẫn tính mùa thu đó số là vì trên mặt bằng thân thể cái nghĩ không đa nguyên đa phu đa thê đa đảng đa dâm đa dục không bản sắc dân tộc không hội nhập khu vực và quốc tế không trống kộng không sây rựng kộng đồng bằng cái nói đâu à nha chứ không à chúa đâu có nghĩ khởi thủy là nghĩ

 

Cần-vượt lẹ đoạn trên ra phông u-lì-cốt dùm cái đi ông thày mùa thu rày thảy ló leo lên lưới tà-là-oát cho cong sắc như cái lưỡi lê lóng la lóng lánh lính lê lợi leo lên lầu lấy ló lăm lào cho thiên địa trong ngoài hình chữ ét-xì coi lé mắt chơi

 

(Chương 3: “Ðầu”, trích trường ca Ba Người Nữ Một Mùa Thu)

Vancouver, 7-27/11/2003 – tu chỉnh 9/2010

 

Đỗ Quyên
Số lần đọc: 1128
Ngày đăng: 14.10.2010
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Cỏ mật /Hoa Phong lan - Bùi Phương Thảo
Vài Tác Phẩm Của Nhà Thơ Quang Dũng - Quang Dũng
Khói - Nguyễn Hải Triều
Đầu thu bên hàng dây lá đỏ… - Thy An
Lỡ - Trịnh Hải Yến
Xác chết chạy tang - Vũ Trọng Quang
Bên Bạn Một Cánh Hoa Đẫm Ướt - Nguyễn Hồng Nhung
Đêm Miết Nhoài Ngọn Cỏ Ngoại Ô /Cho Một Hiền Ngoan - Nguyễn Thị Anh Đào
Vọng tri âm - Phạm Ngọc Lư
Đêm vượt sông /Quán sớm /Đồi xưa - Trần Hoài Thư
Cùng một tác giả
Hôn - 2 (thơ)
Em (thơ)
Thai phu (truyện ngắn)
Ăn tim (truyện ngắn)