Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.612 tác phẩm
2.586 tác giả
109
77.479.669
 
Thị Trấn Êm Đềm
Mang Viên Long

Thị trấn Balingtown thuộc quận lỵ Anterly ở miền đông tỉnh Divalman nằm giữa hai con sông Themes và Dumas. Từ trên cao nhìn xuống, Balingtown như nằm giữa thảm cỏ xanh của cánh đồng và sông nuớc. Hai chiếc cầu nối liền thị trấn  với các trục lộ giao thông liên tỉnh theo nhiều người dân cư ngụ tại đây từ thế kỷ trước cho biết đều được ngài thị trưởng  đầu tiên Divalman

xây dựng để người dân Balingtown không còn lo sợ vì những chuyến đò mỗi khi cần xuống tỉnh vào mùa nước lũ. Nhưng dầu đã có hai cây cầu kiên cố nhưng Marline và mẹ cũng ít khi có dịp đi qua hai cây cầu này!

 

Marline là chủ của chiếc quán café nhỏ nhắn nằm bên bờ sông Themes có cái tên tròn trỉnh ngây thơ “ Childhood “. Nàng sống ở đó với người mẹ làm giáo viên ở trường mẫu giáo Babbystars

của thị trấn. Hai mẹ con sống với nhau  êm ả qua bao tháng năm lặng lờ như dòng Themes vào mùa Thu. Vắng khách-hay  chủ nhật, ngày nghỉ lễ -họ cùng ngồi bên này bờ sông với hai tách café nhìn bên kia dòng xe trôi chảy mãi miết không cần để ý chúng sẽ chạy đi đâu, về đâu?  Hai mẹ con thản nhiên ở ngoài dòng xe, và ở ngoài dòng đời-cho đến một hôm Lorgers tìm đến Childhood như một cơn gió…

 

Lorgers dựng chiếc xe 250 phân khối bám đầy bụi ngay trước quán- bước vào, cởi bỏ chiếc xách đeo quàng sau lưng, ngã người lên thành ghế, duỗi chân thẳng, hít thở một hơi dài. Anh lặng lẽ lấy một điếu Corver gắn lên môi - châm lửa-thả khói.

 

Marline nhẹ nhàng tiến lại chỗ anh ngồi-giọng trong trẻo như tiếng chim buổi sớm : “ Chào ông! Ông dùng đen hay sữa? “.

Đen! – Lorgers cười thoải mái- Luôn luôn đen!

Marline mang tách café trên chiếc dĩa men sứ xanh đật khẻ khàng trên bàn-trước mặt Lorgers, giọng thân tình: “ Thưa ông, ông mới đến thăm Balingtown? “.

Nghĩ như cháu cũng đúng mà ngược lại cũng đúng!-Lorgers cười thoải mái- bưng tách café lên hớp một ngụm.

 

Cháu không hiểu hết ý của chú?-Marline mở to đôi mắt xanh sáng nhìn Lorgers có vẻ thích thú.

Có gì mà cháu không hiểu?-Lorgers lại cười , có chút gì như vừa thỏa mãn, vừa lạ lẫm-À, mà cháu không hiểu là đúng rồi!

 

Sau câu nói, Lorgers quay lại nhìn Marline kỹ hơn, cùng lúc nhận ra ở Marline có nét gì là là, quen quen-hình như một khuôn mặt nào rất gần với Lorgers mà anh không kịp nhớ lại.

Marline cũng thoáng bắt gặp ở ánh nhìn của Lorgers một điều gì là lạ-khác thường, và gợi cho nàng sự tò mò thích thú: “ Chú lại vừa nói câu gì vậy? “.

Lơrgers uống thêm một ngụm café với cảm giác rất hứng khởi-anh cười: “ Chú muốn nói khi ấy, cháu chưa được sinh ra mà…”.

Khi ấy-là khi nào?

Là lúc chú còn ở trong cái thị trấn Balingtown nhỏ bé cổ kính hiu quanh này…

Vậy ra chú đã có thời gian sống ở đây sao, chú?-Giọng Marline trở nên vui vẻ bất ngờ.

Chú đã sống ở đây hơn mười năm-cho đến ngày…

 

Lorgers co hai chân lại, người vẫn ngã ra phía sau thành ghế-thoáng nhìn lên gương mặt đầy đặn trắng hồng-hai gò má tròn gợi cảm, rất giống Nelsonly-lòng bỗng xao xuyến một nỗi nhớ nhung mơ hồ. Nelsonly đã tự ý rời xa  Lorgers khi anh đang ở ngoài mặt trận phía Tây sôi động . Nàng chỉ cho biết phải xin về thành phố Sargers theo lời yêu cầu của mẹ, rồi vắng bặt. Khi dược phép về thăm Sargers- chính Lorgers đã trông thấy Nelsonly đang ngổi ăn tối ở khách sạn

Majestic với một gã đàn ông chải chuốt sang trọng.

Lorgers âm thầm trở lại mặt trận dù chưa hết hạn nghỉ phép. Cuộc nội chiến  kéo dài mặc cả-giằn co hơn 10 năm-biết bao mạng người đã nằm xuống-cho đến khi hai nước dầu sỏ thỏa thuận

chia nhau quyền lợi về cảng biền và mỏ dầu ngoài vịnh Baltic, hai quân cờ nội chiến mới được giải giáp vũ khí bằng một hiệp đinh đã được soạn sẵn. Lorgers xin được rời  bỏ chức vụ tùy viên báo chí cho tướng Kanginers ngay lập tức  cho dầu ông này muốn giữ anh lại-để xin được về nghỉ hưu sớm trước hai năm.

 

Marline mỉm cười:

Cháu xin lỗi chú!-Marline thấp giọng-mời chú ngồi chơi…

Marline bước thoăn thoắt trên lối sỏi màu trắng vào phía hiên nhà như một cái bóng mong manh dễ vỡ. Lorgers châm tiếp một điếu Corver-thả khói, nhìn mông lung ra dòng sông, phía cây cầu bờ Đông đang nườm nượp bóng xe …

 

Một tuần lễ ở lại Balingtown, buổi sáng sớm nào Lorgers cũng đều đến Childhood - ngồi ở chiếc bàn  lần đầu đến ngồi, măc dầu quanh khu khách sạn Pinkdream quán café nhiều như nấm. Anh thích cái không gian khoáng đãng, trầm buồn-và nhất là thích được nhìn khuôn mặt xinh xắn hiền hậu như con chim Lee của Marline mà nhớ lại kỷ niệm một thời . Ngồi hằng giờ ở Childhood , Lorgers càng nhận ra sự già cỗi của mình khi đầu óc cứ quanh quẩn bên những kỷ niệm thời tuổi trẻ còn dạy ở trường Balingnormal. Thời gian hơn hai muơi năm  trôi qua hầu như chẳng bao giờ xóa hết được những dấu ấn  sôi nổi, nhiệt tình, đầy ắp ước mơ trong anh. Có lần Lorgers đã nghĩ rằng-chính ở Balingtown đã giữ của anh thời tuổi trẻ không thể nào quên của dời ngừoi, đã cho anh năm tháng sống vẫy vùng đáng sống-đã hằn in trong tâm khảm anh bao nghĩa tình sâu đậm không thể lập lại. Anh đã tìm về Balingtown như trở về quê nhà dầu biết rằng sẽ phải đối diện với những đổi thay đau lòng.

 

Đi một vòng các bàn xong-lần nào Marline cũng đến ngồi trên chiếc ghế đối diện Lorgers, vừa trò chuyện với Lorgers, vừa để đón khách bởi nàng biết Lorgers sẽ ngồi đến mấy giờ mới rời quán. ( Thông thường Lorgers chỉ rời quán khi đến giờ ăn trưa ở quán Roses trên đường trở về khách sạn ).

Marline nhìn Lorgers giây lâu-cười : “ Hôm qua chú bảo đã dạy ở Balingnormal nhưng vào năm nào vậy? “.

Cách nay gần 20 năm!

Lâu vậy sao?

À, lâu vậy!

Lúc ấy chú còn rất trẻ?

Tốt nghiệp xong đại học sư phạm ở Sargers, chú về đây ngay…

Chú dạy ở trường Balingnormal được bao lâu?

Khoảng tám năm…

Rôi chú xin về quê hay sao?

 

Chú không có quê!-Lorgers nhếch cười-người ta buột chú phải đi-phài rời Balingtown …

Marline mỉm cười- cúi  chào Lorgers, rồi đứng dậy đến bàn người khách vừa mới đến phía góc khu vườn. Lorgrs nhìn theo- châm một điếu Corver-thả khói bay lơ lửng theo từng ý nghĩ về Marline …

 

Cháu xin lỗi, chú lại vừa nói điều gì cháu chưa kịp hiểu?-Marline chớp mắt mấy cái, nhìn đăm đăm vào khuôn mặt phong sương nhưng vẫn còn rõ nét hào hoa một thời của Lorgers.

Chú khó hiểu lắm sao?-Lorgers hỏi, giọng trầm buồn-một con người khó hiểu sẽ ở vào hai trường hợp: Một là cuộc đời  họ quá truân chuyên bất hạnh-hai là cuộc đời họ quá quanh co gian dối!

Chú đừng nghĩ vậy!-Marline kêu lên. Cháu hiểu chú mà? Nhưng sao chú lại nói “ chú không có quê” ?.

 

Bởi vì chú lưu lạc từ năm lên mười-thời trung học rời quê làm precepteur kiếm sống. Thời đại học ở  Sargers đi vẽ dạo chân dung ở các ngã phố…Quê mỗi ngày một xa, một mờ- chỉ còn là những kỷ niệm đã nằm im lìm trong lòng chú rồi!

Đôi mắt Marline chợt sáng lên-tia nhìn trong trẻo và trìu mến hướng về Lorgers : “ Chú ơi! Hay là chú vẽ cho cháu một tấm chân dung, chú nhé? “

Lorgers yên lặựg.

Giọng Marline như bâng khuâng : “ Nữa  mai kia chú đi xa Balingtown-cháu còn có cái để nhớ chứ? “.

Lorgers châm tiếp một điếu Corver : “ Cháu có cái để nhớ. Còn chú có cái gì để nhớ đây? “.

Có mà! -Marline vui vẻ, cháu sẽ tặng cho chú một cặp khăn tay cháu vừa thêu xong hôm qua!-Giọng Marline chùng xuống-nếu chú không chịu vẽ cho cháu, thì cháu cũng sẽ tặng cho chú …

 

Theo lời mời của Marline chiều hôm qua, tối chủ nhật Lorgers đến thăm gia đình Marline trước khi rời Balingtown vào buổi sáng sớm. Ngày thứ bảy vừa qua, Lorgers đã bất ngờ đến quán

Childhood vào buổi xế chiều khi mặt trời vừa tắt nắng trên dòng Themes êm ả. Lorgers nhận ra niềm vui trên nét mặt đỏ hồng của Marline khi nàng đon đả mang tách café đến-và ngồi xuống bên cạnh: “ Hôm nay chú được thư thả buổi chiều? “.

 

Chú luôn luôn thư thả-Lorgers nhìn Marline với tia nhìn con chim Lee nhỏ nhắn . Không vội vã là hạnh phúc còn lại của đời chú mà!

Lorgers hít một hơi thuốc dài-nhìn lơ đãng ra phía dòng sông một mầu vàng nhạt-giọng thản nhiên: “ Sáng sớm ngày mai chú rời Balingtown rồi-chú đến thăm cháu…”

Marline dường như hốt hoảng-gương mặt nàng biến đổi tê tái, giọng ướt mềm: “ Chú không ở lại chơi thêm dược sao? “.

 

Lorgers yên lặng nhìn nàng.

Cháu đã nghĩ đến ngày ấy rổi- nàng thở dài-cháu đã thật sự mất chú !- Marline chợt mỉm cười, Balingtown  yên vắng  buồn bã này không thể giữ được đôi chân phiêu bạt của chú mà!

Không phải vậy, Marline!

 

Chú sẽ đi đâu?

Chú cũng chưa biết mình sẽ đi đâu trên chiếc xe đã theo chú dong ruổi bao năm rồi !

Một khoảng yên lặng đủ để cho nỗi buồn thấm sâu trong lòng như từng giọt café đang đều đều nhỏ xuống chiếc ly trước mặt hai người. Marline bỗng cầm lấy tay Lorgers : “ Tối ngày mai, cháu mời chú đến thăm gia đình cháu để dùng bữa cơm tối nhé? “.

Có gì phiền cho cháu không?-Lorgers nhìn không chớp vào gương mặt thẩn thờ của Marline lòng cảm thấy đau xót.

 

Không có gì đâu chú-Marline gắng nở nụ cười-mẹ cháu chắc cũng sẽ rất vui mà?

Bây giờ-Marline đang đứng đón Lorgers ngay ở cánh cổng dẫn vào khu quán. Dáng nàng nhỏ nhắn khép nép bên tảng mầu xanh sẫm của khu vườn  phía sau. Lorgers cho xe chạy gần đến bên nàng : “ Chào chim Lee! Cháu mặc bộ váy hoa đẹp lắm! “.

Cháu mặc để đón chú mà?  Marline chợt cười-đã lâu cháu xếp  cất kỹ vào trong tủ…

Chú cám ơn cháu!

 

Lorgers đi theo sau Marline vào phía trong vườn-ngôi nhà nhỏ kiểu cổ bằng gạch nung mái ngói đỏ đã phủ dày rêu xanh nằm ở giữa khu vườn. Anh thoáng thấy bóng người đàn bà đứng ở

khung cửa có ánh  điện sáng trắng đang trông về phía Marline-đoán biết là mẹ nàng. Lorgeers đi chậm lại một chút-lấy thuốc ra hút.

Chào thầy! Người đàn bà bước xuống bậc hiên nhà- giọng tươi trẻ.

Chào cô!-Lorgers nói, theo chân Marline vào phòng khách.

 

Để Lorgers ngồi yên vào ghế- cả hai mẹ con Marline bước ra phòng sau. Lorgers có dịp nhìn ngắm căn phòng: Nơi anh đang ngồi là một góc nhỏ riêng trong căn phòng của Marline, vì từ chỗ ngồi-anh có thể nhìn thấy bên trái là bàn làm việc và chiếc giường ngủ phủ tấm drap mầu xanh nhạt của Marline. Tấm ảnh vẻ chân dung Marline hôm nào của Lorgers được lồng vào khung gỗ treo phía trên bàn. Một khung cửa sổ nhỏ mở ra vườn khép hờ với tầm mà che cũng mầu xanh như tấm drap giường ngủ. Lorgers cảm thấy cái không gian ấm cúng này có vẻ gì như là hiu quạnh, lặng lẽ. Anh chợt nghĩ đến Marline những đêm ngồi chong đèn thêu đôi khăn tay có hai chữ in hoa thật lớn L & M với câu “ Love You Forever “  bên cạnh đôi chim Lee mà lặng thầm ray rức.

 

Mời thầy dùng ly rượu Apples cho ấm.-Mẹ Marline vừa rót đầy ba ly rượu mầu sánh vàng giọng vui vẻ, chân tình.

Nghe Marline nói cô cũng đang dạy ở Babbystars?

Dạ-bà chợt cười-em cũng là học trò cũ của thầy hơn hai mươi năm trước mà?

Vậy sao?-Lorgers đặt ly rụou xuống bàn-ngẩng lên nhìn -vậy em học khóa nào?

Khóa T3, chuyên khoa K3…( 1 )

Lorgers gật gù-giọng trầm thấp: “ Tôi không nhớ hết, xin lỗi em! “

Em mới là người có lỗi với thầy mà! - vẫn giọng nồng nhiệt-em vừa mới nghe Marline nói sáng nay thôi. Em là Nelly…

 

Nelly bắt đầu say sưa kể lại cho Lorgers nghe những tháng năm nhiều gian truân, bất hạnh của cô sau ngảy ra trường : Lập gia đình cùng Meiller-bạn học cùng khóa nhưng ở chuyên ngành K1 được vài năm là Meiller bị động viên, chết ở mặt trận miền Tây khi Marline vừa tròn tuổi thôi nôi. Gần hai mươi năm sống lặng lẽ bên cạnh sông Themes như một định mệnh được báo trước trong một bài thơ mà Nelly viết cho cuộc thi thơ vào mùa hè năm thứ hai đã được Lorgers chấm giải nhất.

 

Có phải tên bài thơ là “River Themes Hometown “ không?-Lorgers nhìn đứng lên mắt Nelly như tìm kiếm lại những hình ảnh xưa cũ mà cả hai đã một thời gắn bó.

Thưa thầy, đúng ạ! Nelly chợt vui-vậy là thầy còn nhớ em!

 

Marline ngồi yên lặng nhìn mẹ rồi nhìn Lorgers-lặng lẽ uống hết ly rượu Apples, tự rót thêm cho mình một ly khác-rồi rót đầy ly rượu còn phân nửa của Lorgers: “ Mời chú dùng chút rượu ạ! ”.

Ồ! Rượu Apples của Marline dấu lâu ngày, ngon tuyệt! Lorgers nhìn Marline cười trìu mến- Cháu cụng ly cùng chú đi nhé?

Lorgers đưa ly rượu lên-nhìn một lượt mẹ con Nelly : “ Chúng ta cùng nâng ly chúc mừng ngày hội ngộ tình cờ này nhé? “.

 

Cả ba người đều cạn ly-Marline đứng dậy: “ Mời chú dùng bữa tối cùng cháu!”-và bước ra phía sau phòng ăn đã bày dọn sẵn mọi thứ. Nelly đi sau con. Lorgers lửng thửng bước theo- như để nhìn ngó mọi vật trong căn nhà mà anh nghĩ chắc sẽ không còn dịp nhìn lai…

 

Trong bữa ăn Lorgers tránh không nhắc kể lại chuyện cũ-anh muốn nói tới hiện tại, nhưng Nelly vẫn cứ mãi mê nói lại những chuyện của hai mươi năm trước như những câu chuyên ấy đã dồn chứa từ lâu trong lòng cô.

 

Thầy biết không, khi thầy từ giã trường-em nhớ thầy đến từng mầu chiếc áo vest thầy thường mặc, chiếc cravate thầy thường đeo-cả đôi giày da không dây mòn nhẵn…Nelly vừa cười, cười vừa gắp bỏ thức ăn vào chén cho Lorgers.

 

Marline cầm thìa cắm vào mẫu bít tết dầm nát mà không ăn.

Lorgers khẽ chạm vào cánh tay trần của Marline: “ Cháu ăn đi chứ, Marline?” – Anh cười : “ Cháu đã đãi chú một bữa thật ngon từ ngày đặt chân đến Balingtown..”.

 

Anh kể lại những bữa ăn vội vã một mình ở quán Roses có hai cô con gái của bà chủ quán hợm hỉnh, đỏm dáng. Hai cô cứ bu quanh những gã lái buôn từ miền bắc tỉnh Singas đến để ỡm ờ, chọc ghẹo mà quên cả chuyện bán buôn khi có khách đến. Một bữa, Lorgers đến ngồi vào bàn –cô chị  đang ngồi vắt chân xem ti vi- nói trổng : “ Hết cơm rồi! Cơm chưa chín! “. Lorgers chớm dứng dẩy ra về thì bà chủ bước ra giở chiếc soong cơm to còn đầy : “ Sao mày không bán cho chú? “.

 

Bà chủ làm vội cơm cho Gorgers-anh chỉ ăn qua loa- gọi trả tiền rồi đi thẳng. Từ bữa đó, Gorgers không dám ghé lại Roses- vì bông hồng nơi ấy có quá nhiều gai!

Marline chăm chú nghe Lorgers như nàng đang uống từng lời pha trò vừa dí dỏm  vừa đau buồn của Lorgers .

Nelly chợt hỏi : “ Thưa thầy, ngày mai thầy định đi đâu ạ? ”.

Ngay lúc này thì chưa biết sẽ đi đâu-anh cười hồn nhiên-nhưng qua khỏi cầu rồi  thì sẽ biết đi đâu thôi mà!

 

Im lặng một phút. Nelly nói-giọng tha thiết: “ Hay thầy cứ ở lại đây với mẹ con em một thời gian cho khuây khỏa đi? ”.

Lorgers im lặng.

-  Em rất yêu quý thầy! Nelly nói trong hơi thở hụt hẩng.

Marline cúi nhìn đôi bàn tay mình nắm chặt đang đặt ở đùi.

Nelly thì thào : “ Balingtown vẫn êm đềm như thở nào,anh ạ!…”../.

 

 

( 1) Trường Balingnormal có 3 chuyên ngành : K1, K2, K3

đào tạo giáo viên 3 bậc học Trung- Tiểu và Mẫu Giáo-tùy theo

nguyện vọng thí sinh lúc làm hồ sơ dự thi-cùng chung 1 quy chế.

 

Ngày đầu tháng 11/ 2010

Mang Viên Long
Số lần đọc: 1069
Ngày đăng: 11.11.2010
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Vua Ngu - Nguyễn Thanh Hiện
Con Dốc - Vũ Lập Nhật
Sợi Tóc Mong Manh - Nguyên Minh
Chết Không Nhắm Mắt - Nguyễn Viện
Chuyện cổ tích ông kể cháu nghe - Huỳnh Văn Úc
Người Thầy muôn đời - Thái Quang Hy
Vỡ Tổ - Đặng Kim Côn
Chuyện Về Một Ngôi Nhà. - Mang Viên Long
Tuần Lễ Một Đời Ngừơi - Trần Minh Nguyệt
Nỗi đau - Minh Hương
Cùng một tác giả
Ngã rẽ(*) (truyện ngắn)
Bóng hạnh phúc** (truyện ngắn)
Vôi trường úc(*) (truyện ngắn)
Quán bụi (truyện ngắn)
Người chị(1) (truyện ngắn)
Dì Lucia (1) (truyện ngắn)
Chim trời (5) (truyện ngắn)
Ông ngoại tôi (truyện ngắn)
Quà nhỏ (tạp văn)
Bèo dạt, hoa trôi … (truyện ngắn)
Quà Trung thu của ba (truyện ngắn)
Giàn hoa cát đằng (truyện ngắn)
Mùa xuân đến muộn (truyện ngắn)
Gã nhà quê vui tính (truyện ngắn)
Bà ngoại tôi (truyện ngắn)
Chữ Hiếu (truyện ngắn)
Chim bay về đâu (truyện ngắn)
Bóng ngựa qua song (truyện ngắn)
Chuyện ngày xưa (truyện ngắn)
Vầng trăng khuyết (truyện ngắn)
Biển của hai người (truyện ngắn)
Chuyện xóm củi (truyện ngắn)
Dáng mộng (1) (truyện ngắn)
Lại một mùa xuân (truyện ngắn)
Ông Ba Phải (truyện ngắn)
Chim chuyền buội ớt (truyện ngắn)
Truyện ngăn ngắn -1 (truyện ngắn)
Truyện ngăn ngắn-2 (truyện ngắn)
Chiếc cà vạt (truyện ngắn)
Tiên Thủy (truyện ngắn)
Vội vàng (truyện ngắn)
Vết son (truyện ngắn)
Truyện ngăn ngắn-3 (truyện ngắn)
Truyện ngăn ngắn-4 (truyện ngắn)
Có những mùa trăng (truyện ngắn)
Một trường hợp (truyện ngắn)
Một cõi đời riêng (truyện ngắn)
Chờ bão (truyện ngắn)
Bên trời mơ ước (truyện ngắn)
Mèo con yêu dấu (truyện ngắn)
Phố người (truyện ngắn)
Một câu chuyện tình (truyện ngắn)
Bà già khòm (truyện ngắn)
Ăn tết ở chùa (truyện ngắn)
Những kẻ tạm trú (truyện ngắn)
Quê nhà , chiều 30… (truyện ngắn)
Phút chót (truyện ngắn)
Khoảng cách (truyện ngắn)
Một Ngày Cô Độc (truyện ngắn)
Chùa Cô Ba (truyện ngắn)
Thị Trấn Êm Đềm (truyện ngắn)
Mây hoàng hôn (truyện ngắn)
Ngôi Nhà Mùa Hè (truyện ngắn)
Quán Café Tulip (truyện ngắn)
Nỗi Khổ Không Rời (truyện ngắn)
Về Lại Chốn Xưa (truyện ngắn)
Bên Tách Trà Khuya (truyện ngắn)
Sáu Bẹo (truyện ngắn)
Lộn Ngược (truyện ngắn)
Quán Bên Sông (truyện ngắn)
Tách trà cổ (truyện ngắn)