Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.672 tác phẩm
2.589 tác giả
223
77.731.264
 
Thơ Vương Duy
Nam Dao

Thơ Vương Duy ( 699-759), Nam Dao dịch

 

 

tự Ma Cật, người Sơn Tây, đỗ Tiến Sĩ năm 21 tuổi. Tài hoa trong thi- họa- nhạc, thơ Vương Duy là  những bức tranh có âm thanh. Tô Thức bình : ‘’ đọc thơ Ma Cật thấy trong thơ có họa, xem họa Ma Cật, thấy trong họa có thơ’’. Vương Duy  xuất thế, sống thanh tịnh, thơ nhuốm tư tưởng Phật giáo, đời sau gọi ông là Phật thi.

 

Vị thành khúc

 

Vị thành triêu vũ ấp khinh trần

Khách xá thanh thanh liễu sắc tân

Khuyến quân cánh tận nhất bôi tửu

Tây xuất Dương quan vô cố nhân

 

Khúc hát thành Vị

 

Thành Vị mưa mai đường bụi ướt

Quán khách xanh ngần liễu trước sân

Khuyên ai rượu cạn cho một chén

Lìa Dương quan là không cố nhân

 

Tống Xuân từ

 

Nhật nhật nhân không lão

Niên niên xuân cánh qui

Tương hoan tại tôn tửu

Bất dụng tích hoa phi

 

Tiễn xuân

 

Mỗi năm xuân lại về  &

Mỗi ngày người già đi

Rượu cùng cui, cứ uống

Hoa rơi, tiếc làm chi

 

Trúc Lý quán

 

Độc tọa u hoàng lý

Đàn cầm phục trường khiếu

Thâm yâm nhân bất tri

Minh nguyệt lai tương chiếu

 

Bên quán trúc

 

Một mình bên khóm trúc

Miệng sáo, tay gẩy đàn

Rừng sâu, nào ai biết

Đánh bạn cùng ánh trăng

 

2

Bên khóm trúc, một mình

Tay ôm đàn, miệng sáo

Rừng sâu, ai biết ai

Trăng ghé, soi lên áo

 

Tống biệt

 

Hạ mã ẩm quân tửu

Vấn quân hà sở chi

Quân ngôn bất đắc ý

Qui ngọa Nam sơn thùy

Đãn khứ mạc phục vấn

Bạch vân vô tận thì

 

Tiễn biệt

 

Xuống ngựa, tay nâng chén

Hỏi người đâu đến đây

Người rằng không đắc ý

Về ẩn núi Nam này

Khách đi, xin đừng hỏi

Mặc  cho mây trắng bay

 

Điểu Minh giản

 

Nhàn nhàn quế hoa lạc

Dạ tĩnh xuân sơn không

Nguyệt xuất kinh sơn điểu

Thời minh xuân giản trung

 

Tiếng chim khe núi

 

Thân nhàn, hoa quế rơi

Đêm lặng, núi quạnh quẽ

Trăng lên, chim rừng sợ

Chíu chít kêu trong khe

 

Tích vũ Võng Xuyên trang tác

 

Tích vũ không lâm yên hỏa trì

Chưng lẽ xuy thử hướng đông ti

Mạc mạc thủy điền phi bạch lộ

Âm âm hạ mộc chuyển hoàng ly

Sơn trung tập tĩnh quan chiêu cận

Tùng hạ thanh trai chiết lộ quì

Dã lão dữ nhân tranh tịch bãi

Hải  âu hà sự cánh tương nghi

 

Mưa Võng Xuyên

 

Mưa trong rừng vắng khói mang mang

Cơm nếp, canh lê đã sẵn sàng

Xanh ngát cánh đồng cò lượn trắng

Âm u cây vẳng tiếng oanh vàng

Giữa núi tĩnh tâm nhìn cây mọc

Dưới thông chay tịnh gạt cành ngang

Lão chẳng dám tranh ai chỗ đậu

Hải âu sao lại vội bay sang

 

Sơn trung

 

Kinh khê bạch thạch xuất

Thiên hàn hồng diệp hi

Sơn lộ nguyên vô vũ

Không thúy thấp nhân y

 

Trong  núi

 

Suối Kinh lòng đá trắng

Trời lạnh, lá phớt hồng

Mưa chẳng rơi, sương núi

Ướt áo thấm vào trong

 

Lộc  trại

 

Không sơn bất kiến nhân

Đãn văn nhân ngữ hưởng

Phản cảnh nhập thâm lâm

Phục chiếu thanh đài thượng

 

Trại Lộc

 

1-

Núi vắng chẳng bong người

Văng vẳng đâu tiếng nói

Nắng lẻn vào trong rừng

Rêu xanh mầu nắng mới

 

2-

Núi vắng không một bóng

Loáng thoáng nghe tiếng người

Giữa rừng sâu le lói

Rêu xanh mầu nắng tươi

 

Hí đề bàn thạch

 

Khả liên bàn thạch lâm tuyền thủy

Phục hữu thùy dương phất tửu bôi

Nhược đạo xuân phong bất giải ý

Hà nhân suy tống lạc hoa lai

 

Viết chơi trên đá

 

Thương cho tảng đá chìm suối nước

Bù lại thùy dương chạm miệng bôi

Nếu bảo gió xuân không cố ý

Thì ai thổi để cánh hoa rơi

 

Hàn thực dỉ thượng tác

 

Quảng-Vũ thành biên phùng mộ xuân

Văn-Dương qui khách triêm lệ bố

Lạc hoa tịch tịch đề sơ điểu

Dương liễu thanh thanh độ thủy nhân

 

Thơ để buổi hàn thực

 

Cạnh thành Quảng-Vũ nhìn xuân chết

Ngoái lại Văn-Dương lệ tuôn tràn

Hoa lặng lẽ rơi, chim núi hót

Liễu xanh xanh biếc, kẻ đò sang

 

Lâm cao đài tống Lý Thập Di

 

Tương tống Lâm Cao đài

Xuyên nguyên hương hà cực

Nhật mộ phi điểu hoàn

Hành nhân khứ bất tức

 

Tiễn họ Lý

 

Tiễn nhau trên đài cao

Đồng xa nhìn ngút mắt

Chiểu rơi, cánh chim chao

Theo người đi xa lắc

 

Sĩ Hưng Tông Lâm Đình

 

Lục thụ trùng âm cái tứ lân

Thanh đài nhật hậu tự vô trần

Khoa đầu cơ cứ trường tùng hạ

Bạch nhãn khán tha thế thượng nhân

 

Thăm người khổ hạnh

 

Cây xanh lá rủ rờm che bóng

Rêu biếc phủ lên lớp bụi trần

Đầu trần, chân xếp, tùng dựa gốc

Mắt trắng nhìn lên xem thế nhân

 

Mạnh thành

 

Tân gia Mạnh thành khẩu

Cổ mộc dư suy liễu

Lai giả phục vi thùy

Không bi tích nhân hữu

 

Thành Mạnh

 

Nhà mới cửa thành Mạnh

Rặng liễu giờ đã tàn

Ai kẻ đến đây ở

Thương người cũ, thở than

 

Lâm Hồ Đình

 

Khinh chu nghinh thượng khách

Du du hồ thượng lai

Đương hiên đối tôn tửu

Tứ diện phù dung khai

 

Đình Lâm Hồ

 

Thuyền con ra đón khách

Đầu hồ dập dềnh xa

Ngoài hiên nào cùng uống

Phù dung nở rộ hoa

 

Chung Nam Biệt Nghiệp

 

Trung tuế phả hiếu đạo

Văn gia Nam sơn thùy

Hứng lai môi độc vãng

Thắng sự không tự tri

Hành đáo thủy cùng xứ

Tọa khán vân khởi thì

Ngẫu nhiên trị lâm tẩu

Đàm tiếu vô hoàn kỳ

 

Nhà ở núi Nam

 

Nửa đời duyên ngộ đạo

Tuổi già về  Nam sơn

Cao hứng quay chân lại

Nào có chỗ nào hơn

Lần theo mạch nguồn nước

Ngồi ngắm đám mây vờn

Giữa rừng bỗng gặp bạn

Cười nói thỏa một cơn

 

Kỳ Hồ

 

Xuy tiêu lâm cực phổ

Nhật mộ tống phu quân

Hồ thượng nhất hồi thủ

Sơn thanh quyển bạch vân

 

Hồ Kỳ

 

Tiếng sáo xa bờ nước

Tiễn chồng đi, cuối ngày

Trên hồ quay đầu lại

Núi xanh đầu trắng mây

 

Thư Sự

 

Khinh âm các tiểu vũ

Thâm viện họa dong khai

Tọa khán thương đài sắc

Dục thượng nhân y lai

 

Truyện kể

 

Gác mưa rơi nhe nhẹ

Phòng vẽ chực mở ra

Ngồi ngắm rêu xanh nhớt

Chợt bám vào áo ta

 

Tân Di

 

Mộc mạt phù dung hoa

Sơn trung phát hồng ngạc

Giản hộ tịch vô nhân

Phân phân khai thả lạc

 

Bến Tân Di

 

Đầu cành phù dung nở

Giữa núi rộ hồng hoa

Nhà yên, người vắng bóng

Tha hồ hoa nở ra

 

Bình Trì

 

Xuân trì thâm thả khoáng

Hội đãi khinh chu hồi

Ma ma lục bình hợp

Thùy dương tảo phục khai

 

Ao lặng

 

Ao xuân sâu, nước cả

Đợi chiếc thuyền câu về

Lục bình dạt đến tụ

Gió thổi  lại trôi đi

 

Hoa Tử Cương

 

Phi điểu khứ bất cùng

Liên sơn phục thu sắc

Thượng hạ hoa tử cương

Trù trướng tình hà cực

 

Gềnh núi

 

Chim bay, chim bay mãi

Trừng trùng núi, sắc thu

Xuống rồi lên, gềnh núi

Tình ơi, đã  cùng  chưa

 

 

Nam Dao
Số lần đọc: 1292
Ngày đăng: 08.01.2011
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Mục Đồng Mùa Xuân - Hồ Minh Tâm
Chơi hoang /Nhớ - Trần Ngọc Tuấn
Nẻo Về /Trăng Ngày /Nhớ Bạn - Đoàn Vũ
Nhả bã /Lạc /Phường - phố - Hoàng Xuân Hoạ
Quà tặng cuối năm /Hờn Giận /Tóc Nguyện - Yến Lan
Ta đang ăn những gì /Đom đóm khóc /Lẻ chim mây - Bùi Minh Vũ
Tết mùa xứ lạ - Đoàn Quỳnh Như
Quà lỡ tay Khổng Tử - Trần Hạ Tháp
Năm thứ hai mươi sáu, tập thơ Szabó Lörinc - Nguyễn Hồng Nhung
Giữa hai bờ trăng khuất - Quang Hòai