Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.676 tác phẩm
2.589 tác giả
230
77.790.581
 
Chinh Phụ Ngâm theo nguyên thể.3
Nam Dao

Bàn dịch theo nguyên thể

 

 

1. Gió bụi

 

Đất trời gió bụi

Mà hồng nổi trôi

Nỗi đắng cay ai chuốc phận người !

 

Trăng lung lay nhịp hồi trống thúc

Lửa bay lên sém đỏ mây trời

Trên trướng gấm, quẳng ly, chống kiếm

Hịch nửa đêm truyền: hỡi ba quân

Thuở thanh bình ba trăm năm lẻ

Giáp nhung nay trao lại  võ thần

 

2. Ra quân

 

Nhấp nháy sao mai như giục bước

Quân đi lệnh trọng, giờ chia ly

Cung tên, hề, trên vai

Vợ con, hề, thôi đi

Nờm nợp bóng cờ sầu ra quan ải

Kèn trống inh tai, ai oán nỗi nhà

Dẫu oán, cũng chia tay

Dẫu buồn, rồi quyết biệt

 

3. Chí nam nhi

 

Chàng mới đôi mươi nòi hào kiệt

Bút nghiên vứt bỏ, tay cung đao

Quyết hạ trăm thành dâng Minh thánh

Thề vung kiếm sắc chém giặc trời

Trượng phu nghìn dặm thân da ngựa

Thái sơn xem nhẹ tựa lông hồng

Giã nhà sải bước đi chinh chiến

Gió tây cầu Vị thét ngựa lồng

 

II  Xuất chinh

 

1 Tiễn biệt

 

Ngòi đầu cầu nước xanh trong

Ven nước xanh, cỏ xanh mọc

Tiễn chàng đi lòng đau dằng dặc

Chàng lên đường, hề, thiếp sao không là ngựa

Chàng xuống sông, hề, thiếp sao chẳng là thuyền

Nước xanh xanh cứ chảy

Trôi sao nổi muộn phiền

Cỏ xanh xanh cứ mọc

Nguôi sao nổi muộn phiền

 

2. Lên đường

 

Câu nhắn nhe, hề, tay cầm tay

Bước, bước đi, lại níu áo chàng

Lòng thiếp rõi theo như trăng sáng

Dạ chàng muôn dặm chốn Thiên san

Rượu tiễn một ly tay vung kiếm

Chỉ vào hang hổ, ngọn giáo ngang

Theo gương tráng khách lùng giặc dữ

Mắt bóng non sông việc nước bàn

Áo chàng rực đỏ pha sắc ráng

Ngựa lông tuyết trắng vó quan san

 

Nhạc ngựa, hề, đã trổi

Trống xuất chinh, người đi

Còn phút này, đối mặt

Thêm một quãng, đường chia

Đường chia, đường ngăn sông

Ven đường, mắt rõi trông

Bóng cờ thấp thoáng, hề, xa mênh mông

 

Quân trước, nay ngoài Tế liễu

Kỵ sau, còn nẻo Trường dương

Xe dong ngựa ruổi chàng qua ải

Dương liễu nào hay thiếp đoạn trường

Sáo văng vẳng tiếng nhành mai rụng

Phất phơ cờ xí sắc mông lung

Mây bay xa khuất chàng xa thiếp

Núi dựng ghềnh cao thiếp nhớ chàng

 

 

3 Cùng ngóng

 

Nẻo chàng đi mưa rơi tầm tã

Nơi thiếp về đêm giá phòng xưa

Đi - về - cùng ngoảnh lại

Nhìn núi biếc mây đưa

Chàng ngóng thiếp nơi Hàm Dương

Thiếp mong chàng chốn Tiêu Tương

Tiêu Tương mù khói Hàm Dương khuất

Hàm Dương cách trở sóng Tiêu Tương

 

Cùng ngoảnh lại, chẳng thấy

Chỉ xanh xanh, ngàn dâu

Ngàn dâu xanh

ngàn dâu xanh

Ý thiếp, lòng chàng,  biết ai đau

 

III Thương và Sợ

 

Từ ấy chàng ra miền gió cát

Đêm nay trăng xuống ngủ nơi nao

Xưa nay đường chinh chiến

Vạn dặm chẳng  bóng nhà

Ào ào gió rát mặt rầu mày dãi

Hun hút vực ghềnh ngựa nản chân bon

Trống trận gối đầu bờ cát trắng

Ôm yên ngủ cạnh nấm mồ xanh

 

Sáng nay binh Hán xuống Bạch-thành

Ngày tới quân Hồ rình Thanh-hải

Đèo Thanh-hải núi cao rồi thấp

Trước núi xanh, khe xanh đứt lại liền

Trên núi xanh, tuyết ngang đầu

Dưới khe xanh, nước ngập bụng

Thương ai áo giáp nặng còng lưng

Nhớ vợ con mặt mày rầu rĩ

Trướng gấm quân vương nào có biết

Gian nan cám cảnh phận  chinh phu

 

Thiếp tưởng đặt chân nơi chàng bước

Góc Hãn-hải, hẻm Tiêu-quan

Làng sương, quán ướt

Khe rắn, hang beo

Ăn uống phong sương

Tuyết băng râu bám

Lên cao nhìn mây xuống

Lòng thiếp luống xót thương

 

Từ độ chàng xuôi miền quan ải

Đông Nam chinh chiến biết nơi đâu

Xưa nay thân người lính

Mạng rẻ như cỏ sâu

Gan góc gồng mình phải đâu vì thâm ơn Chúa

Loang loáng luỡi dao vung phận tráng sĩ mỏng manh

Núi Kỳ trăng cũ mờ nhân ảnh

Sông  Phì  mả đắp gió chưa xanh

Hắt hiu gió lay động hồn tử sĩ

Dằng dặc trăng soi buốt mặt chinh phu

 

Mặt chinh phu, ai tô lại

Hồn tử sĩ, ai viếng thăm

Binh lửa nát nhầu giang sơn cũ

Người qua kẻ xót hỏi bao lăm

 

Chinh chiến xưa nay về mấy kẻ

Có về chắc tóc trắng như tơ

Chàng còn rong ruổi xa xa lắc

Gươm ba thước, ngựa lưng yên

Gió thu cỏ giạt

Trăng rõi ải xa

Tên vèo đầu ngựa

Thành vượt sào cao

Công danh dường khốn khó

Lao khổ để rồi sao ?

 

IV Nỗi Nhớ

 

Nỗi đớn đau, kể ai hay?

Thiếp ngồi tựa cửa, chàng chân mây

Tựa cửa thiếp chờ, cam phận thiếp

Chàng cuối chân mây, hẳn kiếp này

Kiếp này ư, lẽ là bên nhau, cá với nước

Phận này à, sao giờ cách trở, nước lìa mây

Thiếp xưa nào tưởng thân chinh phụ

Chàng đâu lại ngỡ phận bèo mây

Nay kẻ đầu nam  người  cuối bắc

Sáng tới chiều qua, nhớ đuổi buồn

Một bên, đây khách trượng phu niên thiếu

Một bên, đây thục nữ chốn khuê môn

Kham sao đây, đôi trẻ

Ấm lạnh, cách ngàn trùng.

 

Nhớ xưa bên chàng giờ chia tay

Cành liễu chưa vang tiếng oanh hót

Hỏi chàng ngày nào về?

Hẹn: ngày đỗ quyên kêu

Chim quyên nay đã vù bay mất

Liễu xanh rủ gác, én hót true

 

Nhớ xưa bên chàng giờ chia tay

Gió đông chưa vờn cành mai trắng

Hỏi chàng ngày nào về ?

Hẹn: hoa đào đơm bông

Gió đông lạnh  buốt hoa bay mất

Mai già ngơ ngác nở ven sông

 

Nơi nao hẹn cùng thiếp

Hẹn cuối góc Lũng-Tây

Trưa rồi, chàng chẳng tới

Đầu trâm lá rụng đầy

Thiếp đứng rơi nước mắt

Nghe tiếng chim kêu trưa

 

Nơi nao hẹn cùng thiếp

Hẹn trên cầu Hán-Dương

Ngày tàn chàng chẳng tới

Gió đùa vạt áo vương

Thiếp, hai hàng lệ xót

Sông lạnh nước triều buông

 

Năm xưa gửi tin nhắn chàng về

Năm nay lại tin mong chàng đến

Tin đến,  người không về

Hoa dương rơi rắc lối xanh rêu

Rêu xanh rêu xanh, lối xanh rêu

Một bước sân  tình ơi trăm mối

 

Năm xưa tin về nhắn thiếp đợi

Năm nay, tin báo thiếp ngày về

Tin về, người chẳng về

Rèm tơ xoay nghiêng tà bóng xế

 

Chiều tà, chiều tà, tà bóng xế

Mười lần tin hẹn, chín lần sai

 

V Lẻ Loi

 

Ngày qua tháng lại mang cộng sổ

Giật mình, sen đã ba lần nở

Dăm năm khốn khổ nơi dồn quân

Nghìn dặm gian nan thân lính thú

Đồn Tử-Tái, mẹ cha ai chẳng có

Lính Hoàng-Hoa, vợ trẻ ai lại không

Mẹ cha xa cách, niềm day dứt

Vợ con ly biệt, nỗi nát lòng

 

Mẹ chàng đây tóc sương trắng điểm

Con chàng đây trứng nước còn  thơ

Mẹ đợi ngồi tựa cửa

Con miệng há cơm chờ

Thiếp thay chàng mẹ già phụng dưỡng

Thiếp thay chàng dậy dỗ con  thơ

Nuôi mẹ dậy con thân một chiếc

Biết ai xót phận những nương nhờ

Đợi chàng năm trước, năm đi mất

Chờ chàng năm nay, năm dần trôi

Chàng còn xa,

                       hai năm, ba năm đến bốn năm

Thiếp lòng vò,

               trăm mối, nghìn vòng, trăm vạn mối

Làm sao đến bên chàng

Nỗi đau này thiếp tỏ ?

 

Thiếp có thoa cung Hán

Kỷ vật chàng đưa ngày lấy nhau

Nhờ ai đem đến gửi

Để tỏ chút lòng đau

 

Thiếp có gương lầu Tần

Ngày xưa  vẫn cùng chàng soi chung

Nhờ ai đem đến gửi

Nhắc thân này đơn chiếc

Thiếp có chiếc nhẫn bạc

Ngày ngày đeo trên tay

Nhờ ai đem đến gửi

Ân cần nhắc chàng hay

 

Thiếp còn chiếc trâm bạc

Thuở bé làm đồ chơi

Gửi cho chàng giữ lấy

Cách mặt dạ khôn nguôi

 

 

VI Vọng Tưởng

 

Năm xưa tin chàng còn lúc về

Năm nay tin chàng ngày bằn bặt

Nhạn bay cánh vẫy thư chẳng buộc

Sương rơi, luống sắp áo, chăn bông

Gió nổi, tin qua, chim hồng vắng

Thương chàng tuyết giá chốn xa xăm

 

Tuyết lạnh, chàng nơi trướng hổ

Mưa sa, chàng chốn màn lang

Giá buốt, ôi cơ khổ

Cõi xa thiếp xót chàng

 

Chữ gấm thơ đề, phong  rồi mở

Tiền gieo, quẻ bói, vẫn trăm ngờ

Mấy độ hôn hoàng, bên hiên một mình tơ tưởng

Dăm đêm trăng sáng, gối lệch tóc thả bơ thờ

Chẳng đắm, cũng  chẳng say, cứ li bì như ngủ

Đâu nào ngu nào nhác, vẫn ngây dại như mơ

Trâm lệch tóc xô, cài   chẳng đặng

Lưng  gầy  quần lỏng giữ sao cho !

Đằng đẵng ngày, nhà trống đi chực ngã

Dằng dặc đêm, rèm tre cuốn  rồi buông

Nhìn ra ngoài, nắng lên nhưng đâu chim Thước

Ngồi trong rèm, đêm về thủ thỉ ngọn đèn  suông

Đèn biết, như chẳng biết

Mình biết, một mình  buồn

 

VII Sầu Muộn

 

Đau lắm, dẫu đau  thôi chẳng nói

Hoa đèn, bóng lẻ, xót xa thương

Eo óc tiếng gà năm canh gáy

Phất phơ thời khắc chẳng kham lường

Sầu như biển

Khắc tựa năm

Gượng đốt hương, hương thơm ủ hồn tan nát

Gượng soi gương, gương sầu nước mắt tuôn rơi

 

Gượng ôm đàn, ngón đặt run run phím Phượng

Gượng gảy dây, khúc đau nghẹn tiếng Uyên-Ương

Gió xuân nếu chịu đưa tin lại

Nghìn vàng xin trả cõi Yên Nhiên

Núi Yên nào dễ đến

Bóng chàng thăm thẳm dốc chênh vênh

 

Trời xa không thể với

Nhớ ôi da diết, nhớ vô cùng

Nhớ ai, nhớ đến nát lòng

Lá xanh hạt sương đậu

Rỉ ran giọt mưa phùn

Sương buông đẽo tàn gốc liễu

Mưa rơi xẻ bấy ngô đồng

 

Chim cành Thung đáp

Móc vướng bụi cây

Dế kêu tường vắng

Chuông chùa vẳng xa

Rải rác mưa nặng hạt

Tầu lá chuối gió lay

Vạch cửa gió vào, xuyên khe trướng

Rèm hoa trăng giọi, bóng ngất ngây

Trước hoa, trăng tỏa lung linh trắng

Dưới trăng, hoa nở sắc hồng say

Trăng hoa, trăng hoa, hề, bóng chập chùng

Hoa trước trăng kề, hề, dạ  nào đây

 

VIII Thất Vọng

 

Nhác nghìn chuyện, biếng trăm điều

Nữ công ư, thoi gấm thẹn dệt oanh thành cặp

Thêu vá ư, kim vàng thẹn thêu bướm thành đôi

Dung nhan ngủ dậy trơ son phấn

Ban mai song tựa cắn ghì môi

 

Tựa song, tựa song, tựa song cài

Chàng chưa về, làm dáng vơí ai

Lòng tan dạ nát ai làm dáng

cho người xa cách vạn trùng san

Lẻ loi Chức-nữ sông Ngân khóc

Lạnh lẽo Hằng-nga  chốn Quảng-hàn

 

Nặng sầu à, ôm gối

Não lòng ư, kéo chăn

Định mang rượu giải sầu, sầu nặng rượu ơi khôn giải

Toan đem hoa gạt muộn, muộn khiến hoa bạc mầu

Muộn sầu góp lại thêm sầu muộn

Bời bời hóa thác chín ghềnh trôi

Ôm đàn tay gẩy, đàn im tiếng

Sáo nâng miệng thổi, sáo im hơi

Nơi cuối ải quan chàng nản bước

Đường còn xa lắc  dạ đầy vơi

Vẳng tiếng quyên kêu, tình nhỏ lệ

Vang hồi canh giục, mỏi gan sôi

Hình hài rũ xuống thân tiều tụy

Ly biệt ơi, cay đắng  kiếp người.

 

IX Mong Đợi

 

Chua cay ơi hỡi, ới chua cay

Chua cay này hỏi bởi vì ai

Vì chàng, thiếp nhỏ đôi dòng lệ

Vì chàng, thiếp chịu nỗi cô thân

Thân thiếp không ra ngoài trận mạc

Nước mắt rơi, nào người đưa khăn

Nhưng chỉ hồn này đâu cũng đến

Tìm chàng đêm xuống bến Giang-tân

Tìm chàng, hề, đường Dương

Gặp chàng, hề,  bến Tương

Đòi phen cứ tưởng vui hội ngộ

Bên nhau ôm mộng giấc xuân vương

Nhưng giận thân mình không như mộng

Bến Lũng,  Hàm quan đến với chàng

Rồi ngại giật mình, cơn mộng vỡ

Mộng dầu chẳng thực, mộng không tan

Vì tấc lòng đây đâu đành dứt

Dẫu chỉ một giây cách biệt chàng

Lòng chẳng lìa chàng, chàng có biết?

Mắt trông mòn mỏi đợi xe quân

Ngóng chàng, nhưng chỉ thấy

Ven sông, trắng hoa tần

Cỏ nước Yên xanh ngắt

Dâu Tần bíếc mây vân

Phía Nam, làng xóm lửa điêu tàn

Cát phẳng chiều tà cò trắng đậu

Ngóng chàng, nhưng chỉ thấy

Đường quan, trạm ngắn dài

Cây nước Ngô, xen mây

Núi Thục xanh, tròi khuất

Phía Bắc, lúa mọc nửa thành hoang

Văng vẳng mưa sông đưa tiếng sáo

Ngóng chàng nhưng chỉ thấy

Núi Không, lá rụng đầy

Cỏ xanh, chim trĩ đậu

Cành mai vờn bên sông

Phương Đông, ảm đạm mù sương khói

Chim kêu thảm thiết gọi Tây-phong

 

Ngóng chàng nhưng chỉ thấy

Sông Hoàng cong lưỡi câu

Trời điểm dăm cánh nhạn

Ngoài khơi, thoáng cánh  buồm 

Phương Tây, rừng thông chèn lau lách

Xanh mờ khuất nẻo bóng người xa

Ngắm hết đầu trời trông cuối đất

Sáng leo gác thấp, chiều lầu cao

Mây che cách trở tương tư ngóng

Chiến địa Ngọc-quan ở chốn nào?

 

X Ngờ Vực

 

Giận không roi chỉ cho đất rút

Giận chẳng khăn gieo để thành cầu

Lòng này dầu hóa đá

Nước mắt vơi được đâu

Ngoảnh lại đê dài xanh mầu liễu

Thiếp hối xui  ai bước công hầu

 

Chẳng biết xa xôi nơi nghìn dặm

Nỗi chàng có giống nỗi thiếp đau

Nếu biết lòng chàng như dạ thiếp

Nỡ nào còn dám oán trách nhau

Trời soi đất xét  cho dạ thiếp

Chỉ ngại lòng chàng như bóng qua

Bóng đã qua rồi không trở lại

Hoa vàng bóng thoảng héo lòng hoa

Bóng thoáng một đi, đi xa lắc

Vàng hoa, rủ bóng, rũ hoa già

 

XI Lo Già

 

Hoa vàng rắc xuống chân tường vắng

Hoa rụng đến giờ trải mấy sương

Trước sân, lan đã hái

Ven nước,  rong lại thơm

Vén áo, chân dạo bước

Ngước mắt nhìn mây vương

Mây lơ thơ xa vắng

chòm Bắc-đẩu thấp cao

chùm sao Sâm mờ tỏ

giải Ngân nhấp nháy sao

Trăng soi, hề, phòng thiếp

Khe song, hề,  gió vào

 

Mặt ngọc năm càng kém

Chàng vẫn cứ tha phương

Xưa như hình với bóng

Nay là Sâm với Thương

Bên chàng đuôi ngựa  xanh mây biếc

Cạnh thiếp rêu mờ phủ lối sương

 

Trong nhà gió Xuân ngày mòn mỏi

Lòng xót xa nhớ thuở tươi vui

Tươi vui,  hoa mẫu đơn vừa bén duyên gió lạnh

Tươi vui, Ngưu lang Chức nữ hội ngộ mùa trăng

Xóm Tây đứa gái còn kẹp tóc

Năm nay đã lấy trai làng Đông

Ròng rã thiếp biết chi tươi đẹp

Xót thân hờ hững cái phòng không

Thoăn thoắt thoi đưa ngày tháng trốn

Tuổi xanh chỉ một chốc là xong

Huống lại như,  xuân muộn chưa về thu buồn tới

Huống lại như, hợp hoan chưa kịp biệt ly rồi

Biệt ly não ruột, thu não ruột

Chịu nữa bao lâu, bồ liễu ơi !

 

Than tiếc hão, van vỉ suông

Sao đi lo nàng Văn Quân bạc đầu, than tiếc hão                                 

Sao lại ngại chàng Phan tóc trắng, van vỉ suông

Than tiếc để làm chi

Nhan sắc còn như hoa đang nở

Van vỉ để làm gì

Thời gian lần lữa cũng trôi đi

Than mệnh bạc, tiếc tuổi hoa

Đầu xanh mấy chốc phơ phơ bạc

Lầu cao vóc lụa thoáng hương xa

Gác nồng ấm tiếng cười tươi trẻ

Lại giận Cao Xanh giở giói ra

Để đến hôm nay tình trắc trở

Trắc trở, ôi chao, tình trắc trở

Thiếp gào, trắc trở chuyện đôi ta!

 

XII Nguyện Ước

Chàng chẳng thấy, đồng xa cặp chim uyên

Đâu nỡ lòng nào bay riêng rẽ

Chàng chẳng thấy, rường cao một đôi én

Bạc đầu bên nhau còn quyến luyến

Chim Kiêm, giống vô tình

một đời chắp cánh vẫn liền bay

Ngựa Cùng, giống vô tri

đến chết vẫn nhịp chung đôi vó

Cây Liễu dương là cây liền thớ

Sen hồ nhiều độ nở chung đài

Con Quyết đỡ con Hư

Thỏ-ti  đeo cây đại

Loài người, kiếp phải chia xa

chẳng được bằng loài cầm thú

 

Làm sao

             trên trời tựa chim liền cánh

dưới đất như cây liền cành

Thà chết nhưng thấy mặt

Hơn sống phải lìa nhau

Song chết dẫu thấy mặt

Đâu bằng sống có nhau

Làm sao chàng sẽ chẳng già

Thiếp mãi trẻ măng

Chàng đi, xin để thiếp bên chàng

Thân nguyện làm bóng theo liền cạnh

Lòng cầu đêm mãi cứ đêm trăng

Mong chàng cứu dân, thân tựa sắt

Mong chàng giúp nước, lòng như son

Khi đói, sợ chi  ăn đầu giặc

Khát ư, cứ uống máu quân man

 

XIII Khẩn Cầu

 

May sao ở chiến trường gươm giáo

Trời xanh chẳng nỡ phụ anh hùng

Anh hùng thắng trăm trận

Giong quân ruổi ngựa dẹp Quan-đông

Quan-đông Quan-bắc tên thôi bắn

Đỉnh núi đầu non cung để không

Cờ mầu chiến thắng trăng quan ải

Hát vang tướng sĩ gió biên phòng

Khắc thơ, hề, trên núi đá

Đầu giặc, dâng cung Vị-Ương

Cung Vị hướng về Thiên-triều lậy

Sông Ngân sao khuấy rửa đao thương

Khúc tụng Bình-hoài người đã soạn

Bài ca  nhập Hán hát vang đường

Gác Lăng kiếm gác hình danh tướng

Đài Kỳ, công trạng mãi lưu tên

Khanh hầu bền vững như trời đất

Vợ phong, con tước, nợ ơn đền

 

Sầu chăng, hề, hôm nay

Sứng ý, hề, ngày mai

Thiếp chẳng dại như người  Tô-phụ

Chàng hẳn tài hơn đám nam nhi

Ấn vàng chàng giữ khi trở lại

Ngóng chàng mở cửa, thiếp chân quì

Xin vì chàng, rượu mừng chén chuốc

Xin vì chàng, cởi áo chinh y

Vì chàng, tóc mây đây lại rẽ

Vì chàng, trên ngực  ngọc Uyên-chi

Chàng xem, khăn nọ hoen lệ cũ

Chàng nghe, lời đượm nỗi tình si

 

Lời tình xưa, hề, xin lại nói

Chuyện cũ lời nay, hề, rượu chuốc nhau

Rượu rót, đầy lại vơi

Miệng kể, cứ liên miên

Rượu nay rót rượu không rượu tiễn

Kể nay, không kể chuyện chinh biên

Rượu ngon nâng chén, hề, say xướng họa

Chàng ơi ta lại, hề, vẫn nhân duyên

Song vai sánh bước cho  đến chết

Công danh nợ trả, biệt ly đền

Cùng nhau sống thuở thôi giặc dã

Thái bình, xin dẹp nhé cung tên

Nếu thế, thiếp nay thôi nước mắt

Nhắn trước chàng lời ngày gặp nhau :

Đã làm trượng phu, đành là vậy !

Nam Dao
Số lần đọc: 912
Ngày đăng: 15.01.2011
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Ta thấy hình ta những miếu đền - tập thơ - Mai Thảo
Đêm mưa đất khách - Nguyễn Bính
Thơ Ngô Nhật Lê - Ngô Nhật Lê
Thơ Phạm Công Thiện xuất bản tại Việt Nam. - Phạm Công Thiện
Thơ Tế Hanh - Tế Hanh
Ngày mồng một tết - Mai Trung Tĩnh
Mùa xuân nho nhỏ - Thanh Hải
Thơ Trần Thương Bá - Trần Thương Bá
Thơ Nguyễn Hải Phương - Nguyễn Hải Phương
Hoa tím ngày xưa - Cao Vũ Huy Miên