Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.393 tác phẩm
2.577 tác giả
106
75.999.230
 
99 ngọn Hồng Lĩnh và Nguyễn Du nhà săn bắn
Trần Hạ Tháp

Núi hội tụ tự bao giờ

99 ngọn trào dâng linh khí đất

Chập chùng Hồng Lĩnh như chờ ai

Sừng sững từ ngàn trước

Núi đợi kẻ dẫn đường vào ngàn sau bất tử

*

Nơi nào?

Còn ngọn núi-thứ-một-trăm

Câu hỏi giữa tịch nhiên vang thâm sơn cùng cốc

Lung lay từng ngọn cỏ gió đùa

Chỉ có núi sông là nghe được

Tiếng vọng lại trường thiên

Chảy hoài như suối tuôn lục bát

Núi-Tố-Như nằm nôi và ca dao ru núi lớn

*

Lồng lộng bóng thời gian

Rụng xuống như bông mềm kê gối hài nhi

Bay quanh thi ca về lót ổ

Như sữa ngọt mớm đầu môi

Đã tự thấm linh hồn ngày đầu tiên biết khóc

*

Mãi mãi mang theo vóc dạc

Lớn dần Nguyễn Du

Bồng bế nên tuổi trẻ thiên tài

Mọc cho người cặp cánh điêu linh

Quê nhà mang mang vỗ điệu đại bàng

Ngậm ngùi tiễn thi nhân vào giữa trời bão loạn

*

Tuổi hăm bốn, hăm lăm

Sao đã biết tìm về vùng-núi-đợi?

99 ngọn chập chùng

Chập chùng mây bay và tuổi trẻ

Hoang vu như lau mềm đón lấy bước người qua

Ngọn núi-thứ-một-trăm nhập bạn

Ngọn núi vượt mây che mắt người đời?

Chỉ đọc và nghe

Không bao giờ được thấy

*

Hồng Sơn Liệp Hộ - nhà săn bắn gì?

Núi thương đời nương dâu

99     ngọn tình thân dành chỗ

Kéo người lên

Từ những nơi đã hoá thành biển cả

*

Đời mãi mãi săn bắt người đoạ lạc

Người mãi mãi săn bắt thú rừng hoang

Thú-không-ở-rừng-hoang mãi mãi săn bắt Kiều

Và Kiều

Kẻ thất thanh chạy ra ngoài thân thế

Còn mãi mãi săn bắt người cứu rỗi

Nguyễn Du

*

Nhà Liệp Hộ đi vào cõi Hồng Sơn

Người săn bắt nỗi lòng vĩnh cửu

Kẻ đeo cung tên như đeo ca dao

Lặn lội hoang vu giữa trùng ngàn mây bạc

Mang vết chàm xanh chia với núi bóng chiều

*

Đi qua…Đi qua

Chính lòng mình  99  lối mòn lặng lẽ

Khuất từng bước vào tận cùng cheo leo tâm tưởng

Cô độc như trái rụng rừng xanh

Bời bời như lá bay trong rú

Đi mãi…Một ngày kia tới đỉnh Truyện Kiều

*

Nguyễn Du, nhà săn bắt thời gian

Người theo dấu bóng mình vụt hiện

Nỗi đau quằn sau mỗi đường tên

Thiện xạ như thi ca

Rỉ thiên thu thành giọt

Tươi màu máu ướt tuổi xanh trong cỏ

Ai biết được?

Của người hay thú

*

Ngậm ngùi đến ngàn sau

Câu chuyện kể  :

“Mua vui …vài trống canh” nhân thế!

Ấp lên tim từng kẻ bói Kiều

Có nghe chăng?

Vọng bước chân người lang thang Hồng Lĩnh

*

Sự săn bắt khôn cùng

Mệnh vận chạy vòng quanh núi thẳm

Chạy mãi mãi mỗi đời người

Chạy mãi mãi vòng thời gian bất tận

Rồi  “tiếng khóc ba trăm năm sau”

Cũng sẽ khô như nước mắt Kiều mười mấy năm lưu lạc

*

Thi ca thu ngắn thời gian

Kỳ diệu như đứa bé ngủ say từ ca dao nôi mẹ

Dịu dàng êm tiếng-hát-Nguyễn-Du

Phất phơ mềm bông lau đầu núi

Những mộng đời thoắt đã như mây…

Còn lại ngọn thứ-một-trăm miền Hồng Lĩnh

 

(Thành nội -  Huế)

 

Trần Hạ Tháp
Số lần đọc: 795
Ngày đăng: 04.04.2011
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
ký ức mùa hạ - NNguong
Người đàn bà dị mộng /Màu Của Những Chuyến Đi /Mùa Trắng - Giang Nhi
Loài Người Thật Xui ! - Chu Thụy Nguyên
Những Suy Nghĩ Rời Nhân Ngày Phục Sinh. - Nguyễn Tấn Cứ
Lá Kinh /Uống rượu một mình - Trần Văn Sơn
Bản Du Ca Cuối Cùng /Nguyễn Đức Quang, Người Yêu Tôi Bệnh - Phan Ni Tấn
Chào Biệt Phạm Công Thiện /Chào Biệt Nguyễn Đức Quang - Chu Thụy Nguyên
hồ sơ một giấc mộng* nhặt trái thông khô - Nguyễn Xuân Thiệp
chưa bao giờ nằm xuống. - Âu thị Phục An
Mười năm, nhớ người làm mộ Trịnh công Sơn (1) - Đinh Cường
Cùng một tác giả
Thế trận linh xà (truyện ngắn)
Nghĩa động càn khôn (truyện ngắn)
Thời đại quạt mo (truyện ngắn)
Cầm thú truyền kỳ (truyện ngắn)
Tặc lưỡi (truyện ngắn)
Vechaibaođồngnát@mgsh (truyện ngắn)