Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.600 tác phẩm
2.586 tác giả
240
77.429.068
 
Sơn Ca 3
Sâm Thương

CHUYỂN CẢNH

 

CẢNH SÁU

 

Đêm. Lều vải của tướng giặc Mộc Thanh ở biên giới, đất Lê Hoa. Có lính canh ở sát cùng. Chính giữa là ghế da hổ, cạnh đó bên phải là giá để cái chiêng và dùi, hai bên hai dãy bạch lạp, ánh sáng lung linh. Mộc Thanh đang ngồi trên ghế, khuôn mặt thật lạnh; phía trước mặt là Lạc Dao một kẻ sa cơ thất thế.

 

MỘC THẠCH, giọng lạnh băng

Ngươi không chịu hàng phục?

 

LẠC DAO, do Sơn Ca đóng

Mộc Thanh! Ta không quen nói lời vô nghĩa.

 

   MỘC THẠCH, cầm lấy dùi đánh lên mặt chiêng một tiếng. Tiếng chiêng lạnh lẽo ngân dài trong đêm cô tịch

 

LÍNH HẦU, bước vào

Dạ!

 

MỘC THẠCH, hất hàm nhìn tên lính hầu, ngầm ra lệnh

 

LÍNH HẦU, cúi đầu

Tuân lệnh (lùi ra)

 

MỘC THACH, vẫn giọng lạnh băng

Lạc Dao! Ngươi hãy mở mắt ra. Hãy mở mắt thật lớn để thấy cho rõ cái giá ngươi phải trả về sự cứng đầu của ngươi (cười lạnh)

 

LÍNH HẦU, vào

Khải bẩm Đại nhân!

 

MỘC THẠCH, không quay lại

Đâu? Dẫn vào.

Lính hầu bước ra. Một lát đẩy Dương Phu Nhân vào. Dương Phu Nhân và Lạc Dao cùng sững lại nhìn nhau khi vừa chợt nhận ra nhau. Một giây trong yên lặng).

 

LẠC DAO

(vỡ òa) Mẹ…

 

DƯƠNG PHU NHÂN, run rẫy

 Con… (hai người ôm chầm lấy nhau) Con ơi! Con có biết bao năm dài mẹ vẫn đứng ở ngưỡng cửa ngóng tin chiến thắng và là ngày con về tới.

 

MỘC THACH, đứng phắt dậy, tay cầm dùi đánh vào mặt chiêng.

 

Tiếng chiêng lại lạnh lẽo ngân dài. Dương phu nhân và Lạc Dao giật mình hốt hoảng rời nhau ra. Số phận của mẹ ngươi hoàn toàn tùy thuộc nơi ngươi. Ngươi quyết định đi.

 

LẠC DAO, đau xót, phẫn hận

 

DƯƠNG PHU NHÂN

Ta không có đứa con phản bội Tổ quốc.

 

MỘC THẠCH

Im ngay!

 

LẠC DAO

Mộc Thanh! Ngươi giết ta đi, chớ đụng đến mẹ ta.

 

DƯƠNG PHU NHÂN

Con chớ bi lụy. Mẹ đã quyết.

 

LẠC DAO, nắm chặt tay Dương phu nhân thổn thức

 

 MỘC THẠCH, cầm dùi đánh vào mặt chiêng

 

LÍNH HẦU, bước vào cung tay

Đợi lệnh Đại nhân!

 

MỘC THẠCH, phất tay áo

Xử lăng trì.

 

LẠC DAO, cắn chặt hai hàm răng cho khỏi bật khóc, đôi vai rung lên vì đau xót, căm phẫn. Mắt nhìn theo Dương phu nhân đang bị lính hầu dẫn đi. Nàng với tay) Mẹ! (chỉ một giây sau, nàng như nhận rõ thực tế, nàng quắc mắt nhìn thẳng vào mặt Mộc Thanh ánh mắt nảy lửa)

MỘC THẠCH

Lạc Dao! Ngươi hãy nói đi.

LẠC DAO

Ta không còn gì để nói.

MỘC THẠCH, cười khẩy, tay cầm dùi đánh vào mặt chiêng. Tiếng chiêng

lại một lần nữa ngân dài. Một lát sau, bất chợt giữa đêm khuya cô tịch có tiếng trống. Rồi có tiếng thất thanh của Dương phu nhân. Rồi tiếng trống đều đặn vang lên và tiếng thét của phu nhân đi kèm, càng lúc tiếng thét càng nhỏ dần. Mộc Thanh như một kẻ say máu người, trong khi Lạc Dao cũng rung lên theo nhịp trống đau xót, quằn quọai. Khi tiếng trống bên ngoài dứt thì Lạc Dao như một thân cây ngã đổ, gục xuống).

Một lần cuối cùng. Ngươi hãy quyết định đi.

 

LẠC DAO, ngước lên, mắt ráo hoảnh nhìn Mộc Thanh

Lịch sử sẽ không quên ghi thêm tội ác của các ngươi hôm nay.

 

MỘC THẠCH, lạnh lùng quay ngoắt lại cầm dùi đánh lên mặt chiêng

 

LÍNH HẦU, vào, cung tay

 

MỘC THẠCH

Hãy truyền lệnh cho Ý Lan cô nương thi hành mệnh lệnh của ta.

 

LÍNH HẦU

Tuân lệnh (ra).

 

Ý LAN do Huệ Thi đóng, bước vào với khay rượu trên đựng hai cái chén cổ, phủ trên tấm vải đỏ, nhẹ nhàng đặt xuống mặt bàn. Đưa tay chỉ

Đây là rượu, còn đây là độc dược.

 

MỘC THẠCH, cười bí hiểm

Nàng hãy nói thêm.

 

Ý LAN

Chất độc này sẽ làm cho kẻ nào uống phải nó, mãi mãi không còn nhìn thấy được ánh sáng mặt trời… sẽ không thấy bất cứ cái gì. Nó sẽ còn làm lở loét da mặt, trở nên xấu xí, ghê tởm…

 

MỘC THẠCH

Còn gì nữa!

 

Ý LAN

Nhưng lại không chết ngay, mà chết dần chết mòn, chết trong đau khổ đắng xót..

 

MỘC THẠCH

Tùy ngươi chọn lựa.

 

LẠC DAO

Chén nào là độc dược?

 

MỘC THẠCH, nhìn Ý Lan hất hàm

 

Ý LAN, đưa tay chỉ

Chén này…

 

LẠC DAO

Ta phải hỏi trước lỡ có sự lẫn lộn.

 

MỘC THẠCH, vươn người tới

Ngươi đã ưng thuận?

 

LẠC DAO, im lặng nhìn hai cái chén trước mặt. Mọi người nín lặng chờ

đợi.Bất ngờ bàn tay của Lạc Dao cầm lấy chén độc dược đưa lên miệng

 

NGƯỜI NHẮC TUỒNG, vụt lao nhanh ra, chộp lấy cái chén trong tay Sơn Ca

Đừng có đụng đến…

Các diễn viên có mặt trên sân khấu quay lại nhìn người nhắc tuồng kinh ngạc, hoang mang, dáng điệu không còn kịch. Khán giả bên dưới ồn ào thắc mắc

 

SƠN CA

 Anh làm gì vậy? Chúng tôi đang diễn mà…

 

NGƯỜI NHẮC TUỒNG, giữ lấy cái chén, đau xót, sợ hãi

Tôi biết… tôi (nghẹn ngào) Tôi biết… nhưng….

 

HUỆ THI, kéo người nhắc tuồng lui

Không lẽ anh say rượu quên mất vở kịch chưa chấm dứt?

 

NGƯỜI NHẮC TUỒNG, khổ sở

Cô để tôi nói…

 

SƠN CA, ngơ ngác, tìm kiếm

Anh Quân đâu rồi? Sao có chuyện kỳ quặc vậy nè. Chúng tôi đang diễn mà…

 

NGƯỜI NHẮC TUỒNG

Tôi không say rượu, cũng không điên… Tôi đang tỉnh. Tôi phải nói, dù tôi có chết (với Sơn Ca) Cô Sơn, bây giờ không còn là kịch nữa. Chỉ cần cô đụng môi lên miệng chén cô sẽ chết ngay và không có thuốc gì chữa kịp.

 

HUỆ THI, nóng nảy

Trả chén lại cho chị Sơn rồi vào ngay đi. Bổn phận của anh là nhắc tuồng mà…

 

NGƯỜI NHẮC TUỒNG, giáo giác sợ hãi

Tôi… (chặn ngực) Chén này là chén thuốc độc thật.

Có tiếng khán giả nôn nóng la lên, cũng có một vài người tới trước sân khấu) Chuyện gì vậy? Chuyện gì vậy?

SƠN CA, dấu dịu

Anh vào ngay đi. Khán giả đang nôn nóng.

 

NGƯỜI NHẮC TUỒNG

Tôi nói là không được. Đợi đến lúc đó thì muộn mất. Cô sẽ chết trước khi hạ màn.

 

VĨNH PHAN, từ dưới phía khán giả hấp tấp bước lên sân khấu

Chuyện gì vậy?

 

NGƯỜI NHẮC TUỒNG

Hay qua ! Bác sĩ Phan đây rồi. (đưa chén cho Phan) Bác sĩ coi đây, trên miệng chén có phải chất độc không?

 

PHAN, cầm chén quan sát

 Nghĩa là thế nào?

 

NGƯỜI NHẮC TUỒNG

Trên miệng chén có chất độc

.

VĨNH PHAN

Chất độc? Chờ tôi một lát (bước ra một phút sau trở vào lại) Không - Tôi không thấy có bất kỳ một hóa chất nào.

 

SƠN CA

Đó! Anh thấy không? Thế mà lộn xộn. Bắt khán giả chứng kiến chuyện gì đâu.

 

NGƯỜI NHẮC TUỒNG, bứt tai

Sao kỳ lạ vậy? Bác sĩ có lầm không?

 

VĨNH PHAN

Không – Tôi vừa thử xong.

 

NGƯỜI NHẮC TUỒNG

Phi lý! Chính tôi đổ vào mà (rút trong túi quần ra một cái chai nhỏ trao cho Phan) Chất độc đựng trong chai này này…

 

VĨNH PHAN, cầm chai quan sát, kinh ngạc

Trời ơi! Chất trong chai này Cyanure. Một chất độc cực mạnh có khả năng giết người ngay tức khắc (đưa chén lên). Nhưng trong chén này, tôi xác nhận không có độc. Nếu không tin tôi thử cho anh xem (định đưa lên miệng).

 

NGƯỜI NHẮC TUỒNG, hốt hoảng ngăn

Không được! Nhưng tại sao có chuyện lạ lùng như vậy. Bởi chính tay tôi đổ vào cách đây một tiếng đồng hồ.

 

VĨNH PHAN

Chất độc này ở đâu mà anh có?

 

NGƯỜI NHẮC TUỒNG

Một tuần lễ trước, một người lạ đến nhà tôi bắt buộc tôi…

 

HUỆ THI

Hiểm độc thật! Bọn chúng biết ta đề phòng, không thể ám hại chị Sơn Ca bằng chất nổ như lần trước. Chúng đã nghĩ  ra cách không ai ngờ tới…

 

SƠN CA, ôm ngực rên rĩ

Mà vẫn giết chết tôi ngay trên sân khấu trong chính buổi diễn phúc khảo và tổng dượt này.

 

NGƯỜI NHẮC TUỒNG

Tôi biết lương tâm tôi không cho phép tôi giết chết cô Sơn Ca để đổi lấy sinh mạng gia đình tôi, cộng với đời sống đầy đủ tiện nghi vật chất hơn… Hơn nữa, nếu tôi giết cô, ngoài việc tiếp tay cho bọn chúng thì tôi đâu thể gần gũi được với sân khấu. Mà bỏ sân khấu… thì tôi cũng không sống được. Tôi yêu sân khấu như chính sinh mạng tôi… Con gái tôi có thể bị giết chết (ôm mặt đau đớn)

 

HUỆ THI

Nhưng sao trong chén lại không có chất độc?

 

NGƯỜI NHẮC TUỒNG, khổ sở

Tôi cũng không hiểu tại sao?

 

PHAN : Hay anh chưa đổ vào?

 

QUÂN ANH, bước vào, lặng im theo dõi câu chuyện

 

NGƯỜI NHẮC TUỒNG

Không có chuyện đó.

 

VĨNH PHAN

Tôi cũng không thể lầm lẫn. Như thế nghĩa là thế nào?

 

QUÂN ANH

Chính tôi đã thay ly khác vào đấy.

 

NGƯỜI NHẮC TUỒNG

Làm sao anh biết được mà thay?

 

QUÂN ANH

Giữa khi màn thứ nhất sắp dứt thì tôi được bên cơ quan An ninh thông báo cho biết: Tất cả bọn chúng đều bị sa lưới và đã khai tất cả sự thật.

 

NGƯỜI NHẮC TUỒNG, chụp lấy cánh tay Quân Anh

Chúng đã bị bắt? Còn con tôi?

 

QUÂN ANH, quay vào hậu trường vẫy vẫy

 

BÉ HẠNH, chạy vào, ôm lấy người nhắc tuồng

Ba… Ba…

 

NGƯỜI NHẮC TUỒNG, sung sướng nghẹn ngào

Con…

 

QUÂN ANH

Vì tôn trọng buổi diễn, đồng thời đối với chúng tôi anh chỉ là nạn nhân. Ở địa vị anh chưa chắc tôi đã làm được như anh…

 

NGƯỜI NHẮC TUỒNG, ngước lên

Một người như cô Sơn Ca còn không biết sợ…

 

SƠN CA

Không phải tôi không biết sợ, nhưng chính những người chung quanh và khán giả đã giúp tôi…

 

VĨNH PHAN, đến cạnh Sơn Ca

Chỉ có anh là có tội, chỉ vì muốn bảo vệ em theo ích kỷ của mình, anh đã vô tình tiếp tay với bọn chúng ngăn chặn tiếng hát của em.

 

SƠN CA

Nhưng anh đâu có bỏ em. Anh vẫn có mặt ở đây ngay trên sàn gỗ này.

 

VĨNH PHAN

(với Quân Anh) Tôi đã hiểu… Nhưng đáng lý tôi phải cùng các anh chiến đấu.

 

QUÂN ANH

Ở bệnh viện anh cũng đang chiến đấu đó chớ.

 

SƠN CA

Anh Quân! Anh định thế nào? Hội Đồng Duyệt và khán giả  đang chờ đó.

 

QUÂN ANH, hốt hoảng

Ấy chết! Tất cả chuẩn bị tiếp tục diễn. Để tôi nói mấy lời cáo lỗi khán giả.

MÀN TỪ TỪ HA

Sâm Thương
Số lần đọc: 1111
Ngày đăng: 14.07.2011
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Gia Tài Kếch Xù 1 - Sâm Thương
Gia Tài Kếch Xù 2 - Sâm Thương
Con Sâu Trong Mắt - Lữ Kiều
Kẻ Phá Cầu - Lữ Kiều
Cái Bóng Hình - Khải Nguyên
Đất Thánh - Nguyễn Viện
Mẹ và con - Khải Nguyên
Thằng đổ vỏ - Trần Huy Thuận
Nỏ Thần -1 - Khải Nguyên
Nỏ Thần -2 - Khải Nguyên
Cùng một tác giả
Đêm địa ngục (truyện ngắn)
Hòn vọng phu (truyện ngắn)
Chuyến tàu nửa đêm (truyện ngắn)
Giấc Mơ (truyện ngắn)
Sơn Ca 1 (kịch)
Sơn Ca 2 (kịch)
Sơn Ca 3 (kịch)
Cõi người (truyện ngắn)
Hoa anh đào mùa đông (truyện ngắn)
Hoa anh đào mùa đông (truyện ngắn)
Bức tranh dang dở (truyện ngắn)
Sau cơn bão lũ (truyện ngắn)
Khi hoa anh đào nở (truyện ngắn)
Kiếm lửa (điện ảnh)