Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.539 tác phẩm
2.583 tác giả
109
76.947.857
 
Em
Đỗ Quyên

(Trích trường ca Buồn muộn cùng thế kỷ)

 

 

Những người đàn ông yêu nhiều không thể là sản phẩm riêng (và đầu tiên)

                                                                                                            của Chúa

Là hệ quả của đàn ông (bình thường) và đàn bà

Họ sinh ra sau cả đàn bà

 

Đàn bà không có bốn loại như thế này:                                   

Những người đàn ông yêu nhiều, những người đàn ông yêu bình thường, những người đàn ông yêu ít và những người đàn ông không yêu.

 

Những người đàn ông yêu nhiều

do Thời gian bằng chất lượng đàn bà họ yêu

do Không gian bằng số lượng đàn bà họ yêu

 

Những người đàn ông yêu bình thường

do Thời gian bằng chất lượng đàn bà yêu họ

do Không gian bằng số lượng đàn bà yêu họ

 

Không gian và Thời gian ở chỗ xương sườn khuyết của những người đàn ông yêu ít

 

Những người đàn ông không yêu Không gian và Thời gian là tất thảy

những gì ở họ

 

Nếu toàn thể những người đàn ông trên thế gian trong một phút nào đó

 đồng tâm cùng không  yêu

Không gian có thể cô lại nhưng thời gian không có cớ gì ngưng lại

 

Trong người nam giới Không gian và Thời gian đảo sắm các vai khác nhau

Cho tới buổi một người nam giới trở thành đàn ông

Thời gian là nô lệ cho Không gian

Thời gian là chồng của Không gian cho tới ngày người đàn ông không ở cùng cha mẹ

là vợ cho tới khi anh ta ở chung với một người phụ nữ

Khi người đàn ông không còn làm ra những đồng tiền cho những người đàn

bà và những đứa trẻ của anh ta, Thời gian là chủ nhân ông của Không gian

 

Họ dùng lưỡi làm vũ khí với sếp, dùng những bước chân trước cảnh sát, trí óc với nhà cầm

quyền, những bàn tay xòe ra với bạn bè và nắm lại với kẻ thù

Trái tim của họ không chỉ có hai trạng thái như vậy với phụ nữ và trạng thái thứ 36 là cái đàn

bà ấn tượng đầu tiên

 

Những người đàn ông yêu nhiều nói đến trái tim của họ

khi nó đi vắng đâu đó

Trái tim người đàn ông không có cửa chính và rất nhiều cửa nhỏ

Ngọt ngào hay cay nghiệt, lời nói của phụ nữ đậu trên các ô cửa ấy

Gió bão cuộc đời lùa từ cửa nọ sang cửa kia

Chỉ trí óc đàn ông là tan tác với bão đời và những lời nói phụ nữ

 

Muốn kéo dài Thời gian họ đốt thuốc lá, thuốc phiện, ưa tụ tập đấu khẩu

Họ uống rượu để Không gian hẹp lại

đáy ly là vũ trụ

và chai rượu là cả túi càn khôn

Trà đã hòa giải Không gian và Thời gian ở họ

Trong đàn ông đàn bà là phép đánh tráo Không gian và Thời gian

Họ thích gây chiến để chứng tỏ Không gian không nở quá bắp tay

và Thời gian không vượt quá con cu của họ

 

 

Khi anh ngồi xuống với nỗi buồn hay ra đi với cái bại

Giang san có thể đông lại

Thơ sắp đến thời chảy ra

Anh đừng bắt em phải chờ

qua kỳ thấy tháng kế

của em

 

Chúng em - đàn bà - thời nào cũng thế ở nghệ thuật làm đàn bà là nghệ thuật chờ

Các anh không có một nghệ thuật riêng cho đàn ông

(Chiến tranh, đánh lộn chưa thành một nghệ thuật)

Hai chúng ta chung một thứ nghệ thuật lựa chọn

 

Nếu anh không hiểu cuộc đời

qua những trang sách mỏng

theo những vòng eo khẹp lép

trên mỗi phiến đá thành phố cổ hơn cả cỏ cây

thì cái người đàn ông của anh đã tự sát

ngay sau khi anh bỏ lại chiếc ghế đá có người đang cúi đầu cười ngất

 

Chuyến xe buýt dài nôn nao

Trước khi đứng lên cô gái choàng người áo lớn

Lấp  đi hai vùng trắng thắp sáng

Nốt tàn nhang nâu cháy mắt anh không?

 

Anh định danh trên cơ thể em theo ba chiều thời gian

Quá khứ - Đôi mắt

Tương lai - Bộ ngực

Và hiện tại là những gì còn lại

Những người đàn ông dễ thống nhất nhau ở quá khứ  và tương lai của

người phụ nữ của mình và mâu thuẫn nhau về hiện tại

Ai đàn ông hơn ai là ở sự định danh đâu là hiện tại trên người phụ nữ của họ

Cuộc chơi này không do Chúa sắp bày

Phật càng ở ngoài

Phụ nữ chúng em chỉ là khán giả

Các anh bày đặt cùng nhau chí cha chí chóe

Thôi, em về dục con làm cơm

Anh nhớ về ăn mà chơi tiếp hiệp sau

 

Xe vẫn đổ những hàng ngang qua phố

Cây phi lao già đứng giữ Thời gian

trên mỗi trái cây những cậu bé nhặt gom

về đốt lửa hơ ấm bàn tay nhỏ

Mai lửa trại nhạc lại bùng lên nữa

Cây phi lao già vẫy tiễn với cành khô

Anh sẽ thấy bên hồ tháng bảy

Em phơi mình trên những nhịp ca

Anh sẽ thấy một rừng công viên ngây ngô

Chứa chấp những sinh linh chốn chạy

Khỏi Không gian cháy cạn đàng sau

Ngóng bắt Thời gian phía trước ngoài tầm với

Bi hài kịch cổ điển cho thời hiện đại

Trán anh những vệt đậm dài

Tóc anh ba màu trộn nhộn

Bụng anh đồng hồ cát chảy

Em biết trái tim anh còn đỏ những khi

những khi em phơi mình trên mỗi dòng thơ anh viết

 

Em biết anh từng ăn nằm công khai, từng cưỡng hiếp âm thầm nhiều người phụ nữ khác trên

từng lụn tóc, mảng da, thớ thịt của em

Và em lấy đó là một hạnh phúc ê chề nhất ở một người tình, người vợ

Những người đàn ông đã rất có thể khác nhau từng cá thể

Còn những người đàn bà là một trong tổng thể

Chúng em phải cộng sinh

trong những hợp đồng Chúa bắt ký

từ những cuộc tình riêng rẽ

Kỷ nguyên mới - Hợp đồng mới -

Cần chưa?

Em chưa thấy mình ủng hộ

 

Với Thời gian và với nguồn tinh trùng

Chúng em biết các anh hào phóng nhất

Cả hai thứ trời cho không hoàn lại

Chúng em tằn tiện từng đồng xu cho đến mỗi mớ đàn ông

Các nụ hôn chúng em đều đánh số

 

Em biết anh có thể nằm đó hàng thế kỷ

Với một ly bia kiểu Thạch Sanh

một nắm triết lý

Kèm một ít ái tình

Cùng cây súng

Mà thành thơ mà thiết lập chiến tranh

Mà dê gái mà làm tăng dân số

Mà coi những trận đá banh liên lục địa

Mà tráng ca tiếp tục yêu em

 

Em biết anh sẵn lòng đi xa

Mỗi câu chữ có số đo hải lý

Mỗi bến tàu đã neo lời ao ước

Mỗi cái nhìn mang một áng mây

 

Em biết anh không để thành những chiếc xe hơi

bắng nhắng chạy giữa những trời mưa đổ

Cây si đầu làng ngày đó

khóc thành lời buổi anh bỏ mà đi

 

Em biết anh không chọn ngày về

Với em và với những gì ngoài anh còn lại

Giang san đó chẳng cản chân anh nổi

Mái nhà buồn đừng đợi gọi tên

 

Em biết anh có thể ngồi lặng

hàng giờ

trong tiếng con khóc

Câu thơ một bạn văn khúc khắc

Gạt núi ra

            Anh sẽ chồm lên

 

Em biết anh không chọn ngày buồn

trong một kỷ nguyên buồn là nét chính

Chúng em mà cũng buồn như các anh nhỉ?

Ừ, thiên địa này nạn hồng thủy lại qua

 

Em biết thơ là bể khổ

biết anh yêu thơ là khổ

biết em yêu anh là khổ

và biết anh yêu em là khổ kép khổ đơn

 

Mai

chúng ta sẽ chia tay

Hai đứa về hai miền ký ức

Trên cùng một chuyến tàu

Ga trước ga sau xem đứa nào xuống trước

 

Hành trang của anh em soạn sẵn

Anh chỉ việc mở ra

Trừ những trang thơ

Em biết mình không phải là động cơ cho thơ của anh phụt lửa

Có khi một câu "Chó chết!"

đã làm thơ anh quẫy muôn lần

Có khi chỉ hắt đi trong ly trà đôi hạt bụi

là con tàu thơ anh lao

 

Hành trang của em

dĩ nhiên

có anh và những lời anh dặn

(Thửa sẵn cho anh chiếc quan tài buồn

phòng khi anh và thơ anh lâm nạn)

 

Chúng em biết các anh có một núi căm giận

hiển hiện cùng một trái tim

Hình như các anh yêu thương ngày chẵn giận căm ngày lẻ

Hình như đến chốn này các anh giận đi nơi khác lại thương

Sự căm thù có tính đàn bà không làm nên chấn động gì hết cả nếu không

có những thùng thuốc nổ căm thù cánh đàn ông tích tụ

Chỉ là mồi lửa rơm

Sáng danh Chúa chúng em sám hối

Tình yêu của các anh không rửa sạch vết bẩn từ sự hờn căm

(Các anh yêu thương tới nỗi nào cho bù một cuộc chiến Chechnya cỡ nhỏ?)

Trí tuệ các anh không được tưởng thưởng khi mà sự phản bội gái trai của

các anh tanh tưởi sặc mùi

Cơ bắp đàn ông có lẽ không nên có vòng nguyệt quế ở bên vì các tệ lười

nhác, bê tha, vũ phu... các kiểu

Các anh đã hết Thời gian

Thay anh

Sáng danh Chúa em sám hối

                                   

 

Anh của em

Dù anh thuộc về tập hợp các đàn ông công và tội phải còn ngày xét xử

thì riêng một anh vẫn trắng án trong em

Dù có một ngày một nơi chúng mình hết mọc mầm yêu thương

Dù có một nơi một ngày giữa chúng mình hiện ra con quỷ căm hờn

thì riêng một anh vẫn trắng án trong em

Mỗi kiếp em chỉ có một người đàn ông hân hưởng điều vậy

 

Anh của em

Ta chưa kịp hẹn ngày gặp lại

chưa kịp định nơi chốn sẽ về lại cùng nhau

Trái đất này chuyến tàu nào cũng vội

 

Anh của em

Những người đàn bà khác sửa soạn cho anh những gì

ngoài trái tim bầm tím

thể xác rũ rượi

những câu thơ dở dở dang dang

 

Anh của em

Bỏ lại nắng hồng ta đi

Bỏ lại mưa dài ta đi

Bỏ lại những đứa con có tuổi

Ta đi bỏ lại sau lưng

Những gì Thời gian không cho phép

 

Anh của em có biết

Bao nhiêu lần đi đổi lấy một lần về

Số kiếp này có lẽ chúng mình đi không hết

 

Các anh có biết

nụ hôn của chúng em có thể quay lại tìm chủ cũ

trong một ngày Thời gian làm thinh

 

Các anh có biết

hàng rào nhỏ nở mùa xuân một sáng

đàn bà xuân muộn tới một lần

 

Các anh có biết góc đường xó xỉnh

Cô gái hành khất mù che ngực lặng im

bên cạnh tờ tiền đầu tiên vừa có được

rách một bên

 

Các anh có biết đàn bò vàng cúi đầu gặm cỏ

nghĩ gì chăng? "Tồn tại hay không...."

Sớm mai có thể cái sọ đó

Đủ mười nhát búa bổ lên

 

 

Các anh có biết hay các anh không biết những gì xảy ra trong và ngoài

phòng ngủ, trong và ngoài phòng tiệc, trong và ngoài hãng xưởng

cũng vậy đối với chúng em

Đàn bà con gái thì trơ với những gì đàn ông biết

dù quả thực họ tiểu tiện cao quá ngọn cỏ nhiều chục lần

cũng vậy

Mỗi cái biết của người đàn ông trí tuệ chỉ dính máu ăn phần

của Tâm hồn và Thời gian

Phụ nữ thương cái-không-biết ở người đàn ông hơn cả

 

Khi phụ nữ cúi xuống núi sông hiện lên

Mà các anh chỉ nhìn thấy thịt da

Mắt các anh không quá tầm mắt

 

Khi phụ nữ đi và đứng mây trời xô lại

Đàn ông chỉ nghĩ tới một chỗ nằm

Các anh không cao lớn hơn thân xác

 

Khi tay chúng em vuốt ve các anh ở chốn đông người

Mắt nhìn tìm người đàn ông khác

Các anh cũng không thể biết

cho đến khi bàn tay ngừng vuốt

Những con thú ăn đêm hay kiếm chỗ có người

vứt ra các đồ ăn mầu mỡ

Chúng dừng lại trước một đôi tình muộn lõa thể trong xe miệng tóp tép bọt mơ

Cả khu rừng non trỏ lên trên trời đêm bằng sự vu vơ của những cành khô và của nóc những lều

chất đầy những kẻ bỏ thành phố trong một ngày hè nhiều vội vã

Đống lửa trại còn một con cá quẫy và một khúc xương của con cá chưa cháy

Khói vương những trang nhạc Trịnh Công Sơn

Lời thơ của các anh không thể

ủ như than lửa

nếu phụ nữ không rỏ những giọt lệ của Thời gian

 

Em hiểu vì sao mái tóc em bỗng đổ nghiêng xuống một bên mặt

thành dấu cong tuyệt hảo

Trong khi lời thơ anh vẫn tuôn đổ về mọi nơi nào không có em phong tỏa

Thơ đọc trong đêm của những người đàn ông và đàn bà

Nhạc ngân trong rừng của cây và những cơn mưa không xuất xứ

Em vẫn nhìn anh bằng một bên mắt có vầng tóc quấn

nghe tiếng đàn bằng một bên mình uốn cong hơn cả cây đàn

và khơi lửa bằng một bàn tay không phải để vuốt ve

Chú chó hoang sủa xua đàn muỗi

Thung lũng sắp còn bao nhiêu đêm nữa vắng chúng mình?

 

Đống lửa ngồi thấp xuống nhường đêm đang chậm đến với từng thớ thịt

Có thể anh không biết lúc nào đó là mấy giờ

và vẫn biết em bắt đầu nghiêng mặt

 

Hai ta nằm đây mà hai nửa trời không gặp nhau

Cây đàn tựa một thành ghế và cong bên lửa lạnh

nói những âm thanh với đất trời

Đánh đuổi muỗi và em tự hỏi "Tiếng gáy của đàn ông các anh có thể dùng

làm gì?" trong những đêm Thời gian không tham dự

 

Tựa lên ngực chúng em

Hỡi cặp mắt của các anh

Đừng để Thời gian xâm lấn

Những chiếc áo ngực không thể bay nếu vắng cặp mắt các anh

Ánh nắng hè này sẽ hỏi nhanh mùa hè trước một kinh nghiệm riêng

 

Ngay bên em anh có cuồng lên không trước một người đàn bà mới

Cô ấy nhìn anh bằng cái nhìn nguyên thủy của hai giống khác nhau mà em

bị mất từ ngày về anh

Lá rừng không mang cho người những địa chỉ mới

Ta tìm một nơi gửi những buồn vào

 

Đuôi mắt nhỏ kia đang làm anh tan rã

Anh bên em mà như bên vực vậy sao

Nếu anh đổ ngã ai sẽ ra làm chứng

Con sóc đã chạy xa đuôi vểnh cành cao

 

Hai cánh tay trần kia sẽ vo tròn hết cả

Sự thanh lịch của giới đàn ông

Nắm giấy chờ vô túi rác

Suối nước buồn chẳng muốn chảy tuôn.

 

Em về rừng lần này có anh

Trong mùa hè rộng lớn hơn cả ngôn từ anh đang tung vãi

Mùa hè trước không anh

Mùa hè hẹp như lòng con suối cạn

 

Ai cũng có trong đôi lứa của họ một sự đơn lẻ tối thiết

mà anh gọi là văn hóa lứa đôi

Hai cái toilet công cộng trong rừng xanh kia có gì ở giữa?

Mấy ai đặt câu hỏi này sau khi khoai khoái đi ra khỏi nó

 

Chỗ rách ở đầu gối cái quần jean

Mặt hồ nổi những chiếc thuyền nhỏ

Có hai người nằm nhìn trời qua rặng cây khẽ cất tiếng

Câu đồng dao vòng quanh thành một vành đai

 

Trong những người đang bơi kia ai là ai

Gió trưa cao mấy tầng

Xe vẫn đưa người tới nữa

Thuyền và phao đã bắt đầu buồn

 

Trốn Không gian này sang một Không gian khác

Không có gì oanh liệt

Có hai nhà neo trại từ tuần trước

Những đứa trẻ đang mè nheo với rừng

Không sao chạy khỏi Thời gian của chính mình

 

Tỉnh giấc chàng trai hát đêm trước nhìn ra đống lửa tàn

Cây đàn và chàng trai là hai bầu trời màu khác

như anh và em những ngày mới yêu

Đám lá khô đang chuyển dần thành đất

Trong rừng em hiểu anh không bằng rừng

không bằng em

mà bằng những người đàn bà khác

Ở thành phố chúng ta không có rừng đã đành

không có mình

cả đàn ông lẫn đàn bà không có

 

Anh cứ việc nghĩ về những người đàn bà khác không có trong rừng

Các đống lửa kia không bao giờ mất

Một ngày nắng

Có người tiều phu đặt lên đó những cụm cây

 

Những viên sỏi lăn tăn bên lề đường

Chứng kiến nhiều cuộc đen đỏ của con người với thiên nhiên

Sóng sỏi đưa đẩy thuyền người

Trên con sông trái đất

 

Rừng non hơn cả một thế kỷ

Chúng ta đã hết nơi chọn chỗ cuối cùng ở hoang

Sau hồi trống trong mơ em tỉnh

Không còn gì trong lều ngoài em với một khúc xương

 

Cặp mắt đuôi nhỏ kia đảo anh một vòng quay buổi sáng sớm

Đêm qua ngủ anh không tay trong tay em

Trái tim anh úp nghiêng xuống đất

Qua khe lều hở tim em nhìn đáy trời đen

 

Ráng đỏ chiều xen lẫn tán cây

Ai thấy hết một ngày

Người đó thắng cuộc

Trong cuộc thi tiếp sức

Về Tương lai

Rừng không sao hiểu được những chiều

nếu người còn xa lánh

Em mượn màu hồng mây mượn của hoàng hôn

làm thuốc ngủ đêm nay

Anh còn say cái quyến rũ trần gian

mang chúng vào ngày mai khi trở về thành phố

Những ngón tay đó sẽ còn giương vuốt nữa

trong đời đàn ông anh mang

Sẽ có ngày những ngón tay đó thăng thiên

để đàn ông trong các anh đi hết vào lòng đất

 

Một ngày rừng không giống một ngày thành phố ở chỗ Thời gian và Không

gian, đàn ông và đàn bà mang những chức năng không ngờ được

Em không soi mình trên mặt đồng hồ khi anh bỗng biến mất

trong cây

trong đám đàn ông cởi trần

trong mặt hồ

và trong đôi mắt đó

Những chú hải âu mang biển vào nóc lều

Cánh xoải hết chiều

Ở rừng không một tiếng khóc nào

Trẻ con cũng không có thì giờ để làm cái việc không đúng chỗ đó

Phụ nữ lo chăm sóc da và cười những chuỗi cười vô cớ nhất cho bõ tiền

và công sức cả một năm chuẩn bị

Trong rừng

Hãy khóc đi những người đàn ông

Rừng là môi trường vô tội vạ cho những tình cảm ít chính thống

 

Anh mang những trang thơ từ đô thị vào rừng

Để những người đàn bà không phải là em ở lại

Đây là một cuộc di cư chỗ nằm

cho anh hay cho thơ?

 

Em nghe anh mở mình theo mỗi dòng chữ

Thi ca là con sen trong các ngày rừng chúng ta

Nếu được hóa thân nó có thể chọn các lon bia

Em thương thi ca hơn là giận 

Đó là đại công ty của linh hồn anh mà em cổ phần chưa quá bán

Mặc anh và các lon bia

Thi ca có vận trình

Mang từ thành phố đến các khung sườn

Thi ca tìm ở rừng các hình ảnh tình tiết

Trong cây đàn bỏ quên có đống lửa nhớ dùm

Trong ánh mắt đuôi dài lách lá tìm anh

Trong tiếng sỏi gọi đất trời

Trong con tàu không neo bến nhỏ

Như em tìm ở anh các khung sườn

Như anh tìm ở em các chi tiết

Chàng trai bỏ cây đàn

bàn tay bắt đầu rớm máu

Nhạc chết tạm chốn này

Thơ đòi sống tiếp

 

Cơ bắp nhũn

và đầu rỗng

Anh cầm bút hay gõ keyboard

cũng không chạm được tâm hồn

Như không chạm đến điểm yêu của em khi cả hai chúng mình quay mặt về hai phía 

Những bài thơ nhũn và rỗng của anh em giữ sau nhiều ngày mai trao cho lửa

Lửa rừng vào thơ về phố

Kéo dài làm rộng thơ anh

Cây guitar và chàng trai ở lại

Rừng nuôi âm thanh hoang

 

Đây là dịp sánh so hai thứ vô cùng: thơ và rừng

Rừng cỏ cây, suối đồi

Thơ chữ câu, âm nhịp

Mỗi bài thơ là một cánh rừng hay mỗi khu rừng có thi ca trên nó?

Thi sĩ không trả lời

Tiều phu không thể nói

Có thể trả lời là những đôi tình nhân úp ngực vào nhau nồng giấc bên đống

lửa trên thảm cỏ góc rừng sau khi trao nhau những câu dòng thơ của

thi nhân và trao cho lửa những khúc cây tiều phu vừa đốn hạ

Và họ cũng không nói bằng lời

Anh và em

hãy cùng nhìn vào mắt họ

nhìn vào làn da họ

nhìn vào tấm thân trắng trần họ đậy cho nhau

nhìn vào những đứa trẻ con của họ sinh ra qua mỗi cánh rừng, trong mỗi

câu thơ

Để biết những vô cùng

 

Có những hoang tàn sống đọng rất lâu

Đống lửa cũ kia bao lớp người nhóm lại

Họ có thể yêu nhau

có thể rượt nhau bắn bỏ

có thể là những người vô tình ăn sáng chung bàn

Sau khi về thành phố

Không ai biết rằng họ từng chung một đống lửa tàn

Đó là điều kỳ bí nhất của rừng khi ôm con người vào lòng

Rừng ban cho người những điều người nghĩ rằng vô bổ

 

Có những vần thơ như vậy

nguồn chung của vạn kiếp người

Một người vừa đập lên gáy một người

có thể chung một câu thơ nồng hậu

Trong thang máy hai người vô lối chợt nhìn nhau

cả hai có thể có chung một bài thơ thần tượng

Và những người yêu nhau

càng có thể cho đến chết gối đầu trên những câu thơ chung mà không biết

 

Cơn mưa là dịp chia tay

người với rừng

người với người

anh với đôi mắt dài

và em với cuộc sống của rừng úp mở

Em muốn sống cùng anh trong cuộc đời thị thành lật ngửa

Ở đó đàn ông, đàn bà không phân biệt

Thời gian miết lên từng sinh thể mỗi làn dao

Em muốn thơ anh trở về

bằng hơi thở của rừng

lớn lên cơ thể thành phố.

 

(Chương 2 của trường ca Buồn muộn cùng thế kỷ,

trong tập trường ca Lòng hải lý, NXB Hội Nhà văn 2011)

 

Mississauga, 19/06 -- 26/11/2000

 

Đỗ Quyên
Số lần đọc: 972
Ngày đăng: 14.07.2011
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Mưa Thiền /Mật Đắng - Chu Thụy Nguyên
Xúc cảm giữa trưa. - Vương Ngọc Minh
Làm Sao Giữ Được Hoa Chậm Nở /Lỡ Chuyến Xe Chiều - Hạc Thành Hoa
Chùm Thơ Hè - Nguyễn Hồng Nhung
Mây Cố Quận - Tường Linh
Đêm Mùa Hè - Đinh Cường
Thơ Ở Havana - Hoàng Xuân Sơn
Về Cổ Tháp - Lê Văn Hiếu
Mộ chí cho Nh.Tay Ngàn - Trần Hữu Dũng
Tặng người bạn hay đi xe đạp cuộc hồi xưa - Đinh Cường
Cùng một tác giả
Hôn - 2 (thơ)
Em (thơ)
Thai phu (truyện ngắn)
Ăn tim (truyện ngắn)