Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.270 tác phẩm
2.575 tác giả
168
75.183.440
 
Tiếng Đàn Của Mẹ /Khóc Bạn…/ Hồn Nhiên
Nguyễn Anh Tuấn

Tiếng Đàn Của Mẹ

 

Kính tặng mẹ

 

Cứ mỗi sớm, nắng rọi một góc nhà

tiếng đàn của mẹ lại ngân lên

con ngắt dây điện thoại bàn và tắt máy cầm tay

bất giác thở nhè nhẹ…

 

Giờ đây, mẹ có quyền mơ mộng bên khúc Réveri1

sau nhiều năm tháng, người mơ mộng là mẹ phải cố bơi trong dòng lũ đục ngầu

dòng lũ từng bị ô nhiễm bởi lửa đạn khói bom, bởi máu tươi, bởi giọt nước mắt mồ hôi nhọc nhằn tem phiếu

và giờ lại đang bị ô nhiễm bởi đủ thứ quái gở đời thường…

Mặc kệ hết, mẹ thổn thức trong giai điệu của người anh nhạc sĩ quá cố:

“Tình yêu đôi ta lỡ làng…”

để chiêm nghiệm cái “Bẽ bàng”2 bằng hạnh phúc đơn sơ, nghèo nàn

đẹp như bức tranh lụa tả người thiếu nữ mơ mộng

của người chồng hoạ sĩ vẽ trong thời thất nghiệp…

Bên cái thực tại hổ lốn, thực tại nhờ nhờ

tiếng đàn của mẹ thanh tao, yếu đuối và tự tin biết chừng nào!

 

Bản Sérenade của người nhạc sĩ thiên tài cái gì cũng dở dang

tia nắng xẻ đôi,

cơn mưa vội vàng chỉ kịp ướt lòng người

nụ cười chưa kịp trao người yêu dấu

giọt lệ nuốt thầm một nửa

Ai hôm nay không tìm thấy mình trong bản Giao hưởng dang dở 3?

Con thay mặt cuộc đời cảm ơn mẹ.

 

Cháu gái lên ba ngồi chễm chệ bên bà

mắt nhìn hau háu vào những phím đàn ngọc ngà và đôi bàn tay nhỏ xanh xao như của bà Tiên

miệng trẻ bi bô hát theo: lúc ở nhà mẹ là cô giáo

Mắt bà vui rầng rậng nước.

 

Mẹ cuốn con trở về nơi có lũ ống, lũ tràn , lũ quét, lũ muộn

nơi rừng hoang bị đốn, thú hoang trốn chạy

có những em bé ra vào lán cỏ như đàn thú nhỏ

có nắm xôi trong ếp khẩu chấm chéo4 ngọt bùi đến độ làm con cay mắt

có bước xoè chuếnh choáng ôm vào lòng tình thương không nghi kỵ

con như nhìn thấy trong lòng bàn tay

những nẻo đường đi của miếng ăn cái mặc, của lời nói bài ca dân dã

chúng thật và xót xa đến nao lòng khiến con không sao giả dối nổi -

cả những khi cần đến lời nói dối…

Những nỗi ngao ngán chợt lặng đi. Nhưng chúng không tắt ngấm

Và con ngơ ngác đi tìm cái mà chúng chuyển hoá thành. Chưa tìm thấy

nhưng con chợt nhận ra:

những dòng người đang nhớn nhác, những toan tính nhỏ mọn, những mời mọc trơ tráo

Chưa tìm thấy

nhưng có một sức mạnh vô hình đưa con trở về những năm tháng nẻo rừng

thời mà cái đói thường ám ảnh con

Nhưng chỉ cần ngả nghiêng bước trên con đường mòn

sững sờ trước vệt ban rừng hoang dại

là con thấy đời con không vô nghĩa

và chỉ còn thấy khổ tâm khi không diễn tả nổi sự ngây ngất của mình

cũng như, lúc này đây con day dứt, hoang mang

bởi không tìm được cách nắm bắt con thú hoang xúc cảm

đang rải nốt mưa nốt nắng, nốt buồn nốt vui

đang hiển hiện ra như cái đích của đời con…

 

2007

 

1. Bản nhạc “ Mộng mơ” của nhạc sĩ  Shuman

2. Tên một bài hát của nhạc sĩ Lê Yên

3. Bản giao hưởng của nhạc sĩ  Shubert

4. Làn đựng cơm nếp đan bằng mây, tre của đồng bào Thái &Thức chấm đồ ăn được làm từ nhiều loại gia vị trên rừng

 

 

Khóc Bạn - Một Nhà Thơ, Nhà Báo

 

Nhớ Trần Hoà Bình

 

Bạn ơi, thế là từ nay

bạn không còn được ngẩn ngơ trước một ngọn gió heo may

không còn phải băn khoăn ngày đi họp Khoa buộc phải mặc com-lê, cà-vạt

không còn nỗi lo sợ khi trót đụng chạm tới quan tham

không còn phải bận tâm sẽ ăn gì, uống với ai lúc màn đêm sập bóng…

 

Còn đâu nữa những tối vui Quán Xưa

vài chén rượu nhạt

mấy câu chuyện bâng quơ

và thăm thẳm nỗi thương đời…

Những kẻ trói gà không chặt

lại lo chuyện trên trời dưới bể

Những kẻ gân cổ lên cãi khi ai đó gọi là đồ gàn đa cảm

lại nhiều nước mắt hơn cả nàng Kiều 1

trước những số phận oan khiên, bất hạnh

Cả khi nước mắt xót thương đã trở thành đồ xa xỉ

và cũng chẳng còn nước mắt mà khóc nữa

nỗi đau càng tích tụ

hoá thành bệnh “Giời đày”!

Nhưng không khổ bằng cái bệnh

phải mỉm cười khi mếu, phải cất giọng hát khi đau

phải cho nước mắt lăn vòng vào đoạn kết có hậu

Và chỉ còn biết lẩm bẩm vu vơ:

“ Tất cả đều thiếp ngủ

Chỉ mình tôi ngồi khóc như người nguyền rủa” 2

 

Giờ đây, nếu như bạn vẫn còn vương chút máu mê nghề nghiệp-

cái nghề nghiệp không được bảo hiểm

bạn sẽ hơn hẳn chúng tôi

vì có thể tự do ra vào những ngôi nhà bí hiểm

được làm ra bằng những đồng tiền bí hiểm cũng không kém

những ngôi nhà thật to thật đẹp chứa đựng những hình nhân

đang hoá thân thành những con bọ khổng lồ theo nguyên mẫu của Kafka3

và trái tim còn băng giá hơn cả bà Chúa Tuyết! 4

Nhưng khổ thân cho bạn

vì dưới suối vàng bạn đâu đã hết mối thương tâm và phẫn nộ…

 

Ở  nơi dù không có viên đạn sắt và thanh kiếm thép nào đe doạ nhà thơ, ký giả

song lại có điều đáng sợ khủng khiếp hơn

đó là sự nghi kỵ, thù hằn, miệt thị

Không ít người trong chúng ta

nếu không bị đánh văng kính, sưng vù mặt mũi, vỡ tan ống kính,

không bị cướp giật bản thảo

thì cũng phải cúi đầu gạt thầm giọt lệ tủi nhục…

Chúng tôi như đang nghe thấy tiếng bạn kêu to từ đáy huyệt sâu

cặp kính trắng long lên giận dữ:

“ Dù nỗi xót xa, lời an ủi của nhà thơ không thay thế được miếng cơm

manh áo

dù cái sắc sảo tinh tường của ký giả không đem lại được công lý cuối cùng

nhưng nếu như thơ ca không còn là thơ ca nữa

ai dám chắc những con bọ của Kafka không sinh sôi nảy nở như dịch hạch?

và nếu lương tâm của mọi nhà báo đều bị nỗi khiếp sợ bẻ gập cong queo

ai dám chắc những tên giết người có dao hoặc không dao chẳng thể mặc áo quan toà?”

 

Bạn ơi,

thương thay!

và cũng đáng yêu thay!

khi nhắm mắt bạn vẫn không quên nổi Sứ mệnh làm Nhà thơ, Ký giả

và bạn lại đặt thêm gánh nặng lên vai chúng tôi

những kẻ đang cố ghìm tiếng khóc

giữa khi đã quá nhiều tiếng khóc…

 

1. “Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa” ( Truyện Kiều )

2. Taras Chevsenco: “Bức thư gửi những người đồng bào của tôi”- Thuý Toàn dịch

3.  Tác phẩm Hoá Thân của F. Kafka

3. Nhân vật trong truyện của H. Andersen

 

 

Hồn Nhiên

 

Tùy bút thơ

 

Những đàn bồ câu hồn nhiên bay lượn và đậu yên bình cũng hồn nhiên như thế trước Hoàng cung dát vàng

Những con rắn thần Naga hồn nhiên rời bỏ chốn linh thiêng kiêng kỵ để hòa nhập với cộng đồng người nơi mỗi góc phố, công viên

Những anh xe lôi hồn nhiên nằm ngủ trong khoang xe đợi khách

Những em bé đi học về hồn nhiên chạy qua cầu đảo Kim Cương1

Nhà sư áo vàng chậm rãi hồn nhiên khất thực giữa đám người du lịch tò mò

Những tượng Phật, những tháp chùa hồn nhiên bắt nắng trời và bụi trần gian...

Ở đâu tôi cũng bắt gặp cái hồn nhiên của sự sống, nhiều và thường xuyên đến độ khiến tôi quên rằng chúng cần thiết làm sao trong cái cuộc đời nhiều lo toan trắc trở

Cho tới khi tôi bước vào nhà tù cũ Tuol Sleng...

 

Bên những lan can trường học vô tình mang tên định mệnh Đồi Độc Dược2 còn dây thép gai chằng chịt như chưa hết sức mạnh đe dọa bất cứ kẻ nào hồn nhiên đòi tự do và công lý

Trong những căn phòng vốn dành cho thầy giảng và trò học là những ngăn xà lim xây vội nham nhở nhưng lại có đủ khả năng bóp nghẹt mọi tia sáng của nhân tính hồn nhiên

Tôi bỗng giật mình:

Thì ra Tội ác cũng mang cả khuôn mặt hồn nhiên!

Kẻ Ác hồn nhiên lấy Thánh đường của Giáo dục làm nơi hành hạ con người, hồn nhiên cướp đi sự hồn nhiên của trẻ thơ và hồn nhiên biến cái hồn nhiên đáng yêu thành nỗi kinh hoàng, thành máu chảy và đầu lâu lăn lóc...

 

Tôi chợt hoang mang sợ hãi:

Còn những điều sỉ nhục và hạ thấp Con Người nào đang mang vỏ bọc Hồn Nhiên?

 

Pnom Penh, cuối tháng 12-2010

 

1. Nơi xảy ra thảm họa khiến 353 người thiệt mạng ngày 22/11/2010

2. Tuol Sleng còn có nghĩa là Đồi độc dược( Theo từ điển Khme)

Nguyễn Anh Tuấn
Số lần đọc: 813
Ngày đăng: 01.02.2012
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
còn vẽ một vì sao - Trần Kỳ Phương
ở một đầu mối nhợ. - Vương Ngọc Minh
lời tỏ tình đầu niên /tháng giêng…/ bài ca tuyết số 30 - Hoàng Xuân Sơn
Em Và Xuân /Xuân Đầu - Tuyết Linh
Gió Mới - Cao Thu Cúc
Chiều đi bộ nhìn đàn chim đen - Đinh Cường
Hùng Ca Quang Trung - Kha Tiệm Ly
Bài Cuồng Ca Buồn Bã - Lê Văn Trung
Hương Thời Gian - Trần Văn Sơn
Thơ ta ơi, hãy là thơ rất đực! - Cao Thoại Châu
Cùng một tác giả
Ám ảnh gia truyền (truyện ngắn)
Bản di chúc bi thảm (truyện ngắn)
Một kiếp đầu thai (truyện ngắn)