Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.270 tác phẩm
2.575 tác giả
168
75.183.464
 
Khắp1 Buồn /Cơn Khủng Hoảng /Thăm Côn Sơn
Nguyễn Anh Tuấn

Khắp1 Buồn

 

Khi ngấm men nồng, lời đưa tiễn nghẹn ngào

Mưa gieo cơn, người đi rừng sẽ rét2

Tiếng chim gì làm nền cho điệu khắp

Nhịp nôi đưa báo hiệu đã qua thu

 

Tiếng hát buồn xé rách dải sương mù

Khói đốt nương tạm ẩn mình đất khổ

Em gái quay sa đêm trường sương giá

Tiếng nhị khuya man mác cả vầng trăng

 

Anh từng qua những dòng- sông- suy- tưởng

Tìm em. Và ý nghĩa của đời anh

Nhưng chim lửa kêu thương mùa giáp hạt 3

Lại đưa anh về bên dòng- sông- màu- xanh…

 

1. Khắp- tiếng Thái là ca hát

2. Lời một bài dân ca Thái

3. Tức nộc-phay, theo truyền thuyết người Thái, là hiện thân của linh hồn người bị chết vì đói.

 

 

Cơn Khủng Hoảng

 

Trời không mưa, sao trong anh dội mưa

Trời không bão, sao trong anh bão cuốn

Anh tìm ai và anh tìm chi

Đôi mắt kính mờ nhoà mệt mỏi

Anh cố giữ những nhịp thở đều đều

Từ trong lồng ngực xác xơ, cằn cỗi

Để rồi

Cứ sau một ngày sống và mộng mơ

Gục mặt trong đau buồn xa xót...

Bao năm qua

Em bỏ anh vơ vơ một mình

Chàng trai đa sầu nhát nhúa

Chỉ giàu có nỗi buồn và trăn trở

Anh đã đến thời kỳ biết khóc bằng giọt nước mắt của chính anh

Vì thế nỗi bất hạnh mới tròn đầy, thấm thía

Em có phải chính là em

Hay mãi mãi chỉ là hình ảnh của nỗi ước mong

Anh mang theo suốt thời trai mơ mộng

Bạn anh bảo: Em còn ở đâu đó cuối trời

Chỉ mình anh hiểu: Em đã vụt bay về quá khứ...

 

Đôi lúc anh thầm kêu lên:

Tuổi trẻ nghèo nàn và cay cực ơi

Sao cứ đuổi theo ta như thú dữ cắn càn !

Anh hốt hoảng không phải vì tuổi trẻ đã trôi qua trong bao nỗi kinh hoàng

Mà vì anh đã tồi tàn nhỏ mọn đi

Trong bao lo tính vụn vặt của mưu sinh

Còn em đã tuột khỏi đời anh, để lại sự dịu dàng và trắng trong tựa mộng ảo

Hiển hiện trong đời thường

Chỉ là những nghịch âm, những trò diễu cợt, những giây phút chán chường

Anh uống mãi những vại đắng vại cay

Và không còn tin rằng mình có thể quen với những gì dịu ngọt

Có lẽ nào em đã bay khỏi đời anh

Em -

Vị thiên sứ có đôi cánh mỏng như ban mai, trong suốt như nước đầu nguồn

Anh sẽ chết mà không nhắm được mắt

Khi em đã xa vời như bông hoa cô đơn trên núi tuyết

Kẻ lữ hành mệt mỏi là anh gục ngã giữa lưng chừng

Không một lời an ủi, không một giọt lệ xót thương

Hấp hối sau bao trớ trêu và nhục mạ

Danh dự - Nhân phẩm - Tình yêu chỉ còn là đài tưởng niệm của quá khứ

Cái thời người ta có thể rút gươm vì một chút lòng tự trọng bị xúc phạm có còn đâu

Cũng không còn ai dám chết vì một niềm tin xác thực, một chân lý hiển nhiên bị đe doạ

Anh bị những “hiệp sỹ” của miếng cơm manh áo và những quyền lợi nhỏ bé bao vây

Bị dồn đến chân tường mà chưa biết cách tự thoát, cũng chưa biết chết bằng cách nào.

Chỉ còn nỗi tuyệt vọng về em là liều thuốc độc

Anh sẽ phải uống

Như đã từng uống bao vại đắng vại cay,

Uống đến trọn đời!

 

 

Thăm Côn Sơn

 

Đưa em về nơi đá, suối

Anh đã từng quen

Suốt thời tuổi trẻ

 

Mỗi bước đi lên

Tới bàn cờ Tiên

Đâu đây tiếng đàn cầm róc rách1

 

Đừng nói gì, em

Nếu lòng không gợn

Ta sẽ được nghe

Một hơi thở

Một giọng nói thầm thì

Quanh quất giữa không trung

 

Em hãy ngắm rừng thông cổ thụ

Trong nắng mai

Hay trong bóng tà

Chỉ một màu xanh đen

Sơ sài

Khắc khổ

 

Rưng rưng nhớ Ức Trai...

 

1. Ý thơ Nguyễn Trãi

 

Nguyễn Anh Tuấn
Số lần đọc: 782
Ngày đăng: 19.02.2012
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Mùa Xuân Đi Qua - Nguyễn Văn Tao
Mặt trời xanh - Trần Kỳ Phương
Đêm - Trần Thị Thu Hà
Chiều Val De Marne. - Đỗ Nguyễn
Định Nghĩa Nỗi Đau / Đi Qua Rồi - Vĩnh Thông
Giun đất danh và phận - Trần Hạ Tháp
nếu mẹ muốn khóc - Nguyễn Đăng Trình
lạc ở sài gòn - Du Nguyên
Quên tên /Câu lá khô /Cốc ngày - Miên Di
Hoa Tím Thì Thùng - Cẩm Loan
Cùng một tác giả
Ám ảnh gia truyền (truyện ngắn)
Bản di chúc bi thảm (truyện ngắn)
Một kiếp đầu thai (truyện ngắn)