Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.600 tác phẩm
2.586 tác giả
252
77.392.442
 
Đã Già Hơn Sự Tưởng Tượng / Có Đôi Mắt…/Trong Căn Gác / Ngày Khói Đốt Đồng
Đông Triều

Đã Già Hơn Sự Tưởng Tượng

 

Sao lại bỏ cuộc vui nhiều mây mưa biến loạn !

Chỉ mới tám giờ đêm, lũ bồ hóng vừa tìm được nhau dưới đèn đường chín mọng

Mới vừa xa nơi hắt nghìn sau một hình một bóng

Bảo quên nhau đi chuyến xe vắng ân tình

Bảo quên nhau đi lớp bụi ngày qua sặc sụa mỏi tơ duyên

Cầm tay thâu đêm cứ ngoái ngóng dường như nghe gió hú. . .

 

Sao lại bỏ thanh xuân vườn trăng tìm về quán cũ !

Nối mấy lần đi, nối mấy lần nhìn luồn chơ vơ cuộc tình đã vỡ

Hoa tiếp những mua đi theo dấu lụi tàn

Treo đôi mắt đợi hàng hàng chiều lá rụng đến hoang mang

Thôi lưu dấu, thôi mùa sau, thôi làm đau những con tàu xa khuất. . .

 

Sao lại bỏ đi chiều mưa như tiếng khóc !

Dù nắng đã van như cơn nấc mãi bên kia đồi

Đã cỗi rồi tủa lên nhau thành kí ức

Đã cỗi rồi lùa cho nhau thành rừng khô đáy vực

Con đường về tan tác úa cơn đau. . .

 

Sao lại về trước lúc gọi mai sau !

Hoa thắm đó, vườn hương đó và mê đắm đã tràn lên vẫy gọi

Điều gì đã ngăn không cho tìm tới

Điều gì đã ngăn cho nhau tiếng gọi

Lúc gió giông buồn sóng đã nổi sau lưng. . .

 

Đèn đường đã tắt lúc mấy giờ đêm ?

Đinh ninh có những thứ ánh sáng kéo dài hơn trí tưởng

Vội quay về xem bản tin vòng quay định hướng :

Cơn lốc vĩnh hằng ngã xuống những ban mai. . .

 

 

Có Đôi Mắt Quá Khứ Nào Đây

 

Đôi mắt của lá

Rừng đã ngàn năm im tiếng nhưng còn vọng suối reo

Suối không thể đứng lên nói lời trầu cau

Rồi những ngày mưa trắng cửa địa đàng

Chúng ta ngỡ ngàng những quyền năng trút bỏ

Lao xao một ngày gió

Mới thấy màu xanh hớn hở đón bao người

 

Đôi mắt của bầu trời

Ta thương những ánh sao nhiều hơn

Những cái chấm ấy làm cho con người biết giới hạn màn đêm

Nó chưa bao giờ đến rồi đi như ánh trăng, như mặt nhật. . .

Ta thương những tình yêu le lói cùng góp sức

Dù rất nhiều lời nguyền sự sống đã đi qua. . .

 

Đôi mắt biển xa

Không phải là ngọn hải đăng tìm hướng bão

Lắng nghe hơi thở đất liền

Nó là viền Tổ quốc những chớp đèn bám trụ

Nó là viền oai linh nối tình yêu xa xứ

Đại dương ầm ào nhưng có lẽ chúng ta. . .

 

Còn đôi mắt xanh chưa tìm ra

Sắc thái ấy nghĩ rằng dung lượng hơn ta hiểu

Sắc thái ấy nghĩ rằng dự cảm hơn điều ta tiên liệu

 Chợt dòng chảy len lỏi trong người mách bảo đã đi qua

Đã đi qua. . .

 

Bởi chúng ta biết mình sắp khác mùa hoa

Nên xuyên thấu màu xanh

Xuyên thấu vầng trăng vĩnh hằng

Và mặt trời lăm le tự đốt mình cứu rỗi. . .

 

 

Trong Căn Gác

 

Bức 1

   

Nó xa hơn những lần buồn

Từ quay lưng đi mỗi ngày

Từ tìm về nhau gọi người

Có gắn gương mặt đêm vắn ngày dài vô cảm

Chuyện tình đổ bệnh, chuyện hò hét vô biên. . .

Phía ấy mặt trời lên

Sự sống tươi non chỉ vài giờ bò trên vách cua bước đi ngày sớm

 

Bức 2

 

Trên ấy đầy dấu vết tiếng mẹ

Trang nghiêm hơn gia sản phụng thờ

Ấy là khi người bỏ người, ấy là khi thân mình nát vỏ và mưa gió…chưa về

Mỗi lần nhìn vào bức này

Chỉ một màu chia ly mãi mãi. . .

 

Bức 3

 

Gặp được nhau khi trời đã tối

Chiếc phản kê nơi ấy như một bức tranh lồi

Không còn mẹ ngồi gầy như sợi dây liên tưởng

Mùa mưa xuống

Mảng vân vi trảm khắc bủa quanh mình

Tìm cuộc tình, làm bù nhìn, đóng đinh những lời hứa nhạt sắp phai

Chưa thể hóa giải chốn này !

 

Bức 4

 

Như có bước chân giận hờn nhau trên ấy

Tiếng nắng giãn những sợi che ngủ

Khuya về cụp lại như tán lá, mắt ta, lũ quạ

Âm thanh vỡ nhiều hú dọa

Ngửa mặt trời đêm nghe bão táp dội về

Mới thấy thương người, thương quê, tìm cho nhau lời nói

Dường trên kia ngói giả đã bong màu. . .

 

Bức 5

 

Khi tôi ngã xuống, nó lẻn về đứng nhìn sau chớm tóc

Phía cầu thang mềm chực đổ

 

Bức 6

 

Màu của đất rúc lên

Màu thân thể trầm luân ập xuống

Nhộn nhịp từng bầy mối ngang qua ngất ngưởng reo hò

Như chúng đang kéo vào tiếp quản căn gác lòng người chẳng một bóng

                                                                                             nhân gian. . .

 

 

Ngày Khói Đốt Đồng

 

Đã bắt đầu một mùa bão sớm

Lá rứt cây theo gió nghiến linh hồn

Cơn trốt giữ một lời thề mặt đất

Rứt em đi trong chóp mắt tiễn người quên

 

Đã bắt đầu mùa gió vẫy cô đơn

Từ ngày không nắng, người vắng và cờ lau bạc trắng…

Gió u u trên cao rãi mây từng lát mỏng

Khói đốt đồng ! Khói đốt đồng khóa cổng những nguồn vui

 

Đã bắt đầu mùa mênh mông í ôi

Tiếng hát thảo nguyên và đồng khô lửa cháy

Chóp mắt chờ neo giữa bạt ngàn gió vãi

Một lối đi dài hun  hút mỏi niềm thương

 

Đã bắt đầu mùa khói ngập trời sương

Chiều mỏng chuyến xe chở buồn về xa khuất

Đồng rạ cháy miên man chìm lấp vùng hồi ức

Qua phố mặt người chẳng kịp nhận quen nhau. . .

 

Ngồi đợi chiều tan hết biển dâu

Phía con đường, phía hàng cây còn in bóng khói

Qua giấc đêm mai trong tiếng mơ còn gọi

Trên cánh đồng sương khói vẫn tìm nhau. . .

 

 

Đông Triều
Số lần đọc: 799
Ngày đăng: 13.04.2012
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Loay Hoay Với Phố - Huỳnh Duy Hiếu
Nâu Phai - Võ Công Liêm
Lạc Long Quân - Vũ Trọng Quang
tưởng tượng cuối ngày / đừng thèm nỗi buồn.../hành trình của chiếc vỏ - Du Nguyên
Hong Mê - Hà Duy Phương
Thơ Gởi Người Em Phương Xa…/ Trên Ngôi Mộ Cổ Hoàng Hôn… - Ngô Nguyên Nghiễm
Trăng ngã gầu sòng - Bùi Phương Thảo
Thằng cù lần nói với dòng sông - Trần Ngọc Cư
nắng tháng tư /ngày biết tên nỗi nhớ - Nguyễn Đăng Trình
Tắm Trăng - Văn Công Mỹ