Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.384 tác phẩm
2.577 tác giả
132
75.933.159
 
Mép Nước
Chế Diễm Trâm

 

1. Sáng nay, vừa xỏ chân vào đôi “giày búp bê”, tôi thấy tim mình như lỗi nhịp khi bàn chân chạm phải cái nham nhám, ươn ướt của cát biển, cát biển quê anh. Những hạt cát dấp dính vào da đau đáu như một sự chia xa. Tôi bỏ chân ra, lùa tay vào giày, vân vê từng hạt cát li ti, lòng tôi nghèn nghẹn. Tôi nhớ anh vô cùng…

 

Anh đã đưa tôi đi dọc biển quê anh. Tôi đã trật chân ra khỏi giày khi bất thần một con sóng nghịch ngợm xô vào chân anh. Tôi phản xạ bíu chặt lấy tay anh kéo về phía mình. Anh ngả về phía tôi, cả hai chấp chới. Anh cười, cám ơn em, không thì anh ướt hết rồi. Tôi nghe lòng mình thổn thức, tôi muốn nói may là em vẫn còn có anh, nhưng không hiểu sao tôi im lặng. Tôi tự hỏi lòng mình nếu quả tình có một bàn tay khổng lồ thò lên kéo chân anh xuống khỏi mép nước thì tôi sẽ làm gì. Tôi sẽ nắm chặt tay anh để cùng bị lôi phăng xuống hay là tôi sẽ buông tay anh ra để được vô sự. Tôi là người sợ biển đêm, sợ mép nước tăm tối. Nước mắt tôi giàn ra vì thấy sợ hãi với ý nghĩ lựa chọn thật dễ sợ của mình, nhưng anh không nhận ra, anh nghĩ tôi khóc vì ngày mai chúng tôi đã phải xa nhau rồi. Đến bây giờ khi đã xa anh thật xa, sống trong nỗi nhớ dày vò, tôi nhận rõ một điều, được ở bên anh dù vui hay buồn, sống hay không sống cũng là hạnh phúc.

 

2. Tôi vừa yêu biển vừa sợ biển. Lúc còn bé xíu tôi được xem là dạn nước, thường theo ông anh và đám con trai lốc nhốc trong xóm đi bộ gần hai cây số ra biển rồi lại hai cây số về. Hè nào cũng đủ chín mươi ngày như thế. Thời đó nhà nào cũng đông con, đứa nào cũng tự thân vận động. Nhà tôi cũng vậy, miễn sao đến khi cái đồng hồ có cái quả lắc đánh chín tiếng thì phải có mặt điểm danh để học sinh ngữ là được. Bố tôi sinh thời rất giỏi tiếng Anh, cả tiếng Pháp. Lính Mỹ trọ ở khách sạn của bác Hai tôi cứ năn nỉ bố tôi đi phiên dịch cho nhưng ông cụ không chịu. Cụ đi làm hỏa xa, lúc ở trên tàu thì thôi, về nhà là bắt đàn con “vô lớp”, vì theo bố tôi, phải biết sinh ngữ để còn ăn nói với người ta. Bất kể chênh lệch trình độ, bố tôi đã “lên lớp” là từ trên xuống dưới phải ngồi vào bàn. Lập luận của bố là đứa lớn phải kèm cặp đứa nhỏ, “em ngã chị nâng”. Vì vậy một đứa lười học, không làm bài là tất cả phải nằm xếp hàng ăn roi, bởi chị em “máu chảy ruột mềm” mà không chịu nhắc nhở nhau là có lỗi như nhau. Nhà tôi có một bộ bàn mặt gương sáu ghế để ở phòng khách. Anh chị tôi xuống bếp bưng thêm bộ bàn tròn dùng để ăn cơm lên nữa là dư chỗ ngồi. Dân xóm thấy lớp học nhà tôi cũng hay hay nên muốn gởi con sang học. Bố tôi là “nhà sư phạm” rất amatơ, chỉ đứa nào qua sát hạch đọc đúng giọng mới được vô học chung. Vậy nên anh em nhà tôi được nhiều đứa nịnh nọt gà cho vài câu “tủ” của bố. Anh em tôi con nhà nòi, học hơn hẳn tụi trong xóm. Năm tuổi tôi đã phải đọc đúng những câu tiếng Anh có rất nhiều âm gió như “I see the seashell on the seashore” (Tôi thấy cái vỏ sò trên bãi biển) trong khi nhiều đứa to ngồng ngồng trong xóm đọc hoài chưa được. Mẹ tôi sinh một đàn con tám người, cứ xen kẽ một gái một trai, đều đặn. Lẽ ra đến tôi phải là con trai thì mới đúng, nhưng tôi lại là gái, nên các cụ ngừng lại. Tôi thành cô Út. Nhưng tôi không thân với bà chị kế mình mà lại lẵng nhẵng theo ông anh kế trên. Tôi phải mặc quần đùi, cắt tóc ngắn lơ thơ, tập tọng vài câu chửi bậy ngô nghê. Có như vậy anh tôi và mấy thằng trong xóm mới cho đi theo. Bù lại, có ảnh kèm một bên, bố tôi không sợ tụi nhóc trong xóm ăn hiếp tôi, thả cho hai anh em muốn làm gì thì làm. Anh tôi có đầu óc chỉ huy lại có tài kể chuyện tiếu lâm, chuyện ma nên tụi trong xóm khoái lắm, tụi nó không dám đụng đến sợi lông chân của tôi mặc dù có đứa nói gièm tôi là con gái không được đi chơi với con trai.

 

Đi tắm biển, anh tôi mang cho tôi cái batxi vốn là cái ruột xe hơi bơm lên nhưng dần dà tôi cũng men theo mép nước đập tay đập chân lung tung cho nổi lên, coi như đã biết bơi. Bởi anh tôi ra tối hậu thư Út biết bơi anh mới thưởng cho ăn kem. Đến tận bây giờ tôi vẫn không tìm đâu ra cái vị kem tuyệt vời của thời ấu thơ. Những que kem hồng hồng cam cam được người bán để trong một cái thùng xốp trắng đeo lên vai mang bán đến tận mép nước, tay cầm một cái chuông lắc kêu keng keng rất mời gọi. Đâu phải ngày nào hai anh em cũng có tiền, phải lâu lâu anh tôi mới mua cho ăn một lần. Ôi sao mà nó ngọt ngào, lại vương vướng một chút mằn mặn của nước biển, cắn từng miếng thật mỏng, để cho nước đá tan ra buôn buốt êm ái, chốc chốc phải liếm một lượt không thì nó chảy ra thật phí.

 

Tôi còn thích biển sáng vì mặt biển như một tấm áo kim tuyến óng ánh, thi thoảng điểm vài hạt kim sa sáng lóe lên. Những con sóng vỗ vào bờ trắng xóa giống những đường ren lụa viền dưới chân váy. Cứ mỗi lần ngụp xuống tôi lại nghĩ nàng lọ lem mặc áo dạ hội đi gặp chàng hoàng tử chắc đẹp đến thế này cũng là cùng. Nói cho mau là tôi yêu biển.

 

Vậy mà mười tuổi tôi lại thành nhút nhát. Nhát nước, nhát bóng đêm. Số là xóm tôi có tám nhà, lại thêm nhà bác Hai tôi ở mặt tiền xóm nhỏ nữa chơi với nhau thật thân thiết. Độ tuổi nào cũng có bạn với nhau. Nhiều tối, mấy anh chị lớn dẫn đám con nít lũ lượt kéo nhau ra biển. Hết bắt còng lại chơi u mọi. Cái trò mà người lớn thích nhất là rượt đám con nít, túm được đứa nào là hai người một người xốc nách, một người tóm chân, một hai ba đưa như đưa võng rồi quăng ùm xuống nước. Tôi thường nghe kể về một con ma da tóc tai rũ rượi, thò bàn tay lông lá lên tóm lấy chân người kéo xuống nước là coi như tiêu đời. Tôi đã từng chứng kiến cảnh một đứa trẻ chết đuối khi tìm được xác cái bụng to như cái trống vậy mà cứ dập dềnh nửa nằm trên cát nhưng nửa dưới vẫn phải để trong nước, sóng biển cứ liếm đi liếm lại cái bụng đã bắt đầu nứt da dưới sức nóng của mặt trời. Tôi cũng từng đọc bài thơ “Đại dương đêm” của Vichto Huygô viết về những tiếng kêu tuyệt vọng trong đêm dài của những người thủy thủ không bao giờ còn có thể trông thấy quê hương và người thân. Thân xác họ tan trong nước, theo sóng biển xô mãi vào bờ…

 

Lần đó tôi bị tóm, bị hất tung lên rồi rơi tòm xuống màn nước đen ngòm. Biển đêm thăm thẳm như không tới đáy, nước lạnh như chưa từng thấy lạnh như vậy bao giờ, tôi hoảng hốt tối tăm mặt mũi vì sóng cát làm mắt tôi cay sè, tôi thấy mình chuồi xuống không phương bấu víu. Tôi nghĩ đến bàn tay con ma da, tôi vùng vẫy tuyệt vọng đến khi chạm vào đáy cát, tôi lóp ngóp loi ngoi bò bằng tay bằng chân lên được bờ cát. Tôi đã chạy trên bãi cát dài như vô tận nhưng không khóc nổi, chỉ tức tưởi không thành tiếng. Từ đó tôi hãi thôi không ra biển ban đêm nữa, biển sáng cũng dần thưa thớt cho đến khi gia đình tôi rời xa thành phố về quê ngoại vì bố tôi bị tai biến, phải về hưu non.

 

3. Anh nói nhờ có tôi anh biết biển đêm quê anh thật tuyệt. Chúng tôi lang thang theo những con sóng, anh cười : “Biển một bên và em một bên”. Lòng tôi rối bời, luôn trông chừng những con sóng. Anh chỉ cho tôi tượng Phật Bà tỏa sáng một góc trời, rồi nói biển quê anh hiền hòa và yên bình. Tôi muốn nói em chỉ cần thấy anh là thấy ấm áp, chỉ cần nhìn anh cười là thấy an tâm, chỉ cần ở đâu có anh là em thấy nơi đó thật êm đềm. Tôi cố nhìn vào mắt anh, thấy thăm thẳm một cái gì lặng thầm sâu kín. Lòng anh cũng như tôi? Ông trời bất công, cho tôi gặp anh làm gì rồi lại bắt chia xa? Anh hỏi Út có thấy biển nói gì không? Tôi lắng nghe biển âm âm như đang gọi tên mình, tên anh. Đang nghĩ đến câu hát trong “Biển nhớ” của Trịnh thì con sóng lạ tràn lên…

 

4. Tối nay tôi lần xuống biển. Bờ cát giờ bị xâm thực chỉ còn mấy bước chân đã đến mép nước. Và tôi cởi bỏ đôi giày búp bê để cho sóng cát xoi vào gan bàn chân. Tôi nhớ anh quá chừng. Tôi nhớ anh không nguôi. Từ nơi tôi đến nơi anh núi đèo cách trở, chỉ có mặt nước này thông nhau. Nước mắt ở đâu dào lên cay đắng. Nhưng rồi mãi mãi tôi dừng lại ở mép nước. Tôi không thể dấn thêm bước nào, chính xác là tôi không dám vượt qua giới hạn cái mép nước của số phận cuộc đời…/. 

 

 

Chế Diễm Trâm
Số lần đọc: 865
Ngày đăng: 31.05.2012
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Ngôi Nhà Trên Sườn Núi - Nguyễn Trung Dũng
Ciao Café - Nguyễn Đạt
Trên Đường Phố Về Đêm - Nguyễn Trung Dũng
Mộng Và Thực - Phan Ngọc Danh
Cánh Đồng Hoa Cúc Trắng - Nguyễn Trung Dũng
Ngày Nào Cũng Đổ Xuống - Phạm Thị Xoàn
Tàu Khuya - Nguyễn Lệ Uyên
Bụi Hồng Gai Và Con Chim Cánh Đỏ - Nguyễn Trung Dũng
Tình thương mến là quà tặng - Hòa Văn
Những mảnh vỡ (31) - Nguyễn Thị Hậu
Cùng một tác giả
Tạ Ơn (truyện ngắn)
Mép Nước (truyện ngắn)
Mỏng Như Cánh Chuồn (truyện ngắn)
Bìm bìm mãi tím (truyện ngắn)
Cái cột điện (truyện ngắn)