Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.261 tác phẩm
2.576 tác giả
191
75.139.159
 
Cầm thú truyền kỳ
Trần Hạ Tháp

 

1*

 

Trở thành 2 con vật kiểng trong cơ ngơi đồ sộ của ngài Đại gia, chúng nghiễm nhiên xếp ở "số đỏ" trong danh mục số phận. Từ đấy, lắm giai thoại được khoát lên mình Khỉ và Vẹt để phù hợp "khí độ" của Đại gia chủ nhân lịch lãm. Câu chuyện kể dẫu mang sắc thái "truyền kỳ", cũng là cách đồng bộ với nghệ thuật giai-thoại-hoá của những ai từng quan tâm đến chúng.

 

Chuồng Khỉ, lồng Vẹt đâu cách nhau là bao. Tất cả đều tồn tại trong không gian mênh mông của khuôn viên toà biệt thự. Một hôm, chủ nhân triệu tập các tay chân thân tín bàn kế hoạch làm ăn.

 

Có người ngó qua cửa sổ, gã vung tay chỉ cái chuồng Khỉ bên ngoài, nói lớn:

 

-Tại sao không là Hầu vương nhỉ?

 

Mọi người ngơ ngác. Chủ nhân gật gù chờ đợi. Trợ lý đứng dậy, gã tiếp tục hiến kế sau cái nhập đề vừa gợi ý:

 

-Tây du ký ca ngợi Tôn Ngộ Không 72 phép thần thông quảng đại, Trời phong tước Tề thiên Đại thánh. Tôn Ngộ Không đã là mệnh Hầu vương, Hoa Quả sơn nơi triều đình chầu ngự đâu cứ trống rỗng mãi thế này? Em đề nghị thiết kế chuồng Khỉ hoành tráng hơn. Nhất là, có ngay Hoa quả sơn ứng với "triệu cát tường" để linh khí lại càng thêm vượng phát... Thưa anh.

 

-À, ra thế... Tốt. Giao chú mày tuỳ nghi chỉ đạo, bảo thực thi ngay đi

nhé. Cấp tốc.

 

Và thế là sau hơn 2 tuần thi công, ba hòn giả sơn to đùng xuất hiện. Tất nhiên Hoa Quả sơn phải đủ rêu phong, suối chảy... Đặc biệt, cần cẩu xe cơ giới bứng luôn cây đã ra quả, thả vào bên hốc đá cheo leo. Có hang động với thạch bàn để Hầu vương nghỉ ngơi và vào ra ngự toạ. Vâng, Hầu vương chứ không còn Khỉ như mọi lần. Nghiêm lệnh của Đại gia chủ nhân, không một ai được phép quên đi điều đổi mới.

 

2*

 

Từ  đó, Khỉ nhìn cái lồng Vẹt treo bên ngoài đâm ra lòng thương cảm:

 

-Khẹc khẹc...Lồng bằng gỗ dạ hương, ô song và cả chén nước tắm, ly đĩa thức ăn toàn bằng bạc. Có con Vẹt nào ngoài kia sánh bằng đâu? Sang đấy. Nhưng cũng không ngoài câu "cá chậu chim lồng", " được ăn no, lo nói thuội". Tao quá thương cho cặp cánh của chú mày. Khẹc khẹc...

Vẹt muốn lờ đi, nhưng chưa thể:

 

-Khẹc khẹc... Ngẫm cho cùng, văn hoá là tất yếu. Nó giải thích được tất tần tật. Một con Vẹt thì đào đâu ra giai thoại đông tây kim cổ kia chứ. Cái lý lịch Hầu vương nhà tao lẫy lừng thế đấy. Ôi, xứng đáng được sắc phong hàng Đại thánh. Chú mày yên phận đi nghe Vẹt. Từ nay, phải hành lễ trước Hầu vương không thể nào sơ suất.

 

Mắt Vẹt long lên sòng sọc nhưng cố dằn xuống, nhỏ giọng tán dương:

 

-Hoét hoét... Vâng, bái kiến Hầu vương. Đệ nhất tài bắt chước ăn theo là dòng giống của ngài. Nhưng Tề thiên nào lại không biết bay thế nhỉ? Phép Cân đẩu vân đâu? Lại phải nhờ vào cây mà leo cao kia đấy. Sách dạy, chỉ loài "cầm" có cánh mà muôn "thú" thì không. Nhiều lắm "thú" có tay chân để chạy hoặc cong lưng bò lê vì chả tay chân gì ráo. Vì thế để hàm ý bay bổng, loài "cầm" luôn đứng trước loài "thú". Bằng chứng trong 2 chữ "cầm thú" cơ mà. Hầu vương rất văn hoá kia, ngài đủ trình độ vượt qua hai chữ "cầm thú" chưa nhỉ? Hoét hoét... Nghe chưa hử?

 

Khỉ cười khẩy ngay:

 

-Khẹc khẹc... Nghe chứ sao không nghe. Không những nghe mà còn hiểu nhiều nữa đấy. Hiểu rằng, chú mày toàn nói thuộc lòng theo các bài dạy không cách gì cập nhật. Đệ nhất tài uốn lưỡi nói theo là cốt cách xưa nay. Lạc hậu đến nỗi những cái lẽ ra quăng bỏ, lại cứ  rè rè như cát-sét ve chai. Chuyện nói năng của chú mày thật ra dành cho những ai chỉ bị phỉnh gạt lần đầu hoặc, kẻ ưa lấy lòng chủ nhà, cứ làm bộ nhất quyết đấy tiếng nói của con người. Tài Vẹt nói ư?... Chịu chết, chả cách gì sửa đổi được những câu chữ lỗi thời, phi lý đến hoạt kê. Khẹc khẹc...

 

Vẹt tức đến "nổ não", nhìn cái hoạt cảnh trước mắt. Hầu vương lấy tay gãi gãi vào háng. Hắn ta nằm khểnh trên thạch bàn khới quả, liệng ngay hột

vào lồng vẹt kêu đôm đốp. Chẳng kiêng dè gì nữa, Vẹt đập cánh soàn soạt cất cao giọng chưa từng có:

 

-Hoét hoét... Nghe đây, con Khỉ kia. Chú mày chả việc gì hếnh mũi lên với cái danh phong giả Hầu vương đầy khốn nạn. Tao cũng chả việc gì phải bắt đầu bẩm dạ trước chú mày. Tao chỉ là Vẹt và chú mày vẫn chỉ là Khỉ đến muôn đời. Này nhé, sau khi được chức Tề thiên Đại thánh thì ngài phải lâm vào cảnh gì thế hử? Bi thảm... Niềng Kim Cô rịt cứng lên đầu. Chẳng khác nào quản thúc phần não bộ. Ê, gậy Như-ý có múa được như ý của riêng mình chưa hả? Hoét hoét... Thế thôi nhé. Tao đây không thèm biết Hầu vương Hầu vúng gì, vẫn trung thực kêu chú mày là Khỉ. Khỉ lọ nồi chứ gì?

 

3*

 

Đúng là cuộc khẩu chiến " bên tám lạng, phía nửa cân " không ai chịu nhường ai một tấc hay nửa phân làm phước. Tất nhiên, cuộc tương tranh đâu chỉ dừng ngay ngang đó. Loài "cầm" quả có hơn "thú" ở cặp cánh nhưng đành bó phép chịu những hạt ném về đêm, hoặc tệ hơn bị chơi đểu khi chẳng có ai trông thấy. Khỉ gom nhiều hạt lên thạch bàn, nâng "của quý" cho vào đấy một "trộ" ướt dầm trước khi liên tục ném ngay đầu óc Vẹt. Không có cách gì khác ngoài cái mồm, Vẹt gân cổ hoét toáng lên đầy điên tiết:

 

-Con Khỉ lọ nồi... Con Khỉ lọ nồi... Con Khỉ lọ nồi...

 

Hầu vương tối kị bị kêu tên "cúng cơm" vốn gắn liền với những gì đã cắt đứt trong "quá trình bản thân" khi lìa xa cố xứ. Khỉ nghiến răng lui vào hang động, cho đến buổi chiều kia...

 

Đại gia chủ nhân cùng đám trợ lý tay chân đã phải hội ý bất thường. Ai nấy đều khom mình ủ rũ không dám nhìn lên. Đại gia ngồi vào ghế Long Vân hằm hằm quát tháo:

 

-Coi lại đi. Tình hình đang khó khăn đấy nhé. Nói mau, đừng để tao nhìn mãi những bộ mặt đưa đám.

 

Ngài nói xong, vớ chai Black and White còn đầy, quăng luôn ra cửa sổ. Tiếng vỡ mạnh ngay dưới chân lồng Vẹt khiến cầm và thú đều nhốn nháo. Vẹt đang rụt đầu trong cánh, thấy mảnh vỡ thình lình tung toé, lập tức hoét lên như điên dại:

 

-Con Khỉ lọ nồi... Con Khỉ lọ nồi... Con Khỉ lọ nồi...

 

Đại gia xanh mặt như tàu lá, cười khẩy chỉ ngay vào lồng Vẹt, phất tay.

 

Lập tức có người lấy xuống, cung kính đặt lên bàn. Ngài không cần nói thêm, đưa tay chỉ thẳng vào tủ đồ cổ kếch sù. Một cái bát Khang Hy rồng năm móng chính tông được bưng ra lập tức. Tiếp tục, một kẻ gác lên miệng bát, thanh chuỷ thủ đời Tần cán đồng đen cực quý. Nghi lễ vẫn chưa dừng, cho tới khi hũ rượu Mao đài còn nguyên xi được khui nắp và một kẻ khác nữa xắn tay áo cho Đại gia. Ngài đích thân thò tay... Bắt con vật trong lồng.

 

Dòng máu nhỏ li ti từ cái cổ bị cứa chảy kì hết hoà tan trong hũ rượu. Bộ chén tiện sừng tê giác gồm một tống, tám quân đủ chín cái được đặt trên chiếc khay khảm bạc. Lồng Vẹt đã rỗng được nhanh chóng mang đi và Đại gia tuyên bố:

 

-Lấy đỏ trừ đen. Không một ai nói điều đen đủi trước mặt tao. Nhớ lấy.

 

Các đàn em thân tín vâng dạ, cung kính dâng rượu lên cùng với những lời chúc muôn màu, hoa lệ. Sau tuần rượu xả xui, Đại gia lệnh hết cho đàn em được cùng ngồi đối ẩm. Tất cả trong không khí nghiêm trọng, chưa có ai to gan mở lời bàn bạc. Cuối cùng, ngài đưa mắt ngó ra Hoa Quả sơn và thấy Hầu vương đang khới quả ở thạch bàn. Vừa ăn vừa chuyền lần tới chỗ từng treo lồng Vẹt cũ, nó nhảy nhót tỏ vẻ mừng vui. Đại gia hợp ý cái cảnh nầy và bất giác ngài cười to khoái chí:

 

-Tốt. Tiền hung hậu cát rồi đấy. Có thế chứ. Phải thưởng cái gì nào?

 

Trong khi thuộc hạ chưa dò ra ý muốn của ngài thì Đại gia bỗng đập tay xuống mặt bàn Bát quái:

 

-Là các súc vật đã chứng minh thực tế hết, chúng dù sống hay có chết đi, đều nhất nhất phục vụ chủ nhân cả. Tốt.

 

Đàn em hớn hở vâng dạ, nhưng đều mù tịt ý ngài. Tất cả trố mắt nhìn

nhau như trên trời rơi xuống. Quả nhiên Đại gia ban chỉ thị đầy cao hứng:

 

-Bổ khuyết ngay thiếu sót nghiêm trọng các chú mày. Đã phong lên

 

Hầu vương sao để thiếu Kim Cô chẳng khác gì con khỉ thông thường. Còn ra thể thống Hầu vương không hả? Lập tức mau làm vòng bằng bạc rịt ngay. Gọi là thưởng công cho nó.

 

Mọi người liếc trộm nhau tự hỏi một cái vòng bạc phải làm thế nào rịt cứng vào đầu Khỉ để vĩnh viễn không còn cách gỡ ra? Đại gia nhấn mạnh tư tưởng đã thực thi trong buổi chiều đặc biệt:

-"Có công thì thưởng, có tội phải hành". Tao thấy tư tưởng này rộng

lớn, không chỉ áp dụng riêng súc vật mà cho cả các chú mày nữa đấy.

 

4*

Để tránh bất tiện khi rịt Kim Cô, người ta đã phải đánh thuốc mê vào con vật hân hạnh mang vai diễn Hầu vương. Tốt nhất để thít chặt vào hộp sọ... Chiếc vòng bạc to tướng, chạm trổ tinh vi được nung đỏ trước khi tròng vào nơi cần thiết.

 

Tỉnh dậy, con vật luôn cào cấu, gỡ Kim Cô nhưng vô ích. Bị tái nhiễm trùng mấy bận, sau hơn tháng Hầu vương vĩnh biệt miền Hoa Quả sơn xinh đẹp. Sự đột ngột vắng bóng của 2 con vật, thật ra chả làm ai tưởng tiếc. Lồng và giả sơn vẫn y nguyên còn đó, chuyện các con vật khác sẽ kế tục "ngay lập tức" đối với Đại gia chỉ là cái búng tay sau một cơn ngáp vặt.

 

Lại nói về kết cục của chúng - Khỉ và Vẹt - trong cuộc chơi của Đại gia sành điệu. Một con vật giỏi nói theo, và con kia tài bắt chước. Chúng đại nạn vì một "câu nói vô tư" ư? Cũng như vì một "kiểu bắt chước vớ vẩn" ư ? Hay chính lý "Nhân quả" đã huân tập trong bản thân của chúng?./.

 

(thành nội Huế - 17/6/2012)

 

Trần Hạ Tháp
Số lần đọc: 788
Ngày đăng: 21.06.2012
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Bên Dòng Sông Quê - Trần Minh Nguyệt
Nếu, Nếu Ngày Mai Nếu - Nguyễn Trung Dũng
Bức Thư Tình - Phan Ngọc Danh
Chiếc Răng Giả - Đặng Kim Côn
Tàn Theo Khói Thuốc. - Nguyễn Trung Dũng
Người Bạn Vong Niên - Trương Hoàng Minh
Đêm rơi ở phía sau lưng - Nguyễn Anh Thế
Chuyện chàng cốc sĩ - Huỳnh Văn Úc
Thiên sứ Murô - Nhụy Nguyên
Cõi người - Sâm Thương
Cùng một tác giả
Thế trận linh xà (truyện ngắn)
Nghĩa động càn khôn (truyện ngắn)
Thời đại quạt mo (truyện ngắn)
Cầm thú truyền kỳ (truyện ngắn)
Tặc lưỡi (truyện ngắn)
Vechaibaođồngnát@mgsh (truyện ngắn)