Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.455 tác phẩm
2.579 tác giả
159
76.391.716
 
Mai Bá Ấn và chùm thơ dâng Những Tài Hoa
Mai Bá Ấn

 

 Siêu thực Hàn Mặc Tử

 

Anh nằm ngoài sự thực


Em ngồi trong chiêm bao (HMT)

 

Bỗng thấy cả đất trời dột nát

Chảy mưa thơ lai láng cả hồn thơ

Hồn thi nhân rộng quá… ai đâu ngờ

Cả vũ trụ so ra… còn hẹp lắm

 

Ta quờ tay hốt thơ và say khướt

Những sầu tư làm đĩ mớ ngôn từ

Rách toạc rồi cả một trái tim hư

Túa cảm xúc đã đầy ra lai láng

 

Ta nằm đây giữa muôn trùng Ghềnh Ráng

Mà bão dông sấm động lệch cung trời

Ơi Quy Hòa! Hỡi Mộng Cầm! Biển rộng

Tình giai nhân hẹp một vạt áo chờ…

 

Bóng người xưa đã khuất phía xa mờ

Phía Đức Mẹ cũng cúi đầu im tiếng

Ngột tim thơ lồng ngực con chết điếng

Tiếng khóc cười vang động đến muôn sau…

 

 

 

Tượng trưng Bích Khê

 

Đêm nay xuân đã lại

     Thuần túy và tượng trưng (BK)

                  

Người sà xuống bên trời

gió khua những tiếng kêu van rẹo rã

Người sà xuống bên tôi

âm vang tiếng Tỳ bà dóng dả

 

Tôi rùng mình

và nghe lá nhãn rụng tơi bời bên cây nhãn thân gầy hiu quạnh

cánh dơi bay

nhành nhãn rung rinh lá…

Đừng nhìn tôi

đừng nhìn tôi

bằng ánh nhìn thao thiết ấy

ô! mắt người

Bích Khê hiển hiện

trong ngần như dạ quang

long lanh như mã não

sáng loáng tựa kim cương

có một nguồn tinh

tiết  ra từ khe suối

lọc tinh hoa qua sỏi đá núi đồi

 

Chùa Ông chuông rền

Hội quán sương mơ

mơ như thuở Người mơ

Hội quán sương đã hết giăng

lối cũ mờ như bước chân chàng thi sĩ đa tình vọng buồn mơ lai khách

đừng ai nghĩ rằng thơ lõa thể

dục vọng

sex

Bích Khê là Bích Khê

tượng trưng giữa cuộc đời toàn trưng bày những điều nhảm nhí

 

“Hỡi lời ca man dại”

ai hát giữa thinh không

chỉ mong tỏ một tấm lòng

yêu thương là chất ngọc trong của người

tinh hoa đừng để vải rơi

trào tinh huyết để dâng đời huyết tinh

đã tình thì phải ra tình

trút nguồn tinh để biến hình trời mây

trần gian xin chớ đặt bày

tôi ngày xưa, tôi ngày nay

vẫn là…

 

Trên nhành nhãn cũ

chuông chùa Ông rền vang

gọi lai khách tụ về Hội quán

rền vang

rền vang

đỉnh núi lạ giữa đồng bằng thinh lặng

 

Ô!

vàng là vàng

rền vang

rền vang

thu trút lá vàng

hồn về trong bóng nguyệt

soi đến nghìn năm…

 

 

 

 

 

 Trầm tư Văn Cao

                                                               “Có lúc

một mình một dao vào rừng đêm      

không sợ chết

  có lúc

ban ngày nghe lá rụng sao hoảng hốt” (VC)

 

 

Tôi vẫn thấy bàn tay ông nâng ly rượu rất trong

trong suốt một tinh hoa gạn lọc

cả đời nhạc đời hoạ đời thơ của ông…

ông chưa từng khóc

chỉ có nước mắt buồn

 

Gạn từ giọt lệ buồn ông đưa ta đến bến bờ vui

những Suối mơ, Thiên Thai

có chàng Trương Chi gõ mạn thuyền ngồi hát

rồi chắt lọc tinh anh qua từng khuôn nhạc

vút lên một Tiến quân ca

vọng đến ngàn sau hồn thiêng dân tộc

 

Nghe tin ông đi… tôi buồn nhưng không khóc

bới trần gian ông một cõi đi về

hình hài mất bởi hình hài quá chật

không còn đủ sức chứa tài hoa

 

Ông phải thoát ra cho nhạc chảy thơ tuôn cho sắc màu lên ngôi vĩnh cửu

người đời sau gõ nhịp và ca…

 

Ly rượu đắng đời ông… ông dâng đời vị ngọt

nước mắt trong biến tấu nụ cười buồn

vầng trán trầm tư

chòm râu trầm tư

mái tóc cũng trầm tư

ly rượu nhuốm nỗi trầm tư bất tận

 

sông Lô trầm tư căn gác hẹp trầm tư

thành Trường ca thành Quốc ca

                                               tự hào nỗi trầm tư dân tộc

 

Vơi ly tri âm

đầy ly cô độc

mỗi phận người chau riêng nét trầm tư

 

Đọc Văn Cao ta thấm nỗi vui buồn trầm tư cùng Tổ quốc

Và tôi vẫn thấy ông đi về…

bàn tay nâng ly rượu rất trong

                             

  Ngày Ông đi-1990

 

 

 

 

 

 

                         

  Đười  Ươi Bùi Giáng

                                                                                               

Người đi tôi khóc một mình

  Đười ươi vô tận thình lình tôi ca (BG)

Hoa ngồi làm đĩ trong mưa

cười xem nhân thế thiếu thừa bao nhiêu

hết khổ chưa hỡi nàng Kiều

hiên Lãm Thuý đã phong rêu dặm về

thôi thì

một chán

hai chê

ta lưng túi

với đuề huề gió trăng

mang rượu xin cưới chị Hằng

bị từ hôn…

uống mớ trăng vào lòng

quay về với cuộc nhân gian

man man trần thế luận bàn thế nhân

 

có lần…

vâng

đã có lần

thơ ta rớt cánh buâng khuâng vần sầu

hỏi mây ?

mây bạc mái đầu

hỏi trời ?

trời cũng thẳm sâu một màu

hỏi buồng cau ?

hỏi luống trầu ?

con sông

thiếu một nhịp cầu làm duyên

tim ta từ đó tật nguyền

làm thơ tán tỉnh dế giun chung tình

và rồi

giun dế lặng thinh

cô đơn cười với nhân tình

Đười Ươi....

 

 

 

           

 

Vô thường cõi Trịnh

 

Em đi bỏ lại con đường

Bờ xa cỏ dại vô thường nhớ em (TCS)

 

Trong tưởng tượng của riêng em, Sơn cứ thoáng hiện mơ hồ như mây khói! Không phải đến bây giờ (khi Sơn đã thực sự đặt dấu chân trên cõi địa đàng) mà ngay chính lúc Sơn đang còn sống. Sơn mỏng manh siêu thoát ngay ở cõi trần ai. Sơn trinh trắng thật lòng đến trong veo như lòng suối

 

Em đã từng thờ phượng trong cõi suy tư chính mình những trở trăn Sơn từng nếm trải, mỗi chuỗi nhạc ngân như từng hồi chuông nguyện. Nhạc thành Kinh trong sâu thẳm tâm hồn

 

Vườn địa đàng nơi loài sâu hát khúc ưu phiền của Sơn em đã hơn một lần ưu phiền ngồi hát, giờ Sơn về nơi ấy bỏ lại đây hoang sơ như rong rêu tiền sử cho hình hài trổ nhánh hoang vu, em ngồi khóc rưng rưng trong hương hoa vô thường tịch lặng

 

Không khí chùa chiền, âm vang những khúc Kinh cầu như thấm đẫm vào từng khuôn nhạc của Sơn. Nhạc Sơn có cái u ẩn bí mật linh thiêng của Phật hoà trong cái day dứt quá vãng kinh thành một cõi Huế xưa. Vừa rộn ràng, đơn giản lại cứ thâm trầm dòng chảy suy tư một bề sâu triết luận trải theo giọng hò trên sóng nước Hương giang

 

Dù ta đang ở đâu? Oa sinh tơn hiện đại xa xôi hay Pari văn minh huyền thoại, dù đang tê buốt trong mênh mông Đà Lạt sương mù hoặc mòn gót trên những con đường Sài Gòn hoa lệ, nhạc Sơn cất lên là lập tức du hồn ta về cõi thiên thai mơ hồ lẩn khuất u huyền trong sương khói chùa chiền và rong rêu thành cổ

 

Bình sinh... Sơn yêu nhiều và chính tình yêu đã cho Sơn sức mạnh, nhưng hạnh phúc thì lại quá vợi xa, mỏng manh dễ dàng tan biến. Chính vì thế, Sơn tự cô độc lấy chính mình để thoát khỏi vòng luân hồi những oan tình quả báo

 

Nói nhạc Sơn u trầm như cổ kính chùa chiền là nói ở góc nhìn theo con mắt huyễn vi đạo học. Thật ra chảy trong dòng thác âm thanh của Sơn còn có âm hưởng quý phái cao vời của những Thánh kinh. Có cái vút nhọn dứt khoát như nóc chuông giáo đường quyện trong những mái cong nhà vòm phố cổ

 

Trang trọng, thoát tục, quý phái, đẹp và sang

Trụi trần, bùn lầy, quyện nước mắt, máu xương

Nhạc Sơn cứ réo rắt cùng năm tháng. Réo rắt trong anh trong em từng giọt từng giọt thanh cao như vừa từ đôi tay thon thả của Sơn buông dây tơ trong cõi vô thường.
    

            25/9/2005

                                      

   

 

Cỏ sắc Thanh Thảo

 

tôi đặt tên tôi là cỏ

mọc phất phơ mọc vơ vẩn ngoài đồng

mọc trên mộ các anh

tràn qua những bia đá lạnh lẽo (TT)



Trước dữ dội đạn bom và máu xương chiến tranh

anh hát lời mềm và xanh mơn của cỏ

vương theo dấu chân hành quân

về biển

đón mặt trời



Đứng trong vòm che mười lăm năm hoà bình đầu tiên

anh lặng lẽ đếm và xếp

 

Đếm toát mồ hôi

dẫu phép đếm chỉ bắt đầu từ một

Và tư duy xếp

khối ru - bích vuông



Con tàu trườn mình qua dốc

sắp về ga

hú còi bình yên trong những dao động sóng



Sợ mất sóng tâm hồn (trái tim nằm ngoài vùng phủ sóng)

anh quay về cùng trẻ thơ

lăn trần trong cát

bơi truồng trong sóng

vô tư hát dịu nỗi đau



Bám gốc rạ quê nghèo,

giam mình trên gác hẹp

anh phóng ăng - ten tự phủ sóng mình

mê mải viết những dài những ngắn


Lấy ngắn nuôi dài

lấy dài an ủi ngắn

cười rung bọt trắng, say men thời gian

 

Nhấp ngụm bia

chếnh choáng bước trên đường thơ bất định...


Anh đi...

quên đánh thuế thu nhập đời mình

lặng lẽ người đàn bà Chàm bí ẩn

mải mê đi trên cỏ sắc dọc miền Trung

 

  12-2001

 

                                                                                      

 

Mai Bá Ấn
Số lần đọc: 1296
Ngày đăng: 25.10.2014
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Chùm thơ của Ngã Du Tử - Ngã Du Tử
Chùm thơ Nguyễn Khôi - Nguyễn Khôi
Hà Nội qua thơ của Những Thi Nhân - Phạm Ngọc Thái
Bạt: Trần Văn Nam - Trong thi-phẩm “Là Những Sớm Tinh Mơ” của Đặng Kim Côn, xb. năm 2013 - Trần Văn Nam
Chùm thơ "Kí ức tình xưa" - Phạm Ngọc Thái
Phần thứ Hai : Thơ Đường dịch của các tác giả Việt Nam (Gồm 58 bài thơ chữ Hán của 36 nhà thơ xếp theo thời gian)- Phạm Đình Nhân dich (Ngọc Châu giới thiệu) - Ngọc Châu
Chùm thơ tình Tam Đảo (Tày - Việt - Nga) - Triệu Lam Châu
Ngọc Châu giới thiệu phần 6 tập "108 Bài thơ Đường chọn dịch" - Ngọc Châu
Đọc thơ Võ Văn Luyến – Người câu bóng mình - Khaly Chàm
Phần 5 & 6 "108 bài thơ Đường chọn dịch" - Ngọc Châu
Cùng một tác giả