Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.275 tác phẩm
2.575 tác giả
153
75.231.379
 
NGUYỄN ĐĂNG TRÌNH "Hành hương về phía nhớ"
Lê Ngọc Trác

 

 

Trong thập niên 60, 70 của thế kỷ 20, ở miền Nam Việt Nam, số lượng tạp chí văn học chỉ đếm chưa đầy trên đầu ngón tay. Trong số các báo chuyên về văn học nghệ thuật ít ỏi ấy, có tạp chí Văn, Bách khoa, Văn học... là những tạp chí có giá trị văn học, đầy uy tín và thu hút đông đảo bạn đọc yêu văn chương. Không kể những tác giả đã thành danh, những cây bút trẻ, nếu được Văn, Văn học, Bách khoa... chọn đăng tác phẩm văn thơ, coi như là khởi đầu thành công trên con đường sáng tác.

 

Vào năm 1969, Nguyễn Hữu Nhung - một học sinh ở Đức Phổ mới 15 tuổi còn đang học những năm đầu bậc trung học với bút danh Nguyễn Đăng Trình đã có tác phẩm thơ đầu tay được đăng trên tạp chí Văn - một tạp chí văn học nổi tiếng ở miền Nam. Bút danh Nguyễn Đăng Trình đã đứng cạnh các văn nghệ sĩ - những tên tuổi thành danh trên bầu trời thơ ca thời bấy giờ. Điều này chứng tỏ Nguyễn Đăng Trình là người có tài về thơ. Từ thời điểm ấy, cuộc đời Nguyễn Đăng Trình đã gắn bó với thơ ca và báo chí.

 

Đến những năm cuối thế kỷ 20 và đầu thế kỷ 21, Nguyễn Đăng Trình là một trong những cột trụ điều hành và thực hiện tạp chí Thời Văn, một tạp chí văn học có giá trị. Thời Văn quy tụ những cây bút trong toàn quốc, kể cả những tác giả đã thành danh của miền Nam trước năm 1975. Và là điểm đến của những người trẻ tuổi yêu văn chương. (Tạp chí Thời Văn xuất bản được một thời gian sau vì nhiều lý do phải đình bản. Thật đáng tiếc!).

 

Nguyễn Đăng Trình sáng tác thơ rất nhiều. Đến hôm nay, Nguyễn Đăng Trình đã hoàn thành 5 tập thơ. Gồm: Một thời di trú, Nằm vắt tay lên trán và thương, Hành hương về xứ nhớ, Khi chia xa, Thơ tình cho cổ tích. (Có lẽ số lượng thi phẩm của Nguyễn Đăng Trình còn nhiều hơn nữa).

 

Qua thơ chúng ta được biết Nguyễn Đăng Trình viết nhiều về thơ tình tuổi học trò. Những bài thơ tình tự sự của anh, người đọc thấy lại một thời chưa xa của đời mình. Một thời hoa mộng, khói vàng tay ngồi đốt tương tư thảo, dõi mắt trông vời áo tiểu thư. "Một thời ta thương mà em đâu có hay". Để khi xa người, nghe gió nhớ thổi lạnh buốt hiên đời:

"...

Ta giấu trong ngăn ví đã bao ngày

Giờ đọc lại vẫn nguyên niềm da diết

Một quãng đời mộng mị thuở đôi mươi.

 

Tóc ai thơm lối về nghiêng mái lá

Chiền tan trường kim diệp rắc đầy vai

Áo trắng bay như bướm vờn cợt gió

Ta theo sau sợ tan mất dấu hài.

 

Xong mùa thi xa nhà đi lưu lạc

Xa thầy cô xa bạn xa giảng đường

Tạm biệt em ta bước vào canh bạc

Quên bài thơ quên cả thoáng yêu đương

 

Ngày ta về em đã là cô giáo

Là vợ người, là mẹ của hai con

Thân lành lặn mà vòm tim rớm máu

Ta gượng vui nhưng chẳng lẽ không buồn

 

Bài thơ cũ nhưng tình ta không cũ

Bởi ngày xưa em chưa đọc một lần

Ta không gửi nghĩa là ta muốn gửi

Nụ tầm xuân tím mãi với thời gian".

(Bài thơ: "Chưa trao ngày xa biệt")

 

Nguyễn Đăng Trình còn viết về quê nhà Quảng Ngãi, với nỗi nhớ da diết. Những người xa quê hương đều cảm thấy quặn lòng khi đọc những bài thơ của Nguyễn Đăng Trình viết về nỗi nhớ quê hương:

 

Lâu lắm tôi chưa về thăm Quảng Ngãi

Tuổi đôi mươi thoáng cái vụt xa xôi

Chuyện cơm áo tưởng chơi mà rắc rối

Nhớ quê nhà da diết cũng đành thôi

 

Vành mắt cha ngày hè hanh nắng quái

Dải quê nghèo đồi trọc rẫy cằn khô

Biển mùa giông bao mảnh đời chìm nổi

Rừng xác xơ trầm quế nuối trăng mơ

 

Cóng vàng môi tháng đông dầm mưa bão

Lúa chớm thì con gái bạc đầu xanh

Mẹ năm tháng cong oằn lưng tần tảo

Lũ em thơ xông áo nhẻm bùn tanh

 

Ngôi trường cũ nghe đâu giờ đã khác

Còn đó không hàng phượng với cây bàng

Khoảng trời nào trong veo chiều tan học

Vác con diều rong chạy khắp thôn trang

 

Bé ngày xưa sớm xa thời áo trắng

Vui hay buồn cái số lấy chồng xa

Nhớ em quá những mùa trăng Thiên Ấn

Xin giữ gìm tôi chút gió Sông Trà".

(Quảng Ngãi)

 

Quảng Ngãi là quê hương nguồn cội, là chốn thương miền nhớ của Nguyễn Đăng Trình. Hình ảnh quê hương Quảng Ngãi bàng bạc đầy trong thơ anh. Tấm hồn của nhà thơ chúng ta luôn luôn "hành hương về phía nhớ", nơi có giòng sông Trà thân thương và mùa thu của một thời yêu thương.

"Với những đôi những lứa yêu nhau

Sông Trà mùa thu êm mềm dải lụa

Hai trái tim thơ mỗi trái nhón một đầu

Thanh thản trôi qua bốn mùa trăng Thiên Ấn

Tình xuôi theo nhanh chậm vẫn bền lâu

 

Với em dĩ nhiên cũng thế

Sông Trà mùa thu bổng trầm khúc gió

Rủ rê em về biển bỏ rơi nguồn

Đâu thèm biết phía sau con đò dọc

Có gã chài lọ mọ dưới trăng suông

 

Riêng với gã

Sông Trà mùa thu bén ngót lưỡi gươm

Xớt ngang lưng cuộc tình chưa kịp lớn

Gã xửng vửng ôm vết thương mười tám

Bỏ quê đi lâu lắm máu còn tươm

 

Và từ ấy

Dòng sông Trà mùa thu khúc hư khúc thực

Khúc rất nên thơ khúc rất nỗi niềm

Giữa Sài Gòn khi ngồi tặc lưỡi

Có thể xa mà không thể quên!"

(Sông Trà mùa thu tôi)

 

Xa. Nhớ. Trở về. Nhà thơ của chúng ta dự cảm ngày về miền nhớ với những hoài niệm lãng mạn. Nguyễn Đăng Trình đã viết những câu thơ mang nỗi niềm thổn thức trong tim:

"Mai sau ta về

Đào bới dấu chân nhau

Lẫn trong cát sân trường thời mới lớn

Ngồi tưởng niệm tiếng đàn xưa lãng mạn

Nghe gió chiều thổi rạt trắng bờ lau".

(Khúc đau ngày về)

 

Đọc thơ Nguyễn Đăng Trình, chúng ta cảm nhận một điều rất rõ là anh sáng tác rất dễ dàng. Nguyễn Đăng Trình viết thơ như thở. Anh không làm dáng trong thơ, không triết lý bí hiểm. Những vần thơ anh viết ra như một lời tâm sự. Nguyễn Đăng Trình chinh phục người đọc bằng những câu thơ viết từ đáy lòng mình. Chính vì vậy ,  người đọc yêu thơ anh. Và, cảm nhận câu chuyện đời, chuyện tình một thời đáng yêu của mình trong thơ Nguyễn Đăng Trình.


 

 

 

Lê Ngọc Trác
Số lần đọc: 1172
Ngày đăng: 07.03.2015
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Hình tượng Hoa Mai trong thơ ca - Lê Thành Văn
Thơ chữ Hán Nguyễn Du: Cảm hứng từ một dòng sông - Yến Nhi
Vết bùn trong kẽ móng chân Mẹ tôi - Lê Thành Văn
Tình sử Ao Thu & Chim Bói Cá - Nguyễn Khôi
Cảm nhận về một bài thơ lạ: "Noel không có Chúa" - La Thụy
Một bài thơ kỳ vĩ bất khả tư nghì - Tâm Nhiên
Đọc truyện ngắn,,Hiếp" của Đặng Thân - Nguyễn Hồng Nhung
Cảm mấy câu thơ của Trần Tư Ngoan - Nguyễn Khôi
Thơ Ngô Văn Phú hay thơ Bàng Bá Lân? - Nguyễn Khôi
Đôi lời về dịch thơ Đường - Nguyễn Khôi
Cùng một tác giả