Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.462 tác phẩm
2.580 tác giả
208
76.431.455
 
Đọc "Có một con mọt sách" của Đỗ Hồng Ngọc
Huyền Chiêu

 

 

Sắp đến hè, vào nhà sách tìm mua vài quyển truyện cho cháu, tôi  thật vui khi bắt gặp  trên kệ sách một tập truyện mỏng dành cho trẻ em của Bác Sĩ Đỗ Hồng Ngọc.

Đã từng  đọc những tác phẩm rất đáng yêu của ông dành cho những người  đang bâng khuâng lìa xa tuổi trẻ để bước vào tuổi chớm già,  đã từng cảm thấy an ủi khi đọc những bài viết cổ xúy cho một tâm thức  sống trẻ vĩnh viễn cho những người  sắp vĩnh viễn lìa xa cõi đời, tôi hồi hộp chờ xem ông có thể  nói gì với những em bé lên tám lên mười…

Sách có bìa thật đẹp. Khen cho họa sĩ trình bày khi vẽ chú bé đang ngồi đọc sách có chiếc mũi  của pinocchio, nhưng rỏ ràng mái tóc và chiếc gương cận thị đích thực là hình ảnh của tác giả Đỗ Hồng Ngọc  hồi còn bé.

Bên trong sách là bảy câu chuyện kể  vô cùng hấp dẩn cho trẻ em lẫn người lớn.

Đọc xong tập sách ,  tôi  nghĩ thật đáng tiếc cho  trẻ em khi Đỗ  Hồng Ngọc không làm thầy giáo làng mà lại đi làm Bác sĩ.

Ông thật sự là một nhà giáo dục tuyệt vời, một nhà tâm lý  sâu sắc.

“Có  Một Con Mọt Sách” là tựa của câu chuyện cổ tích đầu tiên.

Con mọt sách,   trước vốn là một cậu bé ham đọc sách. Cậu  mê đọc sách  mà quên cả giử gìn  sức khỏe cho mắt

“Đêm trăng sáng đã đành mà đêm trăng mờ cũng mang sách ra đọc ngoài hiên…”

“mới đầu còn ngồi ngay ngắn trước án thư, sau nằm dài trên chỏng mà đọc..”

Thiếu nắng , thiếu gió cậu bé trở nên  gầy ốm xanh xao và  sau khi bị cha cấm đọc sách :

“Sinh lén cha trùm kín mền giả bịnh mà đọc”

Tất nhiên là mắt của  cậu  bé yếu dần và  cậu  phải dán mắt vào trang sách mới đọc được.

Một đêm, dưới ánh trăng hạ tuần vàng vọt,  cậu bé đang nằm bẹp trên trang sách, người bổng thu nhỏ dần thành một con mọt mãi mê bò trên đống chữ.

Tác giả muốn dạy cho các bé phải biết đọc sách nơi có đủ ánh sáng, trong tư thề ngồi ngay ngắn và đọc có chọn lựa, không bạ thứ gì cũng đọc. Nhưng nói như thế thì có khác gì lời dặn dò của thầy cô giáo ở trường. Mà trẻ em thì rất hay quên lời thầy cô. Nếu biết vâng lời thì  không đến nỗi hiện giờ có đến  gần  một phần ba học sinh trong một lớp  phải  mang  gương cận. “Thầy” Đỗ Hồng Ngọc đã dùng thủ pháp “hăm dọa”. Trẻ em có óc tưởng tượng vô cùng phong phú, hay tin vào chuyện đời xưa hơn lời nói của cha mẹ thầy cô và  nhất là hay…sợ.

Chúng sợ…ông ngáo ộp. sợ ma, và sợ mình biến thành con sâu, con bướm, con  dế, con   cào cào… và khủng  khiếp biết bao khi mẹ mình không nhận ra mình,  còn mình thì không thể  kêu lên “mẹ ơi con đây nè…”

  “Cá bảy màu” kể lại chuyện  bảy hoàng tử cá  tìm cách trổ tài để  được vua cha nhừơng ngôi.

Hoàng tử út  xuất hiện sau cùng và có  vẻ không muốn tranh đua cùng các anh. Sau khi được hoàng hậu  hỏi han và thúc giục ,   chàng mới lúng túng cho biết  vừa qua chàng chu du tới một nơi xa lạ và ở đây chàng  gặp một loài vật hung ác . Chúng có cánh,  bay đi hút máu người , và truyền bệnh làm chết nhiều trẻ em.  Quái vật này đẻ trứng dưới nước và chàng đã  tiêu diệt bọn chúng khi chúng nở thành những con sâu bơi lăng quăng .

Cả triều đình hoan hô và tất nhiên chàng  được vua cha  trao cho ngôi báu.

Diệt muỗi  bằng cách diệt bọ gậy là điều các em cần nhớ.

Trong câu chuyện này,  tác giả đánh vào  bản  chất mơ làm  hiệp sĩ ,  giửa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha của trẻ em.

Chẳng phải tất cả trẻ em đều yêu chàng Thạch Sanh chém chằng và ghét gã Lý Thông gian trá?

 

Trẻ em yếu đuối là thế nhưng luôn mê say những   cuộc phiêu lưu,  những chuyến đi  thật xa một mình,  không có mẹ bên cạnh như   Remi trong Vô Gia Đình,  như Thằng Người Gổ, như Sinbad….

Biết quá rỏ điều này “thầy” Đổ Hồng Ngọc đã   kể cho các bé nghe cuộc phiêu lưu kỳ thú của chú lãi đũa từ khi  còn là một cái trứng bé xíu  cho đến khi biến thành một chú ấu trùng (vẫn nằm trong vỏ trứng) được đem ra chợ bán kèm với cọng rau mà chú cố bám chắc vào. May  mắn  là  cọng rau ấy là rau  ăn sống chứ không phải rau  luộc. Một cuộc phiêu lưu kỳ thú đưa chú lãi con từ dạ dày sang ruột non, theo tĩnh mạch vào đến gan rồi   từ gan  bơi lên phổi. Không khí trong lành ấm áp ở phổi không dừng được bước chân giang hồ của lãi và chú tiếp tục nhoi lên cổ họng để  được một lần nữa  lọt xuống dạ dày. Bây giờ chú  đã an cư, lạc nghiệp ở ruột non và

“Chú bèn lập gia đình và tiếp tục đẻ mỗi ngày hai trăm ngàn trứng lãi”

Ghê quá!

Bài học về cuộc đời của con lãi thì trong sách khoa học đã có nhưng học trò học mãi không thuộc. , trong câu chuyện “Một cuộc Du Lịch Kỳ Quái”  thầy Ngọc đã có cách dạy  khác đi để học trò không học vẫn thuộc bài.

Các  bài học  trong  “Có Chí Thì Hư” Cái Mũi Để Chi” Nghĩ Hè, Nên Làm Gì”  cũng là những bài học  nhẹ nhàng thú vị mà trẻ em chắc chắn không mệt mỏi khi học.

Tôi thì thích nhất chuyện “Giếng Nuớc Mùa Xuân” vì chuyện này “thầy”  muốn  dạy  các bậc cha mẹ  nhiều  hơn  dạy trẻ em.

Muốn cho con cái khỏe mạnh và nên người thì  nên tập cho con được sống như…con nhà nghèo.

Đứa bé phải biết đói thì mới biết  “khoai lùi bếp nóng ngon hơn là vàng (*) Đứa bé phải  thích  lao động chân tay, phải biết xách nước, bửa củi, phải  được chạy nhãy  nơi núi đồi,  được tắm ánh nắng chói chang, hít thở khí trời trong sạch,

Để  khỏi  ốm o gầy còm, chán ăn, biếng ngủ, để khỏi béo phì, mê ăn,  mê ngủ  nhưng lười vận động,  đứa bé phải  cảm  nhận được  cái  hạnh phúc được …đi chăn trâu.

 

“Ai bảo chăn  trâu là khổ

Chăn trâu  sướng lắm chứ

Ngồi mình trâu phất ngọn cờ lau

Và miệng hát nghêu ngao” (*)

 

Miển là:

 

“Vui thú không quên học đâu” (*)

 

 “Thầy” Ngọc  nhắn nhủ:

 

“siêng năng, cần mẫn, không ỷ lại, lười biếng….sức khỏe là vốn quý nhất không thể mua được bằng vàng bạc, gấm vóc, bằng sức mạnh quyền uy…”

Và cha mẹ cũng  phải  biết tu nhân, tích đức để  xứng đáng làm bậc  sinh thành   của đứa con hoàn hảo về thể chất lẫn tinh thần.

Điều giản dị như thế nhưng thực ra rất khó  thực hiện trong cuộc sống  bề bộn,  quay cuồng  của ngày  hôm nay.

 

Cám ơn tác giả của tập sách mỏng nhưng gói ghém rất nhiều bài học  tưởng rằng giản dị nhưng vô cùng cần thiết    dành cho  các bậc  cha mẹ và các bé  con thân yêu.

Cũng xin cám ơn họa sĩ Đỗ Đức Thuận đã  có những bức tranh minh họa thật dể thương làm  cho tập truyện vô cùng   ấn tượng..

Đọc xong tập truyện, tôi  tiếc rằng thời tôi còn bé , tôi không được   cầm trên tay một  tác phẩm cho trẻ em  đẹp và hay như thế.

 

(*) trong bài hát “Em Bé Quê” của  Phạm Duy,

 

 

 

Huyền Chiêu
Số lần đọc: 1046
Ngày đăng: 30.05.2015
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Bàn tay nhỏ dưới mưa, Một Tấm Lòng - Kiệt Tấn
Những đứa con rải rác trên đường – Hiện thực không ranh giới - Trần Thị Ty
Nguyễn Thánh Ngã, người đắm chìm trong thơ Haiku của riêng mình. - Trần Hòang Vy
NGUYỄN ĐĂNG TRÌNH "Hành hương về phía nhớ" - Lê Ngọc Trác
Hình tượng Hoa Mai trong thơ ca - Lê Thành Văn
Thơ chữ Hán Nguyễn Du: Cảm hứng từ một dòng sông - Yến Nhi
Vết bùn trong kẽ móng chân Mẹ tôi - Lê Thành Văn
Tình sử Ao Thu & Chim Bói Cá - Nguyễn Khôi
Cảm nhận về một bài thơ lạ: "Noel không có Chúa" - La Thụy
Một bài thơ kỳ vĩ bất khả tư nghì - Tâm Nhiên