Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.393 tác phẩm
2.577 tác giả
95
75.995.507
 
Trầm Thụy Du - Hoài niệm tuổi thơ và những khúc tình buồn
Mai Bá Ấn

 

 

            Chiều tối hôm qua (17/5/2016), tôi nhận được điện thoại của nhà thơ Lê Văn Sơn - Chủ tịch Hội VHNT Quảng Ngãi báo tin Trầm Thụy Du- Tổng biên tập Tạp chí Sông Trà đã đột quỵ và đang cấp cứu tại bệnh viện.Tôi đang chuẩn bị đi Hà Nội họp chưa ghé thăm anh được. Xin giới thiệu bài viết này như một lời cầu mong anh sớm qua cơn nguy kịch để tiếp tục sóng bước với nàng thơ.

*

Sinh năm Ất Mùi (1955), Trầm Thụy Du (Dương Thành Vinh) xuất hiện trên văn đàn Quảng Ngãi từ thời phổ thông trung học trước 1975 và chung thủy với thơ cho mãi đến bây giờ. Xuất hiện sớm, nhưng tác phẩm của anh cho đến nay vẫn rất khiêm tốn, chỉ gồm 3 tập thơ: Vĩ cầm xanh (2006), Khúc hoài niệm (2010) và Thắp lên miền nhớ (2014).

Nhan đề 3 tập thơ đã phần nào phác họa được diện mạo thơ Trầm Thụy Du: Khúc đầu là màu xanh tuổi thơ của tiếng vĩ cầm trong trẻo; khúc giữa là những hoài niệm về tuổi thơ, về tình yêu; và khúc sau, những hoài niệm lại được tiếp tục đẩy lùi thêm về tầng quá vãng tận cùng để cố thắp lên một miền nhớ xa thăm thẳm bên trong của kiếp con người. Chính vì thế, bên cạnh những tà áo trắng trong veo, những trò tinh nghịch và những mộng mơ của tuổi học trò trong thơ thời còn đi học:

Gió thao thức gọi mùa qua rất khẽ

Cỏ mướt xanh trên vạt nắng lưng đồi

Em dịu dàng như lá mới tinh khôi

Đôi vạt áo bay trắng trời thương nhớ

Anh bối rối bước thầm theo dáng nhỏ

Dòng sông trôi mờ khói sóng dưới kia

Một bóng thuyền trôi lờ lững nghiêng che

Như lơ đãng chở mùa theo con nước (Một khúc ca xuân),

càng xa rời tuổi thơ, Trầm Thụy Du càng sống bằng hoài niệm.

Đó là những hoài niệm về những “mùa xưa” của tuổi học trò:

Cho tôi về lại mùa xưa

Con đường xôn xao bước gió

Bướm bay đậu vào trang vở

Mực nhòe vết nhớ trong tay (Về lại mùa xưa).

Những kỷ niệm tuổi thơ đã được thời gian phủ lớp khói sương mờ hối tiếc:

Sương khói bay mờ sông nước quê

Cỏ xanh vời vợi cuối triền đê

Con nghé chiều xuân kêu gọi mẹ

Chợt nhói lòng ta một nẻo về (Mười năm gió bấc).

            Hoài niệm về những cuộc tình mong manh khói mây:

Dấu chân từ tiền kiếp

Còn in giữa chốn này

Em muôn đời không biết

Tình mong manh khói mây (Mong manh mây khói).

Những lời à ơi ru tình vọng về từ quá vãng:

Lời ru đong đầy kỷ niệm

À ơi! Nỗi nhớ vơi đầy

Gặp em lặng thầm cúi mặt

Câu thơ vàng úa trên tay (Về lại mùa xưa).

Và một quê nhà trong quá vãng tuổi thơ có vầng trăng khuya làm minh chứng, nhất là trong tâm trạng của kẻ tha phương:

Bên dòng xe cộ ngược xuôi

Ung dung quán cóc ta ngồi uống bia

Nói chuyện nọ xọ chuyện kia

Cùng thương một mảnh trăng khuya quê nhà (Gặp bạn ở Sài Gòn).

            Dường như bàng bạc trong tâm trạng Trầm Thụy Du là nỗi tiếc nhớ khi tuổi thơ vuột mất. Đó là tâm trạng dần tàn của những chiếc lá thu phai, muốn níu lại trên cành nhưng không thể nào ở lại:

Mùa thu vừa ngang qua ngõ

Em đừng gọi chú bằng anh

Có điều chi như nỗi nhớ

Ngồi nghe lau lách quanh mình (Gửi lá thu phai).

Do mải mê du thơ về quá khứ để hiện thực chỉ còn là hoài niệm, nên dù có viết về chủ đề nào, thơ Trầm Thụy Du vẫn cứ được phủ lên bởi một lớp sương khói mơ màng, bảng lảng, chợt hiện chợt tan như chiếc lá diêu bông vô thực mà người yêu cứ mải mê tìm:

Anh chỉ tìm em

Không tìm lá Diêu Bông

Ơi cô gái Cor môi thơm lừng rượu đoak (Về Tây Trà).

Là những “mơ mộng” ngay cả trong rộn rã ngày xuân với những điệu Kalêu gợi tình chan chứa:

Cầm tay em nghe hạnh phúc lên ngôi

Một ngày mới đang bừng lên sức sống

Em H’re đôi mắt nâu mơ mộng

Dấu tình tôi trong điệu hát Kalêu (Hương xuân phố núi).

            Vì lẽ đó, ta gặp trong thơ Trầm Thụy Du rất nhiều những “lá úa”, “thu phai”, những “cơn gió” thổi minh minh mang mang vào “cõi mộng”, vào cả những giấc chiêm bao:

Tình tang cơn gió heo may

Níu chân cõi mộng cuối ngày

chiêm bao (Ba lý đầu xuân).

Viết “Xuân ca” nhưng thơ Trầm Thụy Du ít nghiêng về phía tưng bừng, vẫn cứ mãi là những bâng khuâng, hoài niệm. Nói với phố phường đông đúc mà vẫn là những lời “hư không” giữa “muôn trùng mưa đổ” giữa những “cơn gió mênh mông”. Và vì thế, với xuân phố phường, Trầm Thụy Du mãi mãi “chào xuân” bằng “tiếng lạ”:

Mai ta về phố

Mở lời hư không

Mưa đổ muôn trùng

Chào em tiếng lạ

Chiều níu tay nhau

Dường mênh mông gió (Xuân ca)

            Bên cạnh những khúc hoài niệm, vốn là một nhà báo láu lỉnh, thơ Trầm Thụy Du còn đậm nét bởi những tiếu-lâm-thơ, nghịch-ngợm-thơ. Có lẽ là âm ba của cái tinh nghịch tuổi học trò đã chìm vào vô thức, khi gặp hiện thực đời, bất chợt tuôn ra thành thơ một cách tự nhiên. Đó là trò “nói lái” đặc sản miền Trung:

            Rồi nhắm mắt xuôi tay về Truông Ổi

            Trôi uổng đời theo nhịp trống di quan (Tất nhiên).

            Là những ngôn ngữ đời thường tinh nghịch:

            Bạn mời đi uống bia ôm

Quờ tay đụng phải chiều hôm quê nhà

Vợ còn lụi cụi chợ xa

Một mình ngồi tính đồng ra đồng vào (Tự vấn).

Tếu táo cho vui với đời vậy thôi, chứ cái còn lại trong thơ Trầm Thụy Du chính là những hoài niệm đẹp và buồn về những điều đã qua trong cuộc nhân gian chộn rộn. Càng về già, những hoài niệm ấy bắt đầu có chiều hướng nghiêng về phía vô thường, phảng phất những câu kinh nhà Phật:

Chim tha cành giác ngộ

Hát chia buồn nhân gian

Em buông lời cáo phó

Mưa hồng bay lạnh chân (Xuân kinh).

            Dù đậm chất mơ mộng, bảng lảng khói sương, nhưng thơ Trầm Thụy Du không thoát tục mà gắn chặt với những buồn vui của đời sống thường ngày. Mỗi vần thơ anh đều được xuất phát từ hiện thực tươi rói sự sống đã được chưng cất lên bằng hoài niệm của chính mình:

 

Ê… hê, con suối chảy

Ngát thơm hương rượu cần

Ấm nồng môi sơn nữ

Khuya dấu niềm bâng khuâng (Đêm Ca dong)

 

Mai Bá Ấn
Số lần đọc: 717
Ngày đăng: 19.05.2016
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Giá trị truyện cổ tích “Con chim bìm bịp”. - Tuấn Giang
Nhìn nhận nhanh phê bình thơ Việt hậu Đổi mới - Đỗ Quyên
Vũ Hải Đoàn "Chơn chất đất và tơ non cỏ" - Mai Bá Ấn
Ngô Minh - Ngựa đá và những bông hoa cỏ - Từ Sâm
Dòng sông Mẹ trong tâm thức một người con đất Việt - Nguyễn Anh Tuấn
Bàn tay nhỏ dưới mưa - Lam Hồng
Một bài thơ hay của Hoàng Vũ Thuật - Từ Sâm
Tiếp nhận truyện Kiều từ góc nhìn triết học hiện sinh trong phê bình Văn Học ở miền Nam trước 1975 - Trần Hoài Anh
Đọc Mưa Hoang của Hà Quảng - Bùi Minh Vũ
Khuynh Hướng Cách Tân Trong Thơ Việt Nam Sau 1975 - Mai Văn Phấn
Cùng một tác giả