Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.537 tác phẩm
2.583 tác giả
111
76.935.159
 
Chuyến tàu chạy ngược
Bùi Thanh Xuân

 

1/

Có những giấc mơ kì lạ, nhẹ nhàng đến rồi qua đi trong cuộc sống êm đềm hiện tại của mình như cơn gió thoảng chiều xuân.

Đêm qua tôi mơ đang ở trên một chuyến tàu giữa đêm khuya, đứng  ở giữa hai toa tàu, bồng bềnh, tiếng xình xịch, ken két lắc lư trong đêm khuya tạo ra những âm thanh ma quái

Tàu chạy qua nhiều nơi, dừng lại nhiều ga, có những ga tôi chỉ nhìn nhưng có nhiều sân ga tôi bước xuống, suy tư như được trở về, gặp lại nhiều người, nhìn được nhiều nơi mình đã đi qua cùng những trải nghiệm suốt chặng đường gần năm mươi năm.

Một chuyến tàu chạy ngược

Tôi không nhớ hết những điều xảy ra trong giấc mơ ngắn ngủi cùng chuyến tàu chạy ngược. Những sân ga gợi nhớ đớn đau, cùng khổ hay những lúc thật hạnh phúc, tôi quên đi

2/

Tiếng gió rít bên ngoài hoà với tiếng soàn soạt của hàng cây sát cửa bước lên khiến cho tôi lo sợ. Những mảng tối sáng lờ mờ lướt qua nhanh, chập chờn ma trơi, tiếng hú xa xa, gần gần. Tàu lên đèo, xuống dốc, bang qua âm u rừng rú, phăng phăng trên thiết lộ rồi lững lững chia đôi phố thị

Xình xịch! Xình xịch! Xình xịch! ..U..! u..! u..!

Con tàu lướt qua hằng trăm sân ga nhưng không dừng lại. Có những sân ga hiu hắt ánh đèn, những nhà ga vắng lặng trong mưa. Cũng có những sân ga ồn ào, tất bật

Tôi bước xuống sân ga đầu tiên bên vách đá giữa rừng già heo hút. Có tiếng chim ríu rít trên những ngọn cây cao vút. Bên trái đoàn tàu là con suối róc rách chảy. Những nhánh cây sà xuống mặt nước lăn tăn. Hòn đá mồ côi bên bờ suối vẫn còn đó. Trên tảng đá ấy, ba mươi tám năm trước tôi cùng em ngồi thả những chiếc lá trôi về xuôi. Sương lạnh ướt vai em..

Vách đá cheo leo, thiếu nữđứng giữa sườn dốc, lăn từng tảng đá bằng bàn tay ngọc nữ. Chiếc nón lá và cái áo kaki màu xanh rộng thùng thình không che được cái nắng cho tuổi em. Mười sáu tuổi em rời xa vòng tay thành phố, bỏ lại áo trắng bảng xanh. Em về trong hun hút rừng sâu để trả giá cho những gì người lớn đã làm.

Thiếu nữ không đợi tôi giữa sân ga

Nhiều năm sau em đi và bỏ lại những nơi tôi và em đã đi qua. Tôi bắt đầu uống và càng uống thì càng nhận ra hạnh phúc đơn giản là sự cảm nhận. Hơi men khiến cho người ta quên được mọi thứ. Tôi gầy đi và trở nên trầm lặng, nhìn cuộc đời  qua ánh mắt già nua. Tôi hai mươi tuổi!

Khi người ta già, khó làm mình trẻ lại!

Một câu chuyệnbuồn.Xình xịch! Xình xịch! Xình xịch!

Tàu  qua những làng mạc hoang sơm qua con đường còn lại vết đạn bom. Vòm cây xa cừ nuốt chửng con đường. Vài căn nhà lụp xụp xa xa. Tàu dừng lại. Tôi bước xuống sân ga bên khu rừng tỉnh Sơn Tây.  Nơi có chiếc cầu treo vắt vẻo trên con suối nhỏ. Trời lạnh buốt. Cái rét miền trung du phía Bắc xé nát từng mảng da thịt. Những em bé đi học vào sớm mai sưởiấm bằngque củi than

Có cô gái ngược mưa còn tôi ngược em trên chiếc cầu treo nhỏ hẹp, hai bàn tay nhỏ bé che gần hết khuôn mặt. Đôi mắt đẹp lạ lùng, và tôi, cảm xúc dâng trào bất chợt, cầu treo đủ cho hai người lách qua, tôi dang hai cánh tay vịn vào sợi dây đang rung lên bần bật. Đôi mắt cô gái tròn xoe, thảng thốt nhìn tôi bằng cái nhìn lo âu pha lẫn ngạc nhiên. “Chào cô gái Sơn Tây”. Giọng nói miền Nam của tôi khiến cô gái bật cười thích thú. “ Đôi mắt người Sơn Tây. U ẩn chiều lưu lạc..

Bao giờ tôi gặp em lần nữa


Ngày ấy thanh bình chắc nở hoa

 
Đã hết sắc mầu chinh chiến cũ

 
Còn có bao giờ em nhớ ta
..”.

Tôi bật lên tiếng ca giữa tiếng suối cuồng nộ và tiếng gió rít ngang. Tôi hát thật bất ngờ ngay với chính mình. Đam mê từ sâu thẳm tâm hồn, duy nhất chỉ một người cảm nhận được trong lúc ấy cùng tôi. Cô gái Sơn Tây có đôi mắt nhãn lồng.

Tiếng suối nước bỗng như ngưng chảy, lá rừng già bỗng rụng xanh bờ, chim chóc rủ nhau về   đậu trên giây văng chiếc cầu treo cựa mình sắp đứt. Tiếng hát tôi ngân cao. “Buồn viễn xứ khôn nguôi. Buồn viễn xứ khôn nguôi…”. Mưa lại cứa vào mắt tôi . Mưa gọt đôi má xuân thì  cô gái và sợi tóc em vướng vào môi tôi. Cả hai lịm đi trong giây lát. Tôi cúi đầu chào và nép sang bên cho bước qua . Đôi mắt nhãn lồng vẫn không chịu rời xa.Mùi da thịt con gái dậy thì thoảng qua rồi tan xa.

Tôi bỏ đi, mang theo đôi mắt ấy một thời gian dài

Xình xịch! xình xịch! xình xịch! U..u..u..!

Một đêm trăng tôinắm tay em nghiêng ngã trên hai đường ray củ kỉ. Khi nguyệt tận, phủilớp bụi con tàu nghiến trên đường ray, tôi và em ngồi bên nhau. Em ngậm ngọn cỏ giữa đôi môi xinh đẹp quyến rũ, nép mình vào ngực tôi. Gởi nụ hôn trên đôi má ngọt sữa làm kỷ vật tặng em.

Tôi rời xa cô gái Hà Nội vào cuối mùa Thu khi tiếng  còi tàu thúc dục.

Xình xịch! xình xịch! xình xịch!

Con tàu trôi đi trong sương mù. Nó xé toạt không gian mưa lất phất, lao vào giữa cánh đồng ngập nước

Chưa một lần tôi quay lại sân ga ấy! Không hiểu vì sao?

Xình xịch! Xình xịch! Xình xịch!

Tàu lao đi. U..u..u!

Tôi đi cùng em giữa rừnghoa dã quỳ. Nắng vàng lấp lánh trên bạt ngàn hoa bên sườn dốc núi.  Đôi mắt em u buồn nhìn xa xôi, nơi đâu đó có tiếng gọi thầm của cỏ hoa và mây trời. Trăng lên cao. Màu vàng trăng rơi trên màu vàng hoa ngập đồi trong đêm buồn tuyệt vọng. Em khóc trên vai tôi khi hai đứa ngồi ven đường chờ một chuyến xe trở về.

Tôi nhớ nắng! Ừ, Trong nắng ngạt ngào gió và nồng nàn bao nhiêu là hương. Nắng là hương, là em!

Có chiều nắng nhạt tôi chở em ngồi trên thanh ngang xe đạp  bởi tôi muốn ngửi mùi bồ kết trên tóc em ngược gió. Em giận dỗi trách tôi sao không chở em trên chiếc xe có yên sau. Chẳng là lúc ngồi sau em, trái tim tôi an tâm hơn. Chỉ là tôi không thích mùi hương bồ kết bay ngược ra phía sau khi em dựa vào lưng tôi.

Nỗi đau của em lớn hơn sự đợi chờ và em đã ra đi mãi mãi.

Tôi muốn quay lại rừng hoa vàng ấy một lần nữa nhưng sân ga đã lạc mất rồi. Về thôi!

Xình xịch! Xình xịch! Xình xịch!

Tàu chạy ngược, chạy mãi. Âm âm u u tiếng còi hắt vào trái tim tôi đau nhói. Tàu về sân ga buổi chiều mùa Hè. Mưa làm buồn cây hoa vàng trước sân nhà em.

Em! Nắng ngoài kia rực rỡ quá. Nắng cháy bừng như tuổi thanh xuân ngày đó anh dành cho em.

Tôi nhớ ngày xiêng hạt dọc ngang, hai đứa choàng tấm áo mưa lặng lẽ đi bên nhau dưới hàng cây phượng đỏ vào một chiều Hè đã xa. Màu đỏ úa nhuộm con đương. Mặt sông phủ lớp bụi mưa giăng như màn sương mờ ảo. Em nói hai đứa khùng mới đi dưới mưa như vậy. Nhưng tôi biết em tiếc sao con đường dưới mưa lại ngắn ngũn như chuyện tình của mình. Phải không em?

Một sớm tôi đưa em xuống biển. Biển ngày xưa dịu êm và lặng lẽ.

Những con đường tôi và em đi qua, bây giờ trở nên rộng rãi và tráng lệ. Không còn những giàn hoa giấy đỏ trước những ngôi nhà trước biển. Những thỏi đá xanh lề đường cũng được thay bằng một thứ bê tông vô hồn

Ánh đèn hắt lên khuôn mặt kiều diễm bên quầy quán cà phê. Em như thiên sứ xuống trần cho tôi biết bao dấu yêu thưở làm cậu học trò ngô nghê. Tôi yếu đuối vụt chạy khỏi sân ga vào một buổi chiều nắng hanh vàng. Mang theo hương Ngọc Lan trên tóc em buổi sớm học về với những giọt nước mắt chia ly.

Trên những ngọn cỏ ven đường nơi em vừa đứng, tôi nhận ra hạt sương mong manh còn rưng rưng. Tôi vội vã trốn chạy, lao lên chuyến tàu chạy ngược.

Xình xịch! Xình xịch! Xình xịch! U..u..u..!

Còn ga nào cho tôi đến. Con tàu chậm lại khi ngang qua làng quê đầy những màu tím hoa soan. Những cánh hoa lắc lư theo hấp lực của toa tàu.

U..u..u! U..u..u..! Xình xịch, xình xịch!

Chuyến tàu dừng lại sân ga thời trẻ dại. Đưa tôi về thiên đường tuổi thơ ngày nào đã lãng quên.

Trên bãi cỏ bọn trẻ chúng tôi chơi trò đuổi bắt. Cô gái mười một tuổi nhà hàng xóm luôn theo sát bên tôi. Chúng tôi hồn nhiên như tiếng gọi của bầy sẽ ngoài sân.

Khu vườn đầy cỏ non, em tôi vụng về giơ hai ngón tay kẹp đuôi con chuồn chuồn ớt đỏ. Chuồn bay lên còn em bật khóc. Tôi đền em con bướm có cánh màu hoàng hôn. Từ đó em luôn muốn được tôi che chở.

Rồng rắn lên mây. Có cây lúc lắc.

Thiên đàng địa ngục hai bên, Ai khôn thì lại, ai dại thì sa., Đêm nằm nhớ Chúa, nhớ Cha. Đọc kinh cầu nguyện, kẻo sa linh hồn.Linh hồn phải giữ linh hồnĐến khi mình chết được lên thiên đàng.

 

Em luôn nắm chặt vạt áo sau lưng tôi. Vai tôi che chở cho em một thuở bình yên để không phải bị bọn con trai chạm vào làn da trắng mịn thơm mùi cỏ dại.

U..U..U..! Trò u mọi lúc nào em cũng làm tù binh. Bị nhốt trong chiếc lồng người. Tôi xót xa nhìn bàn tay em bị giữ chặt bởi lũ quỷ tập làm đàn ông.Tôi ăn gian một hơi thở, vất vã cứu em ra khỏi chiến trường.

Em và  tôi chơi trò tập làm vợ chồng. Em lúc nào cũng muốn đóng vai Công chúa mặc áo hoàng bào, mang hài cỏ lục. Vết cỏ cắt bàn chân em khiến lòng tôi đau. Tất nhiên tôi vẫn cứ là chàng hoàng tử đẹp trai, dũng cảm cứu em ra khỏi tay phù thuỷ ác độc.

Những đôi mắt thẹn thùng dậy sóng tuổi mười hai. Tôi chở em đi học trên chiếc xe đạp con con. Và tôi chở em nhiều năm sau nữa.

Một ngày tôi chưa kịp lớn để che chở cho em, cứu em ra khỏi vòng tay người lớn, em vội vã rời xa để kịp theo chuyến tàu chồng vợ.

Sân ga cũcủa nắng mười hai cùng phủ mầu xám xịt trên bầu trời. Mưa đổ xuống bên cánh cửa lúc nào cũng ken két  một âm thanh như mơ như thực.

3/

Còi tàu giục giã thét vang. Tiếng loa dội cả sân ga: “ Mời hành khách đặc biệt đi chuyến tàu đặc biêt nhanh chóng lên tàu. Con tàu sẽ bay với tốc độ ánh sáng. Trong giây lát quý khách sẽ trở vềnơi sân ga đã ra đi..”

Tôi bước lên tàu nhưng vẫn cố quay đầu nhìn lại. Những sân ga tôi đã đến, dù buồn phiền, đớn đau hay hạnh phúc dịu ngọt. Dù chần chừ hay vội vã thì nơi ấy tôi luôn có một kỉ niệmgởi lại và mang theo.

Tôi quay lại sân ga cuối của mình, con tàu không còn chòng chành nghiêng ngã, thét lên những tiếng kêu kinh hoàng như lần trước, trở lại nơi bình yên tôi đã ra đi

Bước xuống bậc thềm xi măng lạnh vào buổi sớm mai, tôi nhận ra nụ cười trên môi cô con gái xinh đẹp cùng cậu em trai đang vẫy tay gọi tôi mừng rỡ  “ A! Ba về rồi! Ba về rồi!”. Người phụ nữ hơn ba mươi năm đi bên cạnh đời mình lặng lẽ đứng nhìn nhưng, tràn đầy hạnh phúc

Có thiên thần hai tuổi được mẹẳm bồng, dang tay đón mừngông về

Sáu người ôm chặt lấy nhau. Hạnh phúc viên mãn.

Tôi thức giấc trong cái se lạnh tháng giêng.

 

 

Bùi Thanh Xuân
Số lần đọc: 462
Ngày đăng: 22.02.2017
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Một đêm trăng - Bùi Thanh Xuân
Bức thư thời áo trắng - Phan Trang Hy
Miền quê thương nhớ - Quang Nguyễn
Nhà xưa có hoa mimosa vàng - Nguyễn Đức Tùng
Chợt khi mình nhớ về, mộng thành mây bay đi... - Phạm Huỳnh Anh
Đi về với ta, nắng đẹp cội mùa xuân... - Nguyễn Văn Thượng
Chuyến tàu cuối năm - Bùi Thanh Xuân
Xuân về lồng lộng trên đất trời... - Nguyễn Văn Thượng
Chuyện trồng rừng - Khaly Chàm
Người khách cuối năm. - Trạch An – Trần Hữu Hội.
Cùng một tác giả
Thiên thu (truyện ngắn)
Cơn đau vô hình (truyện ngắn)
Tôi đi dạy bổ túc (truyện ngắn)
Thiên thu 3 (truyện ngắn)
Về với Mẹ (truyện ngắn)
Game CANDY CRUSH SAGA (truyện ngắn)
Hoa sứ đỏ (truyện ngắn)
Cô Ba (truyện ngắn)
Tiếng còi tàu (truyện ngắn)
Hai chiếc lồng đèn (truyện ngắn)
Những bậc cầu thang (truyện ngắn)
Cầu hồn (truyện ngắn)
Chuyến tàu cuối năm (truyện ngắn)
Một đêm trăng (truyện ngắn)
Hạt nút thứ năm (truyện ngắn)
Hãy tha thứ cho tôi (truyện ngắn)
Ván game cuối (truyện ngắn)
Rét nàng Bân (truyện ngắn)
Khoảnh khắc (truyện ngắn)
Con bẻm (truyện ngắn)
Khoảng lặng (truyện ngắn)
Cỏ dại hồi sinh (truyện ngắn)
Cơm mẹ nấu (truyện ngắn)