Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.333 tác phẩm
2.576 tác giả
227
75.599.087
 
Chùm thơ của Trương Đình Phượng
Trương Đình Phượng

 

 

VIỄN TRÌNH ĐÊM

 

đêm những cơn mơ bật mầm

và lũ sao bắt đầu xé

nát đám mây. Những giọt phản

 

ức chảy tràn dòng sông tư

tưởng. khuấy  trộn dung nhan khát

vọng, trong khoang đầu hằng hà

 

ý tưởng điên dại cẳn cấu

màng não, chiết phân đến cực

đại những dư chấn hưng phấn

 

vụng trộm. tôi bắt gặp tôi.

miệt mài đong xương máu loài

người bằng chiếc  đấu quy ước

 

phúc tội. lúc bấy giờ, sa

tan đang hả hê rót thuốc

độc tham vọng vào những vòm

 

họng đói khát sự yêu thương .

 sáng, những cơn mơ chết yểu

như lũ hài nhi ung thối…

 

vi khuẩn chán nản ăn mòn

tôi, giữa đại ngàn lạc lõng.!

 

VÀ TÔI BAY THEO NHỮNG CƠN ĐAU

 

Không thể phúng dụ lòng mình về mùa xuân xa xăm

Bằng những nhát gió thốc vào đêm hoang mê

Không thể nhai nuốt những ánh đèn đường lạc phách

Khi nỗi buồn ám ảnh mùa đông

Cảm xúc lạc loài di trú

Tôi ẩn nhẫn tôi trong đám ngôn từ queo quắp

Chẳng thể mở ra cánh cổng kỷ nguyên hòa trộn địa ngục thiên đàng

Bội thu mùa hoa ưu đàm

 

Những cơn đau dốc ngược thác trán

tôi bồng bềnh trôi như di hình của những giấc mơ

bị cuốn sâu vào vực xoáy đám tinh cầu giữa thời khắc hủy diệt

trùm mền dòng luân hồi khát vọng

tôi nghiêng hồn vào sự hỗn độn của ức vạn tiếng kêu la

bứt phá thần kinh ngoại vi

 hormone hiện thực phán xét tế bào trừu tượng

tôi cố bơi ngược dòng phản xạ vô điều kiện

cầm nắm những phản xạ có điều kiện đang bị dập dồi trên những móng vuốt thông tin trái luồng …

 

NHỮNG BÀI THƠ CÓ CÁNH

 

ở nơi này

mỗi ngày có rất nhiều

những bài thơ ra đời

nhưng thật đáng tiếc  (tôi xin phép được than lên như vậy)

người ta viết về những bông hoa

nhưng lại quên miêu tả mùi vị đơn thuần của chúng

người ta viết về những dòng sông

nhưng lại giam cầm trái tim chúng trong chiếc chai chật chội

người ta viết về những nỗi đau

nhưng lại tô lên chúng hàng loạt sắc màu lòe loẹt (dối lừa)

 

này

tôi sẽ gấp một con thuyền bằng giấy

(bạn nghĩ tôi sẽ đua ra biển và thả?

Tôi sẽ đưa lên đỉnh núi

Và ở đó tôi mơ làm thủy thủ)!

Sự lăng xê của những kẻ uy quyền

Sẽ tôn vinh tôi thành nhà sáng tạo…

 

Những con chim đang bay

Bằng đôi cánh tật nguyền

Và trong chiếc chuồng mục nát

Nghẹn ngào nước tiểu và phân

Bầy bò quên cả việc nhai cỏ

(chúng nghĩ mình cũng đang bay

Bằng những đôi cánh đại bàng)

 

ở nơi này

mỗi ngày có rất nhiều

bài thơ ra đời

dao găm thường được ví với nụ hôn thuần khiết

gai nhọn được ví với tình yêu thương đằm thắm

dòng sữa mẹ được ví với nước lã ao hồ

nước mắt tuổi thơ được ví với tàn dư bão tố.

 

ở nơi này

mỗi ngày

rất nhiều bài thơ

ra đời

nhưng tư tưởng

đã nói lời

từ

biệt !

 

 

 

TRANH CHÂN DUNG

 

Bạn cố định nghĩa những nỗi buồn của bạn

Khi một sợi tóc lìa mái đầu

Hay một sáng thức dậy, soi gương, bạn thấy trán mình thêm nếp nhăn

Vào những chiều bạn ngồi trên ban công

Ngắm từng đám mây tử nạn phía chân trời

Hằng đêm bạn vẫn hay ngồi bên cửa sổ

Khung cửa sổ đã khá cũ, ám mùi của những tháng năm cay đắng

Và bạn lắng nghe hương của loài hoa dại  ngoài mảnh vườn nhỏ

Tâm sự

Rồi bỗng một hôm loài hoa đó qua đời sau một trận bão lớn

Đêm đêm chỉ còn bạn với bóng tối, và tiếng côn trùng buốt nhói.

 

Bạn đã cố trải lòng mình với những con chữ

Và bạn nghĩ

Dòng sông tâm tư của bạn sẽ có người đến tát cạn muộn phiền

Nhưng

Bạn chợt nhận ra

Khi bạn mở cánh cửa tâm hồn

Có nghĩa là

Sẽ có rất nhiều nỗi niềm  xâm lược  trái tim bạn .

 

 

Bạn đã cố tô vẽ cảm xúc của bạn

Bằng cơ man sắc màu

Nhưng

Bạn biết

Mọi nỗi buồn hay hạnh phúc chỉ có một khuôn mặt.

 

TIẾNG ĐỘNG

 

Khi những giọt sương vỡ

Đám sao cũng trút linh hồn

Bầy cừu hoang bay theo gió hoang

Hoa đồng nội thất tiết mùi hương.

 

Cô gái nhỏ dắt người ông mù

Vén bình minh

Con đường cong hình dấu hỏi

Vươn về phía chân trời.

 

 

Tiếng nhạc ngựa đều đều

Lẫn trong lời hát nông phu

Lũ chim choàng giấc

Rừng già xếp chăn.

 

SA MẠC VÀ TINH CẦU

 

Một vì sao rơi

Giữa đêm thăm thẳm

Có gì để ta nuối tiếc

Khi bầu trời mất đi một chút ánh sáng?

Một gã ăn mày từ biệt sự sống

Bên ranh giới cái đói

Có gì để ta xót xa

Trần gian vẫn chẳng rộng thêm

Trái tim con người quá chật.

 

Những bông hoa súng nở trong ao

Dưới một ngọn đồi

Làn nước quá đục

Hoa súng chẳng thể nhìn thấy bóng mình

Cho đến khi chúng chết đi và linh hồn nhập vào đám mây

Khóc thành những giọt mưa mùa hạ

 

 

Trái tim người mẹ mênh mông

Như biển

Như trời

Như cánh rừng ngàn năm lỗng lẫy những cung thanh huyền bí

Như mái nhà bền bỉ qua muôn trùng bão tố

Tại sao

Những đứa con không thể nào tìm thấy cho mình một con ngõ nhỏ trở về?

Những chuyến tàu vẫn chạy trên đường ray

Chúng ta vẫn khắc khoải đi tìm thiên đàng của chính mình

Ở đâu?

Mỗi ngày chúng ta như những ngôi đền chìm vào hoang phế

Tuổi thơ không trở lại bao giờ.

 

Có phải chúng ta đã đánh rơi những viên bi tâm hồn

Xuống vực sâu

Và hồn nhiên ném mình vào hoang mạc tinh cầu cô độc?

 

 

 

 

Trương Đình Phượng
Số lần đọc: 194
Ngày đăng: 21.03.2017
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Hoa mộc lan - Võ Công Liêm
Đoản khúc: dọc đường gió bụi #2 - Khaly Chàm
Cõi người - cõi tình - Phan Văn Thạnh
Có một ngày / Biển lặng - Nguyễn Huỳnh Sa
Màu của gió - Nguyễn An Bình
Chùm thơ của Trần Duy Trung - Trần Duy Trung
Năm bài thơ tình Nguyễn Đức Tùng - Nguyễn Đức Tùng
Biển vẫn ngày xưa - Phan Chính
Bên bờ ảo vọng - Trần Vấn Lệ
Đối thoại cùng đêm - Vương Kiều