Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.542 tác phẩm
2.583 tác giả
238
76.971.317
 
Một giấc mơ hoang
Tiểu Nguyệt
 
 
     Tôi bước đi trong vùng ánh sáng lung linh huyền ảo như bước vào một thế giới xa lạ. Cả người tôi nhẹ tênh như bị hút vào vùng ánh sáng dịu dàng rực rỡ mà chưa bao giờ tôi nhìn thấy. Nó làm cho tâm hồn tôi như rung lên cảm xúc yêu thương dạt dào, tinh thần thư thái vô bờ - một chốn bình yên! Tôi hít thở nhẹ nhàng rồi bước chậm lại, dang hai tay xoay vòng, dắm chìm trong mùi hương thoang thoảng đâu đây. Hương thơm! Mùi hương nhẹ nhàng mà quyến rủ làm tôi ngây ngất, tôi cảm thấy lâng lâng trong niềm vui an lạc. Đây là đâu? Thiên thai? Tôi đang lạc vào chốn thiên thai ư?
     Một sự hưng phấn khiến lòng tôi reo vui, tôi muốn hát ca, chạy nhảy giữa cảnh thần tiên, mầu nhiệm này. Một màu xanh trải dài tận chân trời xa tít chen lẫn màu sắc rực rỡ của muôn vàn kỳ hoa dị thảo. Những bông hoa thơm ngát làm tôi say sưa. Chim hót líu lo như chào đón người bạn đi xa nay trở về. Tôi xoay người múa hát như chưa bao giờ được hát “Cầm tay anh em hỏi, đường nào lên thiên thai, đường nào lên thiên thai, đường nào lên thiên thai. Nơi hoa xuân không bao giờ tàn…” Tiếng hát hòa lần tiếng ríu rít của chim muông như bản hòa tấu nhịp nhàng, sống động. Cứ thế tôi múa, tôi xoay, tôi hát với niềm sung sướng vô biên.
     Lần theo tiếng róc rách âm vang, tôi nhìn thấy giòng suối! Đây có phải là giòng suối thần tiên trong chuyện cổ tích? Giòng suối uốn lượn với làn nước trong xanh rợp mát bóng cây, hoa cỏ xanh tươi. Tôi ngồi xuống! đung đưa hai chân thả trôi theo giòng. Mát quá! Thế là bao nhiêu ký ức tuổi thơ tràn về. Giòng suối thần tiên trong truyện tranh năm xưa chị Hai đã gieo vào tôi như hiện lên trước mặt. Thế là tôi trườn người vào lòng suối. Một cảm giác thật tuyệt vời, tôi không còn là tôi nữa, lòng chơi vơi hoan lạc, không diễn tả hết được. Tôi bồng bềnh, tôi bơi lội, tôi cuộn nhào đùa giỡn. Thân thể tôi trở nên khỏe khoắn không còn chút đau nhức nào. Bao nhiêu khổ đau muộn phiền như tan biến, được rửa sạch, chỉ còn lại niềm vui và tình yêu thương ngự trị. Tôi hụp lặn trong giòng nước thần tiên diệu kỳ.
      Bước lên bờ, nhìn lại mình tôi ngạc nhiên quá! Soi xuống giòng nước trong xanh, tôi thấy mình trở nên xinh đẹp lạ thường. Tôi không phải cụ bà sáu mươi, mà là thiếu nữ vừa đôi chín. Đôi má hồng hào xinh đẹp, thân thanh mảnh trong chiếc đầm trắng muốt chấm gót, mái tóc dài mượt mà, óng ả. Tôi đưa tay đập mạnh vào trán cho tỉnh táo, rồi mở mắt nhìn tiếp. Mình đây ư? Sao lại đẹp thế? Đúng là suối tiên thật rồi! Vậy mình thành tiên rồi sao? Tôi vui quá vừa đi vừa hát vừa nhảy nhót, những bước chân sáo theo tiếng ríu rít của chim muông. Thế rồi tôi mơ! Mơ một hoàng tử như trong truyện tranh năm nào. Tôi ước sao mình gặp được chàng. Trước mắt tôi là bức tranh thiên nhiên tuyệt vời, niềm vui ngập tràn làm giọng ca tôi như hay hơn, cao vút hơn, cảm xúc hơn.
       Tôi cứ đi trong sự hân hoan giữa cảnh thần tiên đẹp đẽ, trước mặt tôi là khu rừng toàn trúc là trúc. Những bui trúc thẳng tắp vươn lên trời rì rào theo gió như chào đón tôi trở về. Tôi hạnh phúc vô cùng khi nhìn thấy một căn nhà toàn trúc. Tôi lần bước về phía căn nhà trúc xinh xinh, lạ lẫm. Chưa hết ngạc nhiên, bỗng tôi nghe tiếng “Ta đợi em từ bốn mươi năm, mừng em đã về!”. Tôi giật mình ngước nhìn lên. Một chàng trai bước ra từ căn nhà trúc xinh đẹp. Đây có phải hoàng tử trong chuyện cổ tích không vậy? Tôi nhéo vào tay một cái thật mạnh, cố mở đôi mắt thật to nhìn và không tin được mắt mình.Anh ta là ai? Là hoàng tử mà mình đã ước? Anh ta nói đợi mình từ bốn mươi năm? Tôi lo lắng và sợ hãi, môi không hé được lời. Chàng lại bên tôi và nói: “Ta ở đây chờ em lâu lắm rồi, hôm nay em đã về. Chúng ta có lời hẹn ước từ muôn kiếp trước. Bốn mươinăm ở đây bằng bốn nghìn năm dưới trần đấy em ạ!”. Tôi ngạc nhiên đưa tay chỉ vào mình như muốn hỏi chàng trai kia: “Tôi!” Chàng trả lời: “Đúng vậy! Làem, ta thất lạc nhau từ lâu lắm rồi giờ hội ngộ. Từ nay em sẽ cùng ta sốngnhững ngày thần tiên vui vẻ ở nơi đây, giữa khu rừng trúc này nhé em yêu!”.
      Tôi không biết gì về chàng, lạ hoắc. Nhìn chàng thấy cũng dễ mến, hiền từ, giọng chân chất thiệt thà. Mình ở đây ư? Cảnh đẹp, ở đây tốt quá đi chứ! Nhưng mình ăn gì mà sống? Những trái đào tiên năm xưa lại hiện về trong tôi, chỉ cần ăn một trái thôi thì sẽ không lo gì nữa cả. Trong lòng tôi đặt ra không biết bao nhiêu là câu hỏi, chàng như biết được thắc mắc trong tôi nên nói: “Chúng ta không cần ăn gì cả em ạ! Chúng ta chỉ vui chơi cùng thiên nhiên, hítthở khí của trời đất và sống an nhàn, em ở cùng ta nhé!”. Tôi liếc nhìn chàng dò xét. Trên khuôn mặt hiền từ kia chứa đựng sự khoan dung, nhẫn nại. Trong chàng như toát ra tình thương vô hạn, một sự cảm mến khi ai gặp phải. Trong đôi mắt dịu dàng kia như mong ước tôi ở lại, một sự chờ đợi khắc khoải từ lâu. Chàng cầm tay tôi, tôi nghe hơi ấm truyền sang người mình. Một sự dịu dàng, êm ái rót vào hồn tôi sao mà ngọt ngào, quyến rủ.
     Chàng là tiên? Chàng có phải là hoàng tử lòng tôi trong truyện tranh từ mấy mươi năm trước? Chàng đọc được ý nghĩ trong tôi hay sao ấy, chàng nói: “Đúng rồi ! Ta là hoàng tử trong truyện tranh ấy đấy! Nàng là công chúa ngủtrong rừng, ta đánh thức nàng, ta với nàng có nhân duyên từ muôn kiếp”. Một sự ấm áp truyền sang, chàng đã đánh thức sự ngủ mê trong tôi và làm trái tim tôi rung động, chàng như phả vào tôi một niềm tin, một tình yêu mới lạ.
     Chàng lấy ống sáo trên vai đưa lên thổi, tiếng sáo réo rắt, vi vút như đuổi bắt nhau giữa cánh rừng trúc không một bóng người, chỉ có tôi và chàng. Chim muông kéo về đủ loài rực rỡ, những chú Nai ngơ ngác, những chú Công xòe cánh xinh đẹp, những con Sóc trông hiền từ, những con Ngựa Vằn thật dễ thương. Đủ loài - nhưng loài nào cũng hiền lành. Chúng tập trung về cùng nhảy múa trông ngu ngơ theo tiếng sáo nhặt khoan của chàng. Tôi mê mẩn nhìn chúng, rồi hòa theo nhịp nhảy cùng nhau. Tôi sờ từng con vật dễ thương đầy thân thiện, chúng hân hoan vui vẻ cạ mõm vào tôi như quen nhau từ lâu rồi. Chúng tôi, cả người và vật cùng hòa vào nhau theo điệu nhảy ngu ngơ, dễ thương, lạ lẫm này. Chúng như người bạn thân quen của chúng tôi, chúng tôi cùng chơi đủ trò với nhau, cùng đùa giỡn cho đến mệt nhoài. Tôi buồn ngủ, mắt cứ ríu lại dù cố mở to cũng không mở nổi. Chàng kéo tôi ôm vào lòng với nụ hôn nồng nàn say đắm.
      Chúng tôi bên nhau, cùng hát ca, cùng vui chơi, cùng ngắm ánh bình mình, cùng nhìn hoàng hôn buông xuống, cùng hít chung khí trời, cùng hòa mình theo giòng suối. Tôi hạnh phúc ngập tràn. Chúng tôi cùng đọc thơ, cùng xướng họa. Những đêm trăng sáng, giữa vườn trúc nghe có tiếng sáo réo rắt của chàng hòa lẫn giọng ngâm thơ trầm buồn, khi nhặt khi khoan.
         Bỗng bên tai tôi vang lên:
       - Nội ơi! Nội ngủ quên hả? Đêm qua nội mệt không ngủ được nên bệnh rồi phải không?
     Tôi giật mình, bé Na đã đánh thức cơn mơ của tôi. Tôi cố mở mắt ra nhìn cháu :
      -Ừ! Đêm qua nội mệt quá vì không ngủ được nên gần sáng ngủ quên, con vệ sinh cá nhân xong xuống dưới nhà nội cho ăn sáng rồi đi học nhé !
      -Dạ !
      Bé Na đi ra khỏi phòng, tôi lật đật dậy.
     Một giấc mơ ngọt ngào. Chỉ là một giấc mơ! Một giấc mơ hoang!
 
 
 
                 Những ngày cuối năm 2016
 
 
 
 
 
Tiểu Nguyệt
Số lần đọc: 104
Ngày đăng: 29.09.2017
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Tôi đã nghe bolero như thế đó ! - Phan Nam
Mùi hương kỳ lạ - Bùi Thanh Xuân
Chân Dung Cà Phê - Phạm Nga
Vắng 1 / Vắng 2 / Xưng tội - Phương Uy
Sài gòn chút nhớ thương mùa cũ - Vĩnh Thông
Rau muống biển - Bùi Thanh Xuân
Một ngày trên cao nguyên - Tiểu Nguyệt
Bên chân trời viễn mộng, con tim chất đầy nỗi nhớ cố hương . - Nguyễn Văn Thượng
Đêm trăng trên mỏ quạ - Tiểu Nguyệt
Kẻ lai vãng trước sân chùa - Phạm Nga