Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.767 tác phẩm
2.593 tác giả
228
78.301.587
 
Một cuộc đời đi về phía hừng đông
Nguyễn Văn Thượng
 
 
Tiếng leng keng...
 
Câu kinh cuối vừa chạm môi: Amen. Khu xóm bên cạnh chủng viện đang cửa đóng then cài trong giấc ngủ, chợt bị đánh thức bởi tiếng chim líu lo vụt lên từ khu vườn chủng viện. Một ngày mới lại bắt đầu như thế. Hôm nay, Cha Gioan đã quen dần với không khí chủng viện từ hơn tháng nay, trong một khuôn viên trầm mặc bao đời. Dù được đổi lớp áo mới tinh khôi trong nắng sớm.
 
Cha quỳ lặng im, trong chiếc áo dòng đen tuyền chìm hút trong gian cung thánh uy nghiêm tựa hồ cây thủy tùng kiên nhẫn, lặng im bên thác thuần khiết, bám chặt vào mỏm đá được ánh sáng mặt trời dội vào. Mấy chú giúp lễ bước ngay ra nhà nguyện khi làm xong bổn phận cuối là xếp áo lễ, chén thánh và sách lễ vào tủ sau phòng áo, chạy tới mở các cửa ban công cho không khí buổi sớm mai ùa vào. Chao ôi! Thật là sảng khoái! Trời đã bắt đầu hửng sáng. Khung cảnh thật êm đềm biết bao. Những giò phong lan sau một đêm tắm sương như tươi tắn hơn, căng tràn nhựa sống. Trong vườn, những cành cây khẽ đu đưa nhẹ nhàng, như lời chào buổi sớm. Mấy chú chim chuyền cành, hót véo von khúc ca bình minh tạo vật. Những giai điệu rộn ràng, réo rắt ấy như truyền cho con người nguồn cảm hứng khởi dồi dào của ngày mới. Dưới sân, chú chó nhỏ chạy quanh, nô đùa một mình.
 
Phía ngoài, đường phố còn chưa có những chuyến xe hối hả chạy về phía khu công - thương nghiệp, thỉnh thoảng mới có một vài chiếc xe của những người đi chợ sớm chạy qua. Những chiếc đèn cao áp chiếu sáng đường phố đã hết phiên gác, đi ngủ, để cho ánh sáng hồng hồng dịu nhẹ bao trùm không gian, gợi một cảm giác mát lành. Không khí còn thanh vắng, nhẹ nhàng. Mặt trời lấp ló sau những bụi cây phía đông. Những tia nắng vàng nhẹ nhàng xuyên qua các kẽ lá, khẽ đánh thức vạn vận khỏi giấc ngủ say. Cây lá rì rào thức dậy chào bình minh. Những giọt sương long lanh phản chiếu ánh mặt trời, như hạt ngọc sánh lấp lánh. Ánh nắng chuyển vàng, êm dịu trải dài, bao phủ khắp nơi. Đường phố sáng bừng, báo hiệu một ngày mới tốt đẹp. Buổi sáng ở thành phố thật đẹp. Đó là một trong những thời khắc yên bình hiếm hoi của một ngày nơi đây. Nó như một sự lắng lại để chuẩn bị cho một ngày mới nhộn nhịp, sôi động. Đâu đó văng vẳng tiếng hát:
 
"Anh sánh bước bên em nhẹ chân trên đường phố 
Nghe tiếng gọi bình minh của quê hương ngày mới đẹp xinh 
Bóng đêm dần qua, ta hát vang bài ca 
Nghe con tim rộn ràng hòa điệu cùng nhịp sống dâng tràn. 
 
Đời vui biết mấy anh cùng em xây đất nước 
Niềm vui sướng nhất nắng ấm bừng lên trong ánh mắt 
Thành phố hôm nay ước vọng chấp cánh bay 
Nắng mới lên rồi nhuộm hồng từng nét mặt mê say..."   (Bài hát: Thành Phố Bình Minh, Tác giả: Trần Hữu Bích)
 
Cha Gioan đã sống những chuỗi ngày của mình trong bình minh như thế. Bên kia sông tiếng chuông vọng lại, như báo hiệu cuộc tranh đấu để sinh tồn trên thế gian bắt đầu vòng quay mới sau khi để yên cho con người trên tám giờ đồng hồ yên ả. Nhiều người nhìn Cha Gioan và nhận xét rằng như Cha Gioan sống một cuộc sống đơn điệu, họ không biết cách để sáng tạo đời mình theo cách như Cha, một cuộc sống đã được lập trình, được nội tâm hóa sẵn sàng. Nói theo giới trẻ thì đó là một cuộc sống chấp nhận vượt qua những gì là bình thường để “phá cách”, “làm mới” trong ý nghĩa sâu xa của cuộc đời. Cha Gioan rời khỏi giáo xứ mình và dấn thân trên bước đường mới. Với một con người trầm tư, phá bứt mọi ràng buộc để phóng mình như Cha thì bất cứ bước đột phá nào đều phải trả giá. 
 
Cha Gioan là một linh mục rất trẻ, hơn sáu năm trời tốt nghiệp chủng viện, ngần ấy thời gian tôi luyện Cha trong trong âm thầm và bóng tối với kinh nguyện, sách vở và cả công việc mục vụ không bao giờ vừa lòng các Cha sở mà Cha Gioan được gửi tới phụ tá, dẫu Cha đã thể hiện tất cả sức trẻ và tài năng của mình. Cha chỉ sai một chuyện: không biết khom lưng. Để có thể phát huy hết nét độc đáo của một nhân vị mà Chúa đã đặt để nơi mình, Cha Gioan đã sống một cuộc sống khá chật vật theo nghĩa chặt. Cha nhận ra tầm quan trọng của cuộc sáng tạo mới nơi chính mình mỗi ngày, mỗi đoạn đường mà nỗ lực vượt qua những rào cản. Cuộc sống ẩn dật nơi chủng viện này là tố chất tạo nên nghị lực, giúp Cha tự do sáng tạo nên cuộc đời mình.
 
Khi tâm sự cùng Cha, sẽ thấy tác động khởi đi từ ơn gọi nơi con người linh mục này là khát vọng nên tốt hơn và mới hơn mỗi ngày. Cha thường hay tâm sự:
 
-  Tôi được ban cho ánh sáng và sự sống để tự do sáng tạo đời mình. Tôi chọn cách bỏ sự nghiệp, danh vọng, tình ái nam nữ để tìm kiểm chứng tầm quan trọng của vấn đề này nơi chính bản thân tôi.
 
-  Thưa Cha Gioan, vậy chúng ta chỉ có thể khám phá nét độc đáo của mình để sáng tạo đời mình trong tính duy nhất không thể thay thế của một nhân vị cá biệt. Cha có thấy như thế không? Tôi hỏi.
 
-  Tôi cảm thấy khát vọng tăng trưởng nơi bản thân mình, nó giống như một quy luật tiến hóa mà chỉ bằng cầu nguyện, suy tư, tôi mới thấm nhập được. Cũng như thuyết tiến hóa của Charles Darwin, đời sống thuộc linh của tôi cho thấy những gì yếu thế hay lỗi thời phải được đào thải để nhường chỗ cho một cuộc mạo hiểm hay một bước nhảy vọt. Tôi cho rằng, chấp nhận sáng tạo là chấp nhận bước vào cuộc phiêu lưu, ra khỏi mình, ra khỏi những gì là cũ kỹ để bước vào một thế giới dành cho những người đam mê dấn thân sống những gì tốt đẹp hơn.
***
Mảng thành phố hiện lên trước mắt biến màu dần trong bước chuyển huyền ảo của rạng đông. Tầng tầng, lớp lớp bụi hồng ánh sáng dần trùm lan khắp không gian như thoa phấn lên những tòa nhà cao tầng của thành phố, khiến chúng trở nên nguy nga, diễm lệ. Màn đêm mờ ảo đang lắng dần rồi chìm vào đất. Thành phố như bồng bềnh nổi giữa một biển hơi sương.
Giây phút kì diệu đã đến. Mặt trời đang mọc. Bầu trời lúc rạng sáng chuyển biến rất nhanh, có thể nhận rõ từng bước một. Phía Đông, sắc trắng đổi dần sang màu hồng phớt. Những tia sáng hình rẻ quạt xuyên thủng lớp mây dày xốp. Ánh sáng ban mai lan tỏa khắp nơi, cảnh vật bừng thức dậy trong làn gió trong lành, mát rượi. Hàng vạn ngôi nhà to nhỏ, cao thấp nhấp nhô dần dân hiện rõ đường nét, sắc màu. Những vùng cây xanh bỗng òa tươi trong nắng sớm. Hàng cây ven đường ướt sương, lấp lánh dưới ánh mặt trời tinh khiết.
Gian cung thánh đã ôm lấy cuộc đời Cha Gioan trong huyền nhiệm. Tôi không thể hiểu được bằng cách nào, người linh mục quá trẻ ấy đã chạm vào những mảnh vỡ cuộc đời, trầy xước đau đớn mà vẫn nhẹ nhàng sáng tạo đời mình. Thật tình, tôi còn muốn đi tìm kiếm một ý nghĩa hợp lý nào đó để diễn đạt hình ảnh một linh mục vượt qua nhiều khó khăn bằng một khả năng tự chủ cảm xúc, hơn là chạm đến siêu nhiên khi đương đầu với sóng gió bên trong tâm hồn mình và cả bên ngoài đời nữa.
 
- Thưa Cha Gioan, khi con người được tự do đồng sáng tạo với Chúa cho chính mình cho một tương lai tốt đẹp hơn, có phải họ đã phải mang một ý định sẽ phá vỡ những khuôn mẫu định sẵn?
 
- Anh văn sỹ ơi, Thiên Chúa đã muốn sáng tạo một thế giới biến dịch, ở thể động để cho con người mặc sức sáng tạo chính mình tùy sự khôn ngoan của mỗi người, và định hình nó trong khuôn mẫu rất tự nhiên mà cũng siêu nhiên. Và như thế, chúng ta chỉ thực sự sáng tạo đời mình khi chạm đến thiêng liêng, vì nếu tôi sáng tạo theo khuôn mẫu sẽ bị phá vỡ bởi sự chết và thất bại theo kiểu thế gian: mất mát và đau khổ thì tôi đâu hy vọng gì vượt qua mọi giới hạn phàm nhân để đi tới? Tôi nhận ra rằng, cần vạch ra đâu là những cản trở để có thể vượt qua cách ngoạn mục để chạm đến thiêng liêng. Và lòng tôi cháy bỏng như cánh đại bàng muốn bay cao, không phải để ra uy, nhưng để tìm kiếm sự sáng tạo trên cao, sự sáng tạo không thể bị phá vỡ!
 
Với con người linh mục khác thường ấy, tôi thấy một trách nhiệm và vinh dự để phá bỏ những rào cản khiến bản thân không thể tự do sáng tạo đời mình. Người ấy đã sẵn sàng phóng đi, vượt lên trên những thất bại của mình trong tầm mắt đời. Thói đời thường hay so sánh mình với những thành công của người khác mà quên đi những bổn phận và trách nhiệm sáng tạo chính bản thân mình, một nghĩa vụ cho chính họ đang chờ đợi họ. Cha Gioan đã nhận lấy nhiều điều không thuận lợi cho một cuộc sáng tạo bản thân mình từ bên ngoài, liên tiếp dồn dập trên con người ấy là những loại trừ và đau đớn từ nhiều phương diện. Cha ấy vẫn cười xòa trong buổi sáng sớm, bên ly cà phê phảng phất bay lên những sợi khói thần bí:
 
-  Làm sao tôi sẽ có điều gì mới mẻ nếu vẫn cứ khư khư giữ lấy những thứ cũ kỹ đã qua? Tôi thấy rõ cuộc vượt qua của bản thân trước những giới hạn của kiếp người. Anh thấy đó, thất bại là qui luật tất yếu của cuộc sống, là nhịp đi cho sự thành công vĩ đại. Trỗi dậy sau những thất bại là cơ hội khám phá chính mình, vượt qua bản thân và sáng tạo đời mình trong tầm mắt thiêng liêng.
***
 
Tôi cũng từng được dạy rằng, sau những thất bại, ảo tưởng về bản thân không còn ảnh hưởng nhiều trên những suy tư cuộc sống, các quan niệm sống dần dà mở ra cho những điều mới mẻ mà trước đây bản thân bám chặt vào. Từ đây, sáng tạo bản thân không còn là yếu tố phụ họa nhưng là một đòi hỏi gắt gao với những ai khát khao xây dựng một cuộc sống có ý nghĩa. Sáng tạo bản thân đòi phải lội ngược dòng. 
 
Ông triết gia Kierkeegard quả quyết rằng không đam mê, con người như cây khô không nhựa sống, bất động. Cha Gioan vẫn quỳ đó bên trong cung thánh khi hừng đông đã lên cao, con người ấy bám chặt vào đam mê thiêng liêng của mình, níu lấy và trùm lên toàn bộ cuộc đời như sức mạnh vô hình nội tại hướng ý chí và toàn diện con người của vị tư tế ấy về một đối tượng có sức hút mãnh liệt khó cưỡng lại. Cha Gioan đã viết lên định mệnh đời mình từng ngày, không phải trên giấy, nhưng trong chính tâm hồn mình, trong cung nguyện mà cha đang quỳ đó. Nơi người linh mục trẻ này, tôi hiểu phát biểu của triết gia Kierkeegard: đam mê là hiện hữu nhất. À, như thế, cuộc hiện sinh của ta được đánh dấu bằng những đam mê.
 
Vậy hãy sống đam mê để sáng tạo cuộc đời mình trong tính duy nhất và độc đáo cá nhân, đam mê sáng tạo trong mọi hoàn cảnh và mọi sự việc mình làm. Chúng đánh tan mọi chủ nghĩa đơn điệu khiến nhàm chán cuộc sống. Sáng tạo kết hợp với đam mê để bước vào một cuộc phiêu lưu như ánh hừng đông đang lên trên thành phố, trên mọi mặt trận, phá tan âm u bóng tối vây quanh. Và, trong cung nguyện, linh mục ấy đang tìm đến tính chân thực và độc đáo của mình. Ở đó, khuynh hướng hạ đẳng của bản năng, được tẩy sạch, mở rộng con đường lên, vén mở viễn tượng mang tính siêu việt đến cấp độ hoàn thiện riêng đặt để trong ý thức rằng chính mình là tác giả cuộc đời mình, một cuộc đời hướng mãi về phía hừng đông, bước tới, và bay lên. Bay lên...
 
TTMV 07.01.2017
 
 
 
Nguyễn Văn Thượng
Số lần đọc: 56
Ngày đăng: 10.01.2018
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Mùa đông du tử nắng bên thềm - Nguyễn Văn Thượng
Phi Lai, ngôi chùa trong trái tim tôi - Tiểu Nguyệt
Đà Nẵng của tôi: Ngày nắng ngày mưa - Bùi Thanh Xuân
Mùa hồng - Bạch Diệp
Một giấc mơ hoang - Tiểu Nguyệt
Tôi đã nghe bolero như thế đó ! - Phan Nam
Mùi hương kỳ lạ - Bùi Thanh Xuân
Chân Dung Cà Phê - Phạm Nga
Vắng 1 / Vắng 2 / Xưng tội - Phương Uy
Sài gòn chút nhớ thương mùa cũ - Vĩnh Thông
Cùng một tác giả