Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.767 tác phẩm
2.593 tác giả
228
78.301.570
 
Bài thơ về năm tháng
Từ Sâm

 

(Vài cảm nhận khi đọc “Bài thơ về năm tháng” của Hoàng Vũ Thuật)

 

 

Nhà thơ viết bài này vào đầu mùa xuân (31.1.2017) cách gần tròn năm.
Vào ngày còn dư âm của tết (mồng 4 âm lịch). Nghĩa là trong một năm, tết đến xuân về. Sự đoàn tụ của người thân, bạn bè, lứa đôi  như ngọn lửa ấm  quanh nồi bánh chưng.

 

Và, khi nhận miếng bánh chưng cuối cùng từ bàn tay run rẩy của mẹ cũng là lúc những đứa con chia xa.

 

Khoảnh khắc bịn rịn là thời gian trôi nhanh nhất. Lòng người rộng mở hơn. Dòng sông xích lại gần hơn để lắng về con nước lặng im như đang ngừng thở. Trong giá rét mưa phùn, bầu trời là chiếc chăn đắp ấm cho tình yêu, cho lời thề, cho nụ hôn dày trên đôi môi mỏng…

 

Đây là bức tranh tình vẽ bằng sắc thơ. Hay là bức tranh thơ được vẽ bằng niềm chia sẻ?.

 

Tác giả không ghi địa điểm. Nhưng ở ngã ba đường. Ngã ba của sự chia ly. Ngã ba vội vã. Ngã ba của mỗi người rẽ theo lối của mình. HVT vẽ tiếp một nẻo đường khác. Dưới hàng cầy, họ dắt nhau đi cùng một lối. Trên thảm cỏ xanh có đôi đũa mộc mơ về một tình yêu huyền diệu mà chỉ có trời xanh mới hiểu. Chiếc mũ vẫy chào bên kia sông khi con đò sang bến. Nơi tiễn chuyến đò đi, chiếc nón che mặt thẩn thờ của nõi buồn cách biệt và giọt nước mắt chia ly…

 

Hoặc đây là bức tranh cuộc đời lồng trong khung kính mùa xuân?.

 

Dẫu cuộc sống còn nhiều bộn bề lo toan nhưng tình người, tình quê là nguồn cảm hứng của nhà thơ luôn trẻ mãi….

Nhân vật trong bức tranh buồn vui lặng lẽ. Như màu hoa dâng hết sắc cho ngày xuân, nhường lại mầm xanh hé nụ run rẫy dưới hạt sương như giọt lệ chờ đợi mùa sau… 

 

BÀI THƠ VỀ NĂM THÁNG

Hoàng Vũ Thuật

 

Giữa ngã ba phố xá đầu năm tôi gặp
hai người vội vã ôm nhau 
một nụ hôn cũng trao nhau vội vã 
và tôi nữa
thừa ra không đáng có

 

qua nẻo đường hàng cây yên ắng
họ dắt tay đi như thể sợi dây buộc chặt
tôi hiểu vì sao đôi bạn chẳng thể rời 
hình như mình 
già nua 
hình như mình cũ kĩ

 

trải trên thảm cỏ một cặp tình nhân 
đôi đũa mộc ngửa mặt ngắm nhìn
ai biết những gì trên cao ấy
tôi đồ rằng
bầu trời là chiếc chăn ấm nhiều khi

 

bên này sông chiếc mũ xanh đang vẫy 
bên kia sông chiếc nón che mặt thẩn thờ 
dòng sông xích lại gần hơn 
nước im ngừng thở
tôi hằng tin 
cuộc đời là trang giấy trắng xinh xinh

mỗi người viết lên để năm tháng hiện hình.

 

31/01/2017
 

 

Từ Sâm
Số lần đọc: 74
Ngày đăng: 12.01.2018
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Tính chất siêu thực trong thi ca của Thanh Tâm Tuyền - Võ Công Liêm
Vũ Hạnh – bút màu giữa lòng Sài Gòn - Nguyễn Thanh
Về cuộc thi bút ký văn học khu vực ĐBSCL - Hào Vũ
Bùi Diệp “về ngang quán không trái tim ngoài mông mênh…” - Lê Ngọc Trác
Viết cả đời không hết một chữ yêu - Đặng Chương Ngạn
Mai Văn Phấn, cuộc đời quyến rũ - Nguyễn Đức Tùng
Chiều cuối Đông đọc thơ Chu Trầm Nguyên Minh (*) - Phan Văn Thạnh
“Sóng” trong tình – qua thơ Nguyễn Thị Liên Tâm - Như Hoài
Nỗi cô độc và niềm khát vọng trong “Hạt sương đêm” của nhà văn Mang Viên Long - Tiểu Nguyệt
Mối tình của Xuân Hương - Vương Kiều
Cùng một tác giả
Luyến (thơ)
Làng (thơ)
Khuyết (thơ)
Ảo (thơ)
Nợ em (thơ)
Tôi (thơ)
Sắn (thơ)
Ghép (thơ)
Chị (thơ)
(thơ)
Thằng Tít-rằn (truyện ngắn)
Gánh (thơ)
Nụ hôn trầm tích (truyện ngắn)
Cổ phần đêm 30 (truyện ngắn)
Gửi trái tim (tiểu luận)