Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.856 tác phẩm
2.596 tác giả
184
78.772.293
 
Nên chăng như hạt café, say mê với làn nước nóng để cho đời một chút hương vị luyến lưu (*)
Nguyễn Văn Thượng
 
 
Trước đây, tôi chưa từng nghĩ mình sẽ có thói quen uống cà phê vào mỗi sáng sớm. Nếu cần thư giãn, tôi chỉ đơn giản đến bên tủ sách thân yêu của mình tóm đầu một gã Romantic Novel và ngân nga cho tâm hồn mình vài chuyện tình bất bủ và rất nhân văn từ đông sang tây. Rồi đến một ngày, tôi không nhớ rõ mình pha café uống vì điều gì. Kỳ lạ thật...Những tách cà phê của tôi luôn đắng ngắt. Dư vị thơm ma thuật của café đã cầm tâm trí tôi lại trước mọi sự diễn ra chung quanh, khi tiếng lách cách, bóng sóng sánh và khói café bay lên quyện lấy không gian thì mọi ký ức tôi thấy không bao giờ cần lục lọi lại. Hương thơm café không khiến cho lòng tôi thêm đắng nhưng khói café như vị tiên nhân đến để khép lại tất cả và gọi tôi bước qua, đi tới đầy phấn chấn như chất café đen mạnh mẽ và tỏa hương thôi thúc cuộc đời để rồi một lúc nào đó khi nhìn lại tôi thấy nó như một chấm nhỏ đẹp trên con đường dài của mình dẫu có đôi lúc cuộc sống đâu như ý mình. Tôi thấy mình nhẹ nhàng, không chút vương vấn, không chút hận thù, khinh khi hay ghét bỏ. và thực sự thảnh thơi bên ly café.
 
Ngồi trong góc quán café, đâu phải uống cafe vì khát. Đối với cuộc sống du mục, không định hướng trong hành trình đời, ly cafe để trước mặt chỉ không phải chỉ để giải khát mà để cảm nhận cuộc sống, khích lệ tâm hồn và tăng nhuệ khí cho con tim để biết yêu cuộc sống và tận tụy với những tình thân. Với thời gian, niềm tâm sự réo rắt cung trầm bổng, tôi không cho phép mình nângly café theo phản xạ, thói quen, khi cầm tách café nóng trong tay, tôi cảm nhận mình được sưởi ấm từ trên cao, đầu óc, tâm trí tôi được tháo cởi mọi xích xiềng để vút lên không, thoát ly cái tôi tầm thường để nâng tâm trí lên cũng như vầng dương miệt mài vươn mình lên không biết mỏi mệt hàng bao thiên niên kỷ. Xe cộ ồn ào lướt nhanh qua con đường, đèn giao thông chuyển đỏ - xanh biết bao nhiêu lần, ngã tư nay trở nên quen thân với một tên "bạch diện thư sinh - lỳ" áo trắng, tóc cũng gần trắng với tuổi đời hơn ba mươi thỉnh thoảng nhấc café lên đưa vào miệng hớp một ngụm như là phản xạ tự nhiên, nhưng kỳ thực, hắn đang uống chén cuộc đời mình và đang đưa vào mảnh hồn sinh khí đậm đặc hương vị hy vọng vui tươi. 
Từ dạo đăng trình, tôi đến góc này, mượn tách café của cô chủ quán kỳ lạ để làm cảm hứng hay chiêm nghiệm. Người ta hay nói rằng, người thích café vì sự đồng điệu của nó với những xót xa cuộc sống và tâm hồn, mấy kẻ thất tình, thất chí, thất vọng, thất...thường hay uống cafe đắng là thế. Thế mà, như cô gái tiếp thị kia, đang ngồi bên góc phải, cổ gọi café sữa, khuôn mặt chẳng có gì mang "nét suy tư" hay đăm chiêu trước cuộc đời cả, tôi nghĩ, có thể người con gái đó đang muốn có sự đồng điệu trong sự ngọt ngào của cuộc sống tình cảm họ đang đón nhận. Cũng vậy, chú doanh nhân kia thường hay gọi café nguyên chất, đắt hơn, và đặc biệt hơn, có thể anh ấy cảm nhận ở đẳng cấp quý trọng như anh cần cảm nhận theo một góc riêng mà anh thấy tốt nhất cho mình mỗi buổi sáng. 
Uống cafe đen đắng không hẳn để chiêm nghiệm cuộc sống đắng cay, tủi cực nhưng là sự thách thức bản thân mình, từng giọt ly café đen huyền bí thơm kiêu hãnh rơi xuống đáy ly cũng giống như từng giọt ý chí đang nhỏ xuống tâm hồn để làm bật lên hương vị kiêu hãnh hòa nhập, đi hiên ngang vào thời gian, từng giọt huyền ảo đánh thức chờ đợi, chắt chiu hy vọng, nén mình qua những thách đố của đời để hòa quyện cao thượng đến giọt cuối cùng, đến làn hơi sau rốt cuộc sống. Nước sôi, từng cửa nhỏ ly ty dưới đáy phin là trường luyện lọc cho hạt café tốt nhất sẽ không trơ trọi đơn côi vô nghĩa mà đi qua đau đớn sẽ đi vào đời kết quả tinh túy nhất. Đôi khi, tôi cảm thấy thành quả cuộc đời có thể không ngọt ngào mà chát đắng, nhưng chát đắng kiêu hãnh tự hào vì đã sống hết mình với cuộc đời. Tình cờ, tôi thực sự hiểu và yêu nó, khi chiêm nghiệm trên chính cuộc đời mình, tôi mới thấy giá trị của sự đắng cay. 
Không biết có được bao nhiêu người cảm nghiệm như tôi lúc này? Chắc không xác định được chính xác con số đó. Mỗi con người luôn hướng đến sự hoàn hảo, tôi cũng vậy. Nhưng cuộc sống không thể đáp ứng được sự hoàn hảo cho hết tất cả. Tách café cho tôi cảm nhận, tôi chỉ đạt tới một phần nào đó thôi, bởi không ai hoàn hảo hết, hạnh phúc nhất là khi được sống đến tận cùng nhiệt huyết và không bao giờ bỏ cuộc, chuyện được mất ở đời rất khó công bình được cho tôi, cho mọi người. Có những lúc tôi muốn như mọi người nhưng có những người đã nói với tôi là họ muốn được như tôi. Có lẽ không ai hài lòng với chính bản thân mình, vì thế tôi mới sống đến tận giây phút này để biết như thế nào mới gọi là sống. 
Có nhiều khi, lúc không đạt được sở nguyện, lúc gục ngã trước cuộc đời, lúc đánh mất tất cả chỉ vì sự lơ đễnh nhất thời, tôi rất muốn gào khóc để vơi bớt nỗi buồn chán, để nỗi buồn không chất chứa từng ngày làm tan nát thêm cõi lòng nữa, bởi đó là gánh nặng cần phải trút bỏ. Khi những giọt café bắt đầu rơi dưới nắng sớm rất đẹp, tôi thật sự cảm thấy nhẹ lòng, sao mình không thể như café, cứ hòa mình, nung chảy mọi chán nản, nghiền nát những trái ngang xảy đến với mình, và không ngừng đốt nóng con tim nhiệt khí để tìm ra lối thoát đến hừng đông đang vươn lên. Khói thơm ly café cắt đứt mọi suy nghĩ ngổn ngang, rối rắm, đưa tôi tìm đến vệt sáng lướt qua mời tôi bước lên như chiếc phi thuyền từ huyền thoại để tôi tiến lên hiên ngang không trốn chạy, không bao giờ thấy mình  nhu nhược.
Tiếng lách cách, leng keng rộn ràng buổi sáng như dàn hợp tấu cho bài ca "Tôi đã sống như thế nào?" và khúc ca ngân nga mãi trong con tim tôi rằng, hãy học cách yêu thương và chấp nhận với định mệnh, với cuộc sống hiện tại của bản thân. Mọi sự sẽ gắn bó với tôi đến suốt cuộc đời này, và tôi không hề hối tiếc cách sống tôi đã chọn, hôm qua, hôm nay và cho đến cuối hành trình: vouloir, c'est pouvoir.
Tôi được sinh ra không phải để sống cho quá khứ hay sống cho tương lai mà sống cho hiện tại này, sống đến tận cùng nhuệ khí và mãi mãi chọn cách đi về phía hừng đông, càng lên cao, càng cô đơn, đau đớn và đầy kiêu hãnh tự hào. Có lẽ tôi chưa đủ kiến thức để hiểu, chưa đủ lớn để nhận thức được nhiều vấn đề nan giải nhưng có một điều đơn giản: ad meliora semper - luôn luôn hướng tới điều tốt hơn, đẹp hơn. Cuộc đời cũng giống như một tách cà phê, ngoại trừ bản thân ra đâu ai có thể pha cho bạn một tách cà phê đủ ngọt, đủ đắng, đủ ngon như mình mong đợi. Nếu xem cuộc đời là café thì lòng vị tha lại chính là những giọt sữa trắng tinh khiến cuộc sống của mình trở nên ngọt ngào hơn, hòa quyện mảng sáng tối, đen trắng theo cách xuất phát từ chính tâm của ta là đời sẽ đẹp. À, café chỉ thực sự ngon khi được pha bằng những hạt cà phê tươi mới, tròn và đẹp, cuộc đời chỉ đẹp, thơm tho khi ta chọn lọc từng ngày cho mình những giá trị và sống đến tận cùng giá trị mình đã chọn. Kìa, nắng sáng đã lên cao như mời gọi: hãy đứng lên và bước tới cuộc đời bằng những bước thật đẹp với cả tâm hồn như những hạt cà phê đầy giá trị. Cuộc đây có những việc có thể hoàn thành một cách xuất sắc nhưng cũng có lúc thật thảm hại. Từ bỏ và chọn lựa đúng lúc. Hãy đánh bật ra khỏi cuộc sống mình những vọng tưởng về thứ không thể xảy ra cho mình, chọn lựa từng bước đẹp cho cả hành trình đẹp. Đừng bao giờ để tắt lửa lòng cho café đời bẽ bàng, chông chênh vì thiếu nước sôi trong hừng đông tới.
 
 
Viết tặng QT's Mob
26.01.2018
 
____
(*) Bài hát: Như Hạt Cà Phê, Ns. Thông Vi Vu
 
 
Nguyễn Văn Thượng
Số lần đọc: 88
Ngày đăng: 29.01.2018
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Giọt nước mắt ra phố - Võ Tu Bông
Một cuộc đời đi về phía hừng đông - Nguyễn Văn Thượng
Mùa đông du tử nắng bên thềm - Nguyễn Văn Thượng
Phi Lai, ngôi chùa trong trái tim tôi - Tiểu Nguyệt
Đà Nẵng của tôi: Ngày nắng ngày mưa - Bùi Thanh Xuân
Mùa hồng - Bạch Diệp
Một giấc mơ hoang - Tiểu Nguyệt
Tôi đã nghe bolero như thế đó ! - Phan Nam
Mùi hương kỳ lạ - Bùi Thanh Xuân
Chân Dung Cà Phê - Phạm Nga
Cùng một tác giả