Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.856 tác phẩm
2.596 tác giả
182
78.771.231
 
Chùm thơ số 1 của Nguyễn Văn Tính
Nguyễn Văn Tính
 
LẮNG NGHE GIỌNG NÓI CỦA CHIẾC CỐC VỠ
 
Những đứa trẻ mất mẹ
Thật phiền toái
Không thể hiểu chúng đang nghĩ gì
 
Nhưng cha đã từng vung một cái tát rất mạnh
Vào mặt tôi
Khi tôi giành con lật đật của tôi
Với nó
Một thằng khốn mất mẹ
 
Những đứa trẻ mất mẹ
Lạy Chúa! Những đứa trẻ mất mẹ 
Không thể hiểu chúng đang nghĩ gì
 
Cho đến khi tôi làm cha
 
Như việc cầm chiếc cốc vỡ sau nhà
Cầm thật chặt nó trong tay
 
Lắng nghe máu chảy
 
 
 
BỎ QUÊN LẠI NHỮNG NGƯỜI BẠN
 
 
Tôi muốn chúng ta lại là bạn
Tôi thích điều đó
Nếu không tôi sẽ cô đơn lắm
 
Cả đêm qua 
Tôi nghe tiếng bước chân anh
Tôi cảm nhận được đôi mắt anh
Đôi mắt buồn
Khi tàu rời bến cảng
 
Chỉ ba mươi phút sau
Anh đã bỏ lại quê hương 
Anh đã bỏ lại những con hải âu trắng
Anh đã bỏ lại những lời chúc ngủ ngon
 
Bằng giọng anh
Bằng giọng tôi
 
Bằng tiếng khép cửa
 
 
KỈ VẬT BỊ ĐÁNH CẮP
 
 
Khác những đứa trẻ
Chúng ta không vào nhà người khác
Khi chưa gõ cửa
 
Ngoại trừ kẻ trộm
 
Chúng vào nhà
Lúc tôi đang ngủ
Lúc con chó của tôi đi dạo
Với mối tình của nó
 
Chúng đã lấy đi
Hai lượng vàng
Một lá thư
Của mối tình đầy nước mắt
 
Chúng đã lấy đi
Gai của đóa hoa hồng
Tôi chôn sâu ba tấc đất
 
 
THIÊN NGA ĐEN
 
Chúng ta đã quy ước
Khi anh nói không thì mọi thứ đã không
Và khi em nói không
Chúng ta sẽ bàn bạc lại
 
Như việc em lặng lẽ nhìn con thiên nga đen trên đầm lầy
Nhìn thật lâu vào lưng, vào cánh
Nhìn vào chiếc cổ đang vục một hớp bùn
 
Rồi để mặc nó bay đi
Trong một đàn trắng muốt
 
 
TÂM HỒN EM
 
 
Ở đó
Là cơn giận của anh
Ngày hôm qua
Và nhiều ngày khác nữa
 
Ở đó
Là tiếng quát của anh
Khi trở về nhà
Bên mâm cơm lạnh
 
Một bàn tay nhỏ
Nở ra từ đó
 
Một vết xước
Một mảnh vỡ
Nở ra từ đó
 
Ở đó
Những đôi chân bước
Trên một cánh hoa
 
Khi em nới lỏng
Giới hạn bao la của mình
 
MÙA  XUÂN CỦA CHÚNG TA
 
Mùa xuân là của anh
Mùa xuân là của em
Của hai cô gái Nga hôn nhau dưới biển
 
Mùa xuân là của anh
Mùa xuân là của em
Chỉ riêng bông tuyết tan trên nền đất lạnh
 
ĐÊM  THÁNH CA 
 
Và rồi một người đàn ông ngã xuống
Bất động
Giữa ngã tư đường
 
Và rồi một người đàn bà đứng khóc
Cách đó mười lăm mét
 
Trong khu thánh đường
Hai con chim bồ câu bay lên
 
ĐÔI  MẮT ANH 
 
Anh sẽ cho em mượn đôi mắt anh
Em là đôi mắt anh
 
Để khi nằm xuống nền đất lạnh
Em vẫn thấy được bầu trời
Những vì sao mà em thích nhất
 
Nhưng chúng sẽ nhòe đi, nhòe đi
 
Khi anh nhớ em
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

 

Nguyễn Văn Tính
Số lần đọc: 57
Ngày đăng: 05.02.2018
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Về một tình yêu - Hà Thiên Sơn
Chùm thơ số 5 của Huy Uyên - Huy Uyên
Giấc mơ mùa thiên di / Bất chợt mùa - NP Phan
Âm thầm Xuân - Trần Dzạ Lữ
Hãy ngủ vùi trong cô đơn - Khaly Chàm
Chờ đến thiên thu một bóng người - Phương Tấn
Lặng lẽ mùa xuân / Mẹ / Tháng Giêng - Nguyễn Hữu Phú
Một kiếp thương hồ - Nguyễn Minh Phúc
Mùa Xuân thầm lặng - Nguyễn An Bình
Khi trở về - Hà Thủy