Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.764 tác phẩm
2.593 tác giả
248
78.286.812
 
Thơ Tôn Nữ Ngọc Hoa
Tôn Nữ Ngọc Hoa

Hòn than

 

Rất nhiều lần tôi siết tay tôi

Bàn tay phải

Bàn tay trái

Cộm như gai những đốt xương nhỏ nhoi

Và dấu vết nhọc nhằn năm tháng

 

Rất nhiều lần tôi ngắm nhìn tôi

Gặp trong gương một người nào khác

Ánh mắt xiết đỗi bàng hoàng

Khủng khiếp biết bao roi vọt thời gian

 

Duy không thể

Dù tôi nỗ lực

Gục vào ngực mình

Nghe nhịp đập trái tim

Chỉ cảm nhận

Điều vô cùng rõ rệt

Sau khung xương gầy

Âm ỉ một hòn than

 

Thơ viết với bóng

 

Không hẹn mà sao thấy mong

Không chờ mà sao khắc khoải

Ta van. Ta thầm thỉ van

Kỷ niệm vẫn như dòng chảy

 

Suốt những canh dài canh dài

Ta với bóng ta bầu bạn

Đầy vơi giọt buồn hắt hiu

Ta hỏi lòng mình duyên cớ

 

Ta nghe như từ quạnh quẽ

Lòng đêm nằng nặng điều chi

Con dế ru hoài điệu khóc

Bờ tre gió lá thầm thì

 

Ta với bóng ta bầu bạn

Tháng ngày dần lấp tuổi xanh

Một hôm sững sờ thú nhận

Cô dơn thắt buốt tim mình

 

Thảng thốt đến chừng tuyệt vọng

Đâu rồi ngày ấy vô tư

Ta nhìn úa mòn ánh mắt

Người xa xôi mãi đến giờ

 

Một ngày Hà Nội

 

Hà Nội ùa vào tôi  vừa lạ vừa quen. Phố.Phố. Tên. Tên. Từ nhạc. Từ thơ. Từ những trang văn cham hình  vào mắt. Háo hức trẻ thơ.Hân hoan thiếu phụ. Tôi lang thang Hà Nội một ngày tháng bảy – Với người.

Đang giấc trưa. Phố cổ chẳng im lìm. Ngõ bỏng rang màu khói. Bức bối bủa vây. Rộp phồng giăng lưới. Từ cao nguyên mưa tôi về chưa kịp quen Elnino Hà Nội. Người như cây sấu bên đường tỏa bóng  tươi xanh.

 

Hà Nội chiều ngờm ngợp người xe. Nào biết ai đang đi ai đang về. Chỉ thấy mắt ngời niềm hạnh phúc. Đường xôn xao lá bay. Phố rộn ràng váy áo. Vai thiếu nữ trắng mềm màu lụa. Chếnh choáng người để chao đảo cả tôi.

 

Đêm lung linh. Hà  Nội giăng sao. Mặt hồ thêm huyền hoặc. Ngọc lan tỏa hương từ ngón tay tháp bút. Tôi hòa vào rực rỡ phồn hoa. Thoáng bơ vơ. Muốn níu tay người sợ tinh khôi vụn vỡ. Nhịp trách hờn len lén gõ trong tim. Đêm dài như không thể dài hơn. Giấc ngủ thành xa xỉ

 

Tinh mơ. Phố bỗng thênh thang. Yên tĩnh lạ thường. Lạ thường thanh khiết. Một nửa Hà Nội tập dưỡng sinh ai cũng lặng thầm như bóng. Không nỡ để tiếng giày dẫm lên thinh lặng. Tôi đi tựa mộng du. Người gọi hồn về bằng ánh mắt bình minh.

 

Dốc hết mình ngày Hà Nội bắt đầu.

Tôi cũng bắt đầu một tôi rất khác.

 

Đưa con về Huế học

 

Là đưa về nơi chôn núm nhau con nhỏ xíu

Nơi nâng chân con bước chập chững đầu tiên

Nơi con học bài vỡ lòng về quê hương đất nước

Về ruột rà đùm bọc yêu thương

 

Là đưa con về với lăng tẩm hoàng cung

Hưng phế bao triều vua

Chứng nhân bao dâu bể

Với Ngự Bình soi Hương Giang lặng lẽ

Với nắng quắt quay mưa mờ mịt bão cuồng

 

Là đưa con về với ngôi trường

Thuở bằng con mẹ hồn nhiên đi về hai buổi

Con thử tìm trong rất nhiều ô cửa

Ô nào từng in dáng mẹ sáng sáng ngắm Huế thơ

 

Con đừng buồn khi phải xa nhà

Thay mẹ thay ba

Còn bao người thân thích

Ngoại sẽ chăm chút bảo ban con như ngày xưa với mẹ

Bạn bè rồi cùng con san sẻ tâm tình

 

Con đừng buồn khi Huế khác nhiều

Cuộc sống chẳng thể tròn đầy chỉ với thơ và mộng

Huế đổi vóc hình – Huế vì cái đẹp

Thoát thai nào cũng đớn đau để từ đó tồn sinh.

 

Đưa con về Huế học

Con ơi!

Là đưa về với ngọn nguồn cội rễ

Huế sẽ đón

Sẽ chở che con bằng vòng tay nội ngoại

Bằng tương lai chờ phía giảng đường

 

 

Tôn Nữ Ngọc Hoa
Số lần đọc: 1482
Ngày đăng: 23.11.2008
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
về Kiên Giang tìm kỉ niệm - Khaly Chàm
Cuộc chia tay không màu sắc - Từ Hoài Tấn
Mắt nâu - Võ Công Liêm
Thơ Đỗ Thị Kết - Đỗ Thị Kết
Thơ Tiểu Anh - Tiểu Anh
Trăn trở - Trần Trương
Cái Gạt Tàn - Khuất Đẩu
Có phải tất cả kiếm tìm đều như thế - Đinh Thị Như Thuý
Bóng tóc - Trần Quang Đạo
Thơ Nguyễn Ngọc Thu - Nguyễn Ngọc Thu