Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.197 tác phẩm
2.572 tác giả
189
74.816.988
 
Tiếng hát bay xa
Nguyễn Minh Phúc

.. Ngày ấy tôi mê tiếng hát của chị Hương. Chị sinh ra đời dường như đã gặp tất cả những bất hạnh và rủi ro của số phận. Vừa xấu, đen đúa lại nghễnh ngãng, di chứng của một căn bệnh nan y từ nhỏ. Nhưng giọng hát của chị thì không chê vào đâu được. Thi thoảng chị mới hát, khi không có ai hoặc chỉ một mình tôi, người mà chị yêu thương, tin cậy nhất nhà. Tôi lặng người nghe chị hát. Những thanh âm êm ái, dịu dàng phát ra làm tôi điếng người, trái tim bồi hồi say đắm. Chị nhắm nghiền mắt như không nhìn thấy ai, không cần biết điều gì xảy ra trước mặt. Từ đôi môi trời bắt xấu rì rịt những đường thâm đen ngang dọc kia bật lên những âm thanh trong như suối nguồn, nhẹ như hơi thở, đằm thắm như mây trời…  Có lẽ tôi cũng diễn tả được chừng ấy về tiếng hát liêu trai của chị mình dù đã cố hết sức .

 

Chị hát và tôi như mềm lòng ra xao xuyến…

Tôi là em út trong gia đình, còn chị thứ hai. Hai chị em ruột mà hình như không gì giống nhau cả. Tôi xinh đẹp, cao ráo, mắt đen láy, da trắng hồng ngược hẳn với chị Hương xấu xí, thô kệch đen đúa. Tính tôi thích ăn diện, son phấn, đàn đúm bạn bè, sôi nổi nghịch ngợm còn chị trầm lắng, ưu tư, cô độc. Chị không thích đám đông, chỗ ồn ào còn tôi thì ngược lại. Một ngày tôi hầu như không lúc nào ở nhà thì chị cứ như chiếc bóng lặng lẽ đi ra đi vào, cặm cụi làm đủ mọi chuyện mà không hé răng than trách. Ba mẹ tôi dành hết tình thương cho con gái út là tôi, hy vọng vào tôi còn chị thì âm thầm chịu đựng. Hình như dưới mắt ba mẹ, chị là đứa con tội nghiệp mà trời bắt xấu, bất tài, vô tướng không mong gì hơn là ở nhà với các công việc lặt vặt không tên để ông bà dành thời gian rãnh rỗi đi làm nuôi con cái.

 

Hai chị em tôi thi thoảng mới gặp nhau khi tôi từ trường học hay đám đông đàn đúm trở về …

Mà thật ra, tôi cũng không ưa gì chị! Mỗi lần gặp, chị nhìn tôi bằng đôi mắt vô cảm, không vồ vập, xởi lởi, vui mừng. Đôi môi chị tái đen, giựt giựt theo mỗi lời nói phát ra khiến nhiều lúc tôi còn thấy sợ. Đôi lần, về đêm, tôi trốn không muốn gặp chị nên khép cửa, ở lì trong phòng. Đến nửa khuya, khi mở cửa ra ngoài, tôi bất ngờ gặp chị từ cửa sổ phòng bên nhìn tôi trân trối, cặp mắt như muốn ánh lên nét nhìn dịu dàng, âu yếm nhưng không thể vì cứ khi chị cười thì lại hằn đậm tia nhìn u ám, dữ dội. Tôi đâm sợ ánh mắt ấy, khép nhanh cửa phòng lại dù biết rằng, phía bên cửa sổ hình như đôi mắt kia vẫn còn đăm đắm nhìn tôi và tiếng thở dài đau khổ, bất lực của chị…

 

Chị chỉ tỏ ra dễ coi lên một chút khi cất tiếng hát. Lúc ấy, đôi mắt chị nhắm nghiền, đôi môi mấp máy, không co giật như bình thường và gương mặt dãn ra, trông đỡ xấu xí. Không biết chị học ở đâu những bài hát mà tôi thích. Một đêm, khi tôi đang thiu thiu ngủ thì bất chợt nghe tiếng hát. Thoạt đầu, tôi cứ ngỡ tiếng hát từ chiếc máy cát sét dưới nhà mẹ tôi vẳng lên nhưng càng lắng nghe thì không phải. Chả lẽ lại là mẹ, bà có bao giờ hát hò gì đâu? Vậy thì tiếng hát từ đâu cất lên trong đêm rõ mồn một, ngọt ngào nao lòng đến vậy? Tôi quyết định mở cửa sổ, việc mà tôi không thích chút nào vì sợ sẽ bắt gặp gương mặt và cặp mắt dữ dội của chị tôi .

 

Chính là chị! Chị vẫn đứng hướng về phía phòng tôi như hằng đêm chờ tôi ra mở cửa nhưng lần nầy, cặp mắt vô cảm khép lại và phía dưới đôi môi mấp máy thành lời. Nhỏ, dịu êm nhưng da diết, bài chị đang hát. Hầu như chị không nhìn thấy tôi. Dưới ánh đèn tù mù từ trong phòng hắt sang, hai tay vịn vào cửa sổ, mắt nhắm nghiền ngước lên bầu trời, từ đôi môi thâm đen trời bắt xấu kia, chị cất tiếng hát. Đằm thắm, thiết tha, ngân dài trong làn hơi rung lên tròn trịa,mê hoặc. Hình như trời lấy đi của chị nhan sắc và cho chị lại tiếng hát ngọt ngào. Tiếng hát cào xé tim tôi, lòng tôi chùng xuống. Chị say sưa hát và bên nầy cửa sổ mở rộng phòng mình, tôi cũng mải mê nghe. Không gian như đặc quánh, lan man chảy, rụt rè dừng bước rồi loang loáng vụt qua trong đêm bàng bạc trãi dài, trôi hờ hững mải miết như ánh trăng rồi thoắt chợt biến đi khi giọng chị nín bặt.

 

Bài hát đã hết. Chỉ cách khung cửa phòng tôi là chính chị. Giọng hát tuyệt vời đầy xúc cảm yêu thương. Bất chợt tôi thấy chị tôi đâu có gì dễ sợ, ghê gớm lắm với đôi mắt vô hồn và gương mặt xấu xí kia. Cũng là lần đầu tiên tôi gật đầu mĩm cười chào chị. Tôi đọc thấy trong ánh mắt chị đầy vẻ biết ơn, lấp loáng hạnh phúc!

 

Tôi hiểu chị đã chờ đợi tia nhìn ấm áp, chia sẻ thương yêu và đồng cảm của tôi mà từ rất lâu, tôi không hề cho chị …

 

*

 

Ba mẹ tôi vô cùng ngạc nhiên khi nghe tôi cho biết chị Hương hát rất hay, ăn đứt cả khối cô ca sĩ bây giờ vẫn thường ỏng ẹo trên truyền hình hoặc các tụ điểm ca nhạc. Mầy nói giỡn chơi! Con Hương mà hát hò nổi gì? Hoạ lỗ tai mầy có vấn đề hay mầy đi nhảy nhót, tụ tập riết rồi nhiễm. Mẹ tôi chế giễu. Ba tôi không nói không rằng chỉ lắc đầu cười, nhìn tôi như con ngố. Họ không tin là phải. Ba mẹ tôi hồi nào đâu nghe chị Hương hát. Mà chị cứ như một cái bóng quạnh quẽ, im hơi lặng tiếng quanh năm.

Bất ngờ nầy với gia đình tôi còn hơn cơn địa chấn!

 

Nhưng chuyện chị Hương biết hát và hát tuyệt hay là chuyện có thật. Tôi mời ngay thầy dạy hát của mình về nhà, thuyết phục chị hát cho thầy thẩm âm, đánh giá. Lúc đầu chị cương quyết từ chối, không chịu hở môi mặc ai nói gì thì nói. Ba mẹ tôi có mặt, chị vẫn lạnh tanh chẳng hé răng. Đến khi cả nhà thất vọng, ông thầy chuẩn bị ra về, tôi mới ngước nhìn chị. Tôi vẫn nhớ như in ánh mắt thăm thẳm dịu dàng của đêm lần đầu tiên nghe chị hát. Tôi muốn sẻ chia, thông cảm, muốn chị hiểu rằng tôi yêu thương chị. Cả sự khâm phục mà tôi muốn tỏ bày giành riêng cho chị.

Bỗng dưng chị rưng nước mắt nhìn tôi gật đầu và cất tiếng hát.

 

Tôi thật sự không hiểu nhiều về âm nhạc, chỉ cảm nhận và rung động theo cảm giác nhưng thầy tôi thì khác. Ông vừa đệm đàn vừa chằm chằm nhìn chị Hương, gật đầu liên tục tỏ vẻ hài lòng. Trên sàn diễn sân khấu, ông từng chấm điểm nhiều giọng ca triển vọng. Biết bao giọng hát đã làm ông kiêu hãnh lẫn thất vọng. Nhưng lần nầy, đôi tay ông rung lên, mắt nhắm nghiền lại, những sợi dây đàn luyến láy như quyện cùng tiếng hát chị tôi. Âm thanh tiếng hát cuộn lên, ngân dài tha thiết làm người nghe xao động, bần thần.

Đến khi lời bài hát dừng lại thì bất chợt, ông ôm vai chị tôi thật chặt và âu yếm thốt lên :

-Đây rồi! Giọng ca mà bao nhiêu năm tôi chờ đợi đây rồi…

 

*

 

Theo giới thiệu của thầy ca nhạc, chị tôi được bồi dưỡng thêm về cách luyến láy, phát âm, nhả chữ, luyện giọng và sau đó không lâu, ông cho hát trên đài. Quả thật dáng người và gương mặt chị không đủ tiêu chuẩn xuất hiện trên truyền hình hoặc lên sân khấu nên chỉ hát được trên sóng phát thanh. Ở đó người ta không cần vóc dáng, gương mặt mà chỉ cần giọng hát. Những bài hát tuyệt vời làm chị trở nên nổi tiếng. Khán giả nghe đài hâm mộ, yêu cầu liên tục tiếng hát chị trong các chương trình văn nghệ. Và chẳng mấy chốc chị lột xác biến thành nàng tiên trong chuyện cổ tích. Hàng tuần, cả núi thư của người hâm mộ gửi về nhà tôi, các chàng trai dập dìu trước ngõ đòi gặp chị xin chữ ký. Cả đống tiền và một trời danh vọng hiện ra trước mặt chị bằng giọng hát trời cho. Có nhiều tiền chị nghe tôi đi làm thẩm mỹ. Đôi mắt, đôi môi, kể cả đôi má, chiếc miệng đều được chỉnh trang, tô điểm. Chị từ từ đẹp hẳn lên. Quả trên đời nầy không gì dễ hơn là làm người xấu trở thành đẹp nếu ai đó có tiền. Cả nhà tôi ai cũng mừng vì hạnh phúc trời dành cho chị quá lớn …

 

Nhưng hình như chị lại không mấy thiết tha về những gì mình có. Chị sống lặng lẽ, âm thầm, không tỏ vẻ gì mừng rỡ, vui sướng khi đã nổi tiếng, giàu có. Sau giờ hát trên đài, về nhà chị vẫn lui cui quét dọn, đắm mình vào những công việc không tên, loay hoay cơm nước, giặt giủ dù chị dư giả tiền bạc mướn người phục vụ. Hầu như chị dửng dưng với tất cả: danh vọng, tiền tài, nhan sắc. Chị cũng không hề rung động với bao nhiêu chàng trai lượn lờ trước cổng nhà tôi. Hình như chị chỉ quan tâm đến tôi bằng đôi mắt thấm đẫm thương yêu và sẻ chia hạnh phúc.

 

Tôi vừa mừng vừa ao ước như chị nhưng sao được. Ân sủng của trời đâu hào phóng ban phát cho bất kỳ ai. Sau mỗi lần từ trường học hay cuộc vui về nhà, tôi nhìn tôi ái ngại. Hy vọng từ đầu ba mẹ dành cho tôi biến đâu mất. Có chút nhan sắc như tôi thì làm gì được ngoài việc kiếm một tấm chồng. Biết bao kỳ vọng tương lai tôi mong muốn, khát khao nhưng lực bất tòng tâm.

 

Còn chị. Chị có tất cả mà không hề thèm muốn, không hề tham vọng.  Lạ thật! Tôi chưa bao giờ hiểu được chị Hương tôi …

 

*

 

Cuộc sống sẽ cứ tiếp diễn như thế nếu như không có sự cố cay nghiệt xảy ra với tôi. Mấy tuần rồi, tôi bị bệnh, người cứ rạc dần, hai bên hông co thắt lại, đau đớn hành hạ tôi. Chị Hương bỏ cả các chương trình ca hát đã hợp đồng biểu diễn lên bệnh viện nuôi tôi. Những cơn đau thắt ngang lồng ngực, âm ỉ nhức buốt khiến tôi không chịu nổi. Nhiều đêm chị thức trắng bên tôi, nước mắt ràn rụa. Cũng may nhờ có chị nên mỗi khi tôi lên cơn đau rên rĩ, chị hát tôi nghe, cố làm tôi dịu lại. Tiếng hát đầy ma muội và tình yêu chị làm tôi giảm đi nhiều. Tôi thiếp trong những giấc ngủ đầy mộng mị mà bên tai vẫn còn văng vẳng bài hát tha thiết của chị tôi.

 

Mấy ngày sau đó, tôi chết lặng khi hay mình bị hư thận từ cuộc khám nghiệm của bệnh viện. Vậy là hết. Tôi sẽ không còn là người con gái xinh đẹp bình thường. Quả thận hỏng kéo theo nhiều hệ luỵ mà các bác sỹ cảnh báo. Sức khoẻ giảm sút, nhan sắc không còn như xưa, mà với người thiếu nữ, có gì quý hơn nhan sắc.

 

Trong nỗi bàng hoàng khi hay tin sau kết quả xét nghiệm, tôi chỉ muốn chết đi.

Lúc ấy, như muốn làm tôi đỡ đau, chị lại cất tiếng hát. Tiếng hát có thời mê hoặc tôi, làm những cơn đau dịu lại thì giờ đây như những mũi kim châm cào vào da thịt tôi rướm máu. Tiếng hát như chế giễu, trêu ngươi, cười cợt trên nỗi bất hạnh đau đớn làm tôi lồng lên căm giận. Tôi hét lên trong cơn đau triền miên:

-Thôi chị im đi. Tôi không muốn nghe chị hát nữa. Hãy để tôi yên.

 

Chị nhìn tôi, ngạc nhiên, lạ lẫm. Đâu rồi đôi mắt, nụ cười chia sẻ thương yêu của đứa em mà chị yêu mến nhất. Đâu rồi sự ngượng mộ, quý trọng của tôi giành riêng cho chị. Nhưng chỉ một lát chị hiểu và ôm tôi khóc. Cơn giận từ đâu chợt bùng tới, tôi hất tay chị ra, sẳng giọng:

- Chị ra khỏi phòng tôi đi. Tôi không muốn thấy chị nữa.

Trong cơn đau lăn lộn, tôi không biết mình đã làm gì. Nhưng tôi chắc một điều là mình ganh ghét, thù hằn với những gì chị tôi đang có. Tại sao ông trời lại bất công với tôi trong khi lại ưu ái quá nhiều với chị. Tôi mất tất cả trong khi chị được mọi điều.

Tôi thiếp đi trong nỗi đau cả thể xác lẫn tâm hồn.

 

*

 

… Người đầu tiên mà tôi nhìn thấy khi tỉnh lại sau cuộc phẫu thuật là ba mẹ tôi. Những cặp mắt thâm quầng, lo lắng vì nhiều đêm không ngủ trên giường bệnh. Tôi không biết mình đã nằm đây bao nhiêu ngày rồi. Những giọt nước từ chai sérum trên đầu giừơng lờ mờ nhỏ từng giọt vào cánh tay băng bông trắng toát. Tiếng mẹ tôi thổn thức :

- Con được phẫu thuật ghép thận đã hai ngày nay. May mà mọi việc đều ổn. Đến giờ kể như con đã qua cơn nguy hiểm. Ba mẹ mừng quá.

- Còn chị Hương đâu, sao không thấy chị ở đây? Hình như trước khi hôn mê, con đã xúc phạm đến chị. Tôi chợt nhớ chuyện đã xảy ra và nói trong làn nước mắt.

Ba tôi giờ mới lên tiếng :

- Chị con đang nằm phòng hồi sức bên cạnh. Con biết ai đã hiến quả thận của mình cho con không? Chính là chị con. Sau khi xét nghiệm, bác sĩ  cần  một quả thận mạnh khoẻ cùng nhóm máu và chị con đã cho con quả thận của mình. Biết chắc rằng sẽ ảnh hưởng đến tiếng hát, làn hơi kể cả tương lai rực rỡ trước mắt nhưng chị con chấp nhận. May là chị em ruột nên cuộc phẫu thuật thành công, chị giờ đang nằm hồi sức.

 

Tôi muốn gặp chị mình ngay bây giờ, quỳ xuống bên chị mà nói rằng tôi mang ơn chị biết bao bởi tôi hiểu dù tiếng hát mượt mà, quyến rũ của chị có thể sẽ mãi bay xa nhưng tôi đã hạnh phúc được một người chị tuyệt vời mà trong cả đời người, không phải ai cũng có …/.

Nguyễn Minh Phúc
Số lần đọc: 1623
Ngày đăng: 31.12.2008
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Lang thang - Đông La
Giải thuật - Nguyễn Hiệp
Người của biển - Nguyễn Minh Phúc
Chuyện xóm củi - Mang Viên Long
Mèo ơi ! - Huỳnh Văn Úc
Ân nhân - Đông La
Những đóa hồng của đời sống - Mang Viên Long
Tìm cha trong gương - Lê Mai *
Trực chiến - Huỳnh Văn Úc
Ảo giác - Phạm Ngọc Tú
Cùng một tác giả
Đứa con trên cát (truyện ngắn)
Chai rượu tắc kè (truyện ngắn)
Người khóc mướn (truyện ngắn)
Gã đạo tỳ (truyện ngắn)
Con thỏ bông (truyện ngắn)
Hoa huệ trắng (truyện ngắn)
Đêm vô cùng (truyện ngắn)
Vai phụ (truyện ngắn)
Người sợ đàn bà (truyện ngắn)
Chiếc ghế (truyện ngắn)
Người hoang tưởng (truyện ngắn)
Người của biển (truyện ngắn)
Tiếng hát bay xa (truyện ngắn)
Hoa Dã Qùy vàng (truyện ngắn)
Tiếng đàn kìm (truyện ngắn)
Nhan sắc mùa xuân (truyện ngắn)
Đêm biển động (truyện ngắn)
Có thật vậy không ? (truyện ngắn)
Người đàn ông cùi (truyện ngắn)
Sông trôi về đâu (truyện ngắn)
Tấm ảnh (truyện ngắn)
Cái tát (truyện ngắn)
Cõi người (truyện ngắn)
Cuốn sách còn lại (truyện ngắn)
Người cùng nhóm máu (truyện ngắn)
Cơn mưa nghịch mùa (truyện ngắn)
Sát na (truyện ngắn)
Gió rừng u minh (truyện ngắn)
Viên ngọc trai (truyện ngắn)
Mây của trời (truyện ngắn)
Đờn ca tài tử (truyện ngắn)
Mùi của đàn ông (truyện ngắn)
Khúc lý chiều chiều (truyện ngắn)
Chùm hoa tím (truyện ngắn)
Đời không là … (truyện ngắn)
Mùa Nước Nổi (truyện ngắn)
Dáng Núi (truyện ngắn)
Bến Tình (truyện ngắn)
Bùa mê (thơ)