Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.189 tác phẩm
2.572 tác giả
112
74.760.468
 
Thơ xương rồng
Inrasara

NGỤ NGÔN LOÀI XƯƠNG RỒNG

 

Khi những trận gió cuồng nộ của mùa hạ đã xa và cơn mưa ngọt lịm của mùa thu chưa tới

Đêm tối tràn qua bãi trống cánh đồng đến nằm vạ trên ngọn đồi chỏng chơ

Vuốt nốt mi mắt nhợt nhạt của chiều ngủ muộn trong khoảng rừng thưa

Còn tiếng cánh dơi vỗ vào thành đêm, tiếng rì rầm của đất

Còn dáng khẳng khiu của bụi xương rồng kiên trì góp nhặt

Những giọt nắng tàn ban ngày để thắp sáng về đêm.

 

Vệt sáng mỏng manh chỉ sáng lên khi thế giới đã thẫm đen

Côi cút dưới chân đồi quê hương sống đời ẩn ngữ.

 

Ngày tháng làm tha phương bao lần đối mặt với cô đơn bùng vỡ

Bị đè dưới sức nặng ngôn từ hay chìm nghỉm vũng lầy áo cơm

Ánh sáng nâng đỡ tôi trên bàn chân – bóng tối – con đường

Cả lúc chân trời dường vắng mặt.

 

Dáng khẳng khiu luôn treo phía trước tôi như thách thức

Vẫy gọi tôi về phía con đường.

 

Khi những cụm mây trắng mùa thu bị đánh bạt bởi trận giá buốt đầu đông

Trên vừng trán cha mới thấp thoáng niềm vui vụ gặt thịnh mùa mà trong mắt mẹ đã xám sẫm nỗi lo hư mất

Những lãng đãng bóng chiều tuổi thơ, cờ ngô kiêu hãnh hay mang mang nỗi buồn câu hát

Những đứa con quê hương đi lìa cuống rốn quê hương.

 

Còn dáng khẳng khiu của cây xương rồng ở lại trên triền đồi mãi phát sáng về đêm.

 

SINH NHẬT CÂY XƯƠNG RỒNG

 

1.

Cây xương rồng như nhà sư khất thực theo vết chân gió trái mùa lang thang

Lạc bước qua triền đồi quê tôi để chịu bị cầm tù trong cát

Ngày qua, mùa qua kiên trì lượm nhặt dưỡng chất trần gian rơi rớt

Miệt mài đứng mảnh đất bạc mầu – tạo dáng quê hương.

 

Dù khuôn mặt xóm thôn bị bôi xóa ngàn lần qua bước bạo động của thời gian

Trên triền đồi trần trơn – xương rồng ưu tư dõi mắt

Xe trâu ra đi buổi sớm mai khi mái tranh đang trầm giấc

Trở về trong chiều bất trắc mênh mông.

 

2.

Câu thơ đầu đời tôi kẽ bằng que khô lên vòm cát

Cây xương rồng nói với tôi nỗi vô thường của dấu chân qua

Nói với tôi về ký ức xanh đứa con đánh mất nơi phương xa

Về vết cắt sâu đang làm mưng mủ

Nói với tôi về một thời không quên dù không gợi nhớ.

 

Giữa bao la trắng còn xanh được màu xanh

Ngọn đồi tạo dáng cây mười năm một trăm hay ba trăm năm

Trầm mặc đổ bóng lên tuổi trẻ tôi - diệu vợi.

 

3.

Cây xương rồng đứng chênh vênh trên triền đồi quê hương – tôi đã thấy

Tôi thấy cây đứng như thế – cả khi bóng cây rừng cuối cùng rời bỏ đồi hanh

Làm vô danh – trần thân với thế giới bấp bênh

Vô tích sự đến ngày tháng năm sinh chẳng ai buồn nhớ

Trên đồi quê hương – lặng câm đứng nhìn từng thế hệ

Đứa con của dòng sông quay lưng lại dòng sông

Rời bỏ mái nhà, ngôi làng, cuộc tình thơm đi tìm đất hứa xa xăm

Ru thôi làm buồn, trâu hết muốn đi hoang, cánh buồm tuổi thơ bão nát.

 

Như ẩn sĩ cô đơn – yêu thương mà không cần nước mắt

Sẵn lòng cho nụ cười khinh bạc của lùm cỏ dại hay cụm mây hoang.

 

4.

Giã từ câu thơ trong xanh tôi hối hả đi ngược hoàng hôn

Tôi hối hả sống hối hả yêu hối hả ôm mang hối hả

Đi

Và đi

Và đi …

Khi hố thẳm tối đen dưới chân toang hoác mở

Tôi gặp tôi đứng trần truồng trước định mệnh vô âm

Chợt thấy bóng xương rồng nở chật trái tim mù sương

Tôi vội vã quay về quỳ dưới chân đồi và khóc

Cây xương rồng nhìn tôi với đôi mắt lửa và vỗ về tôi bằng bàn tay gai nhọn hoắt

Thì thầm bên tai tôi sinh nhật của mình.

 

5.

Sinh nhật cây xương rồng

Có gió nồm reo đồi trọc

Có loài côn trùng đùa bãi cát

Có tháp Chàm giữa nắng đơn ca.

 

Inrasara
Số lần đọc: 1786
Ngày đăng: 23.01.2009
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Thơ Huy Tưởng - Huy Tưởng
Bóc đi nỗi nhớ mùa đông - Nguyễn Trọng Tạo
Thơ tặng mùa đông (*) - Đoàn Minh Châu
Thơ cuối năm - Tiểu Anh
V ĩ thanh - Nguyễn Văn Tao
khúc cuối năm – b , - Chu Ngạn Thư
Chuyện người đời thường - Inrasara
Mùa xuân - Cao Quảng Văn
Hạt bụi thức giấc - Võ Minh Trang
Tôi nói _Thơ - Vũ Trọng Quang
Cùng một tác giả
Hành trình Katê (dân tộc học)
Muộn (thơ)
Tạ ơn (thơ)
La cà tết kinh (tạp văn)