Nhớ đâu đâu
Buồn thật buồn ngồi nhớ những ngày xanh
Chạy quanh sân chơi cò cò cùng bạn
Thằng Tộ thằng Nho thằng Hoanh thằng Thị
Mấy mươi năm chưa gặp lại một lần
Ôi chiếc sân xưa đầy rêu xanh bám
Chạy té xướt đầy chân sẹo tong teo
Mùa hè đi qua những cơn gió mát
Tôi thằng bé con dông dổng bơi bèo
Ngồi nhớ đâu đâu tiếng chim tray trãy
Bay giữa trờ xanh cất tiếng gọi đàn
Nhớ bạn bè ngày thơ ấu cũ
Tuổi xa người mãi nhặt nhặt khoan
Nhơ mây, nhớ chim, nhớ ong, nhớ bướm
Lượn bay trong vườn của tuổi thơ xưa
Có tiếng cười vui trong căn nhà nhỏ
Mẹ đi chợ về mua rỗ hạt dưa
Tuổi thơ tuổi thơ bao nhiêu năm tháng
Đã đẩy ta về một góc hồn quê
Nhớ tiếng à ơi bà hiền ru cháu
Tôi ở trong nôi nhìn ánh trăng thề
Thương nhớ đâu đâu quảng trời thơ ấu
Mà nay trở thành một kẻ lưu vong
Kẻ lưu vong kia nhìn về quá khứ
Xa hút ngoài tầm nhìn của thuở mười lăm
Cứ nhớ đâu đâu...nhớ đâu đâu mãi
Buổi trưa ấy
Buổi trưa ấy qua đời ta rất lạ
Cành cây xanh sáng mãi thật dịu kỳ
Gió thốc tháo trên tầng cao khí quyển
Em mơ hồ thương nhớ đến mê ly
Có phải ta vừa đi qua cơn sóng
Giữa dòng đời tụ-hợp-chia-tan
Trăng khuất dấu và sao lặng nín
Em đi vào cõi sống hoang mang
Buổi trưa ấy đứng dưới tầng mây thấp
Em-xênh-xang-áo-mão-cống-xang-xề
Trưa nắng quái chói lòa nghe mê mệt
Lặng ôm đàn ngồi khóc thỏa thuê
Buổi trưa ấy đúng là trưa thế kỷ
Có nắng trong xanh có ngất ngây tình
Ta cúi xuống trao em cành nguyệt quế
Bỗng thấy mình thành cát sạn, sinh linh
Trưa hôm ấy đúng là trưa yêu dấu
Em và trưa giữa phố thị say mềm...
Có một nỗi buồn
Có một nỗi buồn không hiểu được
Từ thinh không rơi xuống giữa hồn
Ta chất ngất nếm xem mùi vị
Những nồng nàn đã lấp hố chôn
Nỗi buồn nào ai giống ta không
Ta một mình bị tràn ngập ân oán
Giữa thời gian im hơi lặng tiếng
Lặng lẽ riêng ta giữa chốn bụi hồng
Lòng ta nay như vầng trăng khuyết
Đêm tàn hơi giấc ngủ chập chờn
Một nỗi buồn ta đành tận tuyệt
Em có còn chải tóc bên sông
Ta không biết giữa trời cô lữ
Một mình ta ôm riết mênh mông
Cơn gió chướng xua đi tàn phá
Những ngày ta một bóng riêng mình
Thôi chào nhé nổi buồn già cổi
Tuổi ta qua những ước vọng đầu
Cũng có lẽ mình ta hắt bóng
Soi đời mình mệt mỏi canh thâu