như vô thường
tôi quờ quạng trong bóng tối
trên màn hình điện thoại chỉ thấy nhiều vệt sáng
bay vút qua và mất hút
rồi trở lại không lâu
dường như là những con đom đóm
kích hoạt trong mùa động dục
nhìn đăm đăm vào màn hình
không thấy bóng dáng tôi
tôi quay bước ra ngoài
trời không trăng tối mịt
trong mênh mông lũ đom đóm không còn
gây ấn tượng kịch tính như trên màn hình
trở lại đứng trước camera quan sát
tôi giơ tay vẫy vẫy và nhìn kỹ màn hình
lần nữa vẫn không thấy bóng dáng tôi
khoảng trống vắng không hề thay đổi
tôi đi về phía chiếc sofa và ngồi xuống
không nhớ đã bao lâu
trong vũng đêm tôi xoa hai tay nhơm nhớp mồ hôi
vuốt tóc và sờ vào mặt mình
chợt thấy hơi lạnh xuyên thấu
dường như dưới chân không còn sàn nhà
tôi lơ lửng trên chiếc sofa rộng tênh
trong khoảng không bất động bất an
và không rõ từ phía nào từ lúc nào
nghe như thì thầm tiếng nói cười bỡn cợt
tôi cúi đầu ôm mặt thu mình
cố hình dung vóc dáng gương mặt nụ cười cõi thiên thu.
trôi dưới bầu trời xám
bãi mặn vật vã về đêm
ban mai cảnh vật liêu xiêu dưới bầu trời xám
trên ghềnh đá chơ vơ
tôi đứng bên này đời
mà ngỡ mình bên kia
ký ức mong manh khiếm khuyết
lật những trang sách theo ngẫu hứng
dõi mắt tìm vết tích tháng năm
qua ống kính vạn hoa phù phiếm
tôi trôi về đâu?
cuốn theo dòng chảy về phía trước
hay giữa lưng chừng đâu đó dạt về sau
một ngày như thể hiện trên màn hình phân đôi
một ngày trượt qua những mảng thời gian rướm máu
lặng lẽ chờ kết thúc
giải cấu trúc không hứa hẹn
trong cuộc chơi dần tàn.