Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.600 tác phẩm
2.586 tác giả
259
77.431.930
 
Chù thơ mới của Lê Thanh Hùng
Lê Thanh Hùng

Cơn mưa giông qua Hồng Chính

 

 

Cơn giông núi chồm ra bãi vắng

Nước triều lên chầm chậm dâng đầy

Tiếng gió rít trong mưa trĩu nặng

Rừng trở chiều lá xác xơ bay

                       *

Mây ửng đỏ bên trời Hồng Chính

Bóng hồi quang rực sáng Hòn Hồng

Soi thấu suốt âm mưu, toan tính ...

Quên máu cha ông đỏ đất giồng

                       *

Quên những đợt chạy càn sấp ngữa

Pháo biển gầm, sút dép qua truông

Những bữa “khoai toàn khoai” đâu nữa

Quên chuyện vui, cả những chuyện buồn

                       *

Quá khứ khép, nỗi đau còn đó

Bên bia liệt sỹ, chưa biết tên

Mẹ lụm cụm, nén nhang cháy đỏ

Bóng các anh, ai nhớ, ai quên?

                      *

Trời quang tạnh ngập tràn nắng mới

Biển biếc xanh gợi mở điều gì?

Nghe máu gọi, tương lai mong đợi

Đẫm đất này trong mỗi bước đi ...

 

          

 

Đợi mùa thu đang tới

 

Ta trần trụi trước em từ dạo đó

Ngón tay khô, cong cả nữa cuộc đời

Cứ quẩn quanh bên bến ngừng của gió

Trong hoàng hôn tàn úa sóng xa khơi

                          *

Biết nắng sớm sẽ về trong ngày mới

Nỗi buồn nào năm tháng cũng phôi pha

Không lời hẹn mà sao ta cứ đợi

Cứ chập chờn, ẩn ức dáng kiêu sa

                          *

Giũ kỷ niệm, bay theo làn khói thuốc

Giọt sương khuya, rơi đẩm ướt vai gầy

Cố đứng đợi một bóng hình quen thuộc

Giật mình nghe, hoang tưởng rớt đâu đây

                          *

Buông xuôi chưa? Một tầm xa diệu vợi

Tháng với ngày và nỗi nhớ bung biêng

Ngồi im nghe, gió mùa thu đang tới

Buông thả bên đường, chiếc lá khô nghiêng ...

 

         

 

Em treo tình trong nắng mùa thu

 

 

Em và bóng chiều, tựa hồ đồng lõa

Buột hồn anh trong vết nứt thời gian

Khi vệt nắng, chớm đầu thu lấp lóa

Trong khói sương xa, vờ vĩnh mơ màng

                       *

Em rối rít, bên bến đời buông thả

Đánh rơi tình trong xa vắng, kẻ tay

Lơ đễnh bước, trên đường quen dấu lạ

Có điều gì, mà mắc biếc mờ cay?

                       *

Em trộn lẫn tình anh trong chiếc lá

Vội vàng rơi đâu đó, dưới hiên nhà

Dẫu đã biết dặm đường xa, trăm ngã

Đau đáu nỗi niềm, nắng mới vờn qua

                      *

Yêu và giận, quẩn chiều vàng, như đã ...

Lặng lẽ quên, điều gì đó rất xa

Chợt cuống quýt, em tình treo vội vã

Hững hờ rơi, chiều nhơ nhẩn trượt qua

 

          

 

Lê Thanh Hùng
Số lần đọc: 193
Ngày đăng: 19.07.2017
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Nỗi nhớ đa đoan - Ngưng Thu
Chiều bên kia sông Thạch-hãn - Huy Uyên
Đà lạt / Hoa vông kê - Phan Thanh Bình
Trên đỉnh Phăng xi Păng - Nguyễn Minh Phúc
Chùm thơ của Huy Uyên - Huy Uyên
Xin đừng để lỡ…/ Mấy nẻo bềnh bồng - NP Phan
Đoản khúc dọc đường gió bụi #6 - Khaly Chàm
Cõi tàn phai - Trần Thoại Nguyên
Chiếc bóng lưu lạc / Tìm chữ - Lê Văn Hiếu
Noái răng ngạ (*) - Trần Dzạ Lữ