Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.764 tác phẩm
2.593 tác giả
243
78.286.694
 
Bán /Trói /Phan Rang Cát
Phan Tử Nho

Bán

 

Hai mươi bảy năm trời tôi bán đời tôi cho em

Tôi nhận chừng đó phì nhiêu gian nan buồn tủi

Qua từng ngày nắng đêm mưa

Vo nỗi đau đến chai sạn bàn tay làm tài sản riêng mình

 

Hai mươi bảy năm tình tôi bán mình cho em

Em trả tôi những vui buồn vô cớ

Nhọc nhằn câu hát nửa khuya

Ngâm giai điệu muộn phiền vào nước mắt làm rượu khuây sầu

 

Tôi bán tất những gì tôi có thể

Máu, mồ hôi, tư duy và cả trò hề trơ trẻn

Nhận về mình những đồng xu miệt thị

Cho em và con rạng rỡ nụ cười

 

Tôi bán đến khi không còn gì để bán

Em phụ phàng dứt áo ra đi

Còn lại tôi với gánh hàng rong thương đau

Bán rao vệ đường không ai buồn ghé mắt

 

Một mình đi

Một mình về

Mang đau thương lên giường dỗ giấc

May mà có chỗ nằm ôm mặt khóc

May mà có nơi về mời mọc gió trăng

 

Còn nơi ấy cho tôi ngày cuối

Em nỡ nào đòi bán luôn sao?

 

 06/10/2009

 

Trói

 

Anh lang thang với bóng mình còm cỏi

Chở nỗi buồn rong chơi

Buông lơi thời gian

 

Em mênh mang ngọn gió

Có thổi qua đời anh mát dịu trưa hè

Rồi cũng bỏ lại sau lưng cọng cỏ úa vàng

Lặt lè nơi trần thế!

 

Giấc mơ trưa không còn tiếng dế

Ru u mê chảy tràn khao khát

Gọi tiếng hát khô khan xót thương ngày yêu dấu cũ

 

Tỉnh cơn mộng lũ

Anh vói về phía chiều

Nhặt nhạnh những giọt nắng cuối cùng rơi rụng

Xâu sợi đìu hiu tặng em

 

Anh muốn ngọn gió như sợi chỉ mềm quẩn quanh bên anh

Thôi lẳng lơ trời xanh

Khâu tình anh mãi yên lành khi cánh chim đã mỏi

 

Nhưng gió chẳng nói

Mắt môi hờ hững

Cứ lững thững bay ngang

Gởi lại chút bụi muộn màng dang díu

 

Anh cố níu đêm mềm nhung lụa

Bằng sức của cọng cỏ úa trở mình

Có ngờ đâu

Sợi đìu hiu đã trói tình vào cõi thinh không!

 

20/6/2008

 

Phan Rang Cát

 

Em bảo Phan Rang anh cát

Nên,

“Em ước mình chỉ là cát:

Mênh mông như cát;

Lâu như cát;

Cô đơn như cát;

Bơ vơ như cát;

Hạt cát nào đâu níu giữ chân ai!”

 

Ừ, thì Phan Rang cát!

Phan Rang đem nỗi buồn nướng trên bếp mặt trời.

Nỗi buồn cháy đến rả rời tro bụi

Không như than củi

Tro nỗi buồn mênh mông thành cát quê nhà

 

Ừ, thì Phan Rang cát vậy!

Cồn cào như sóng xô ngoài bãi cố xóa dấu chân lãng du tình ái

Gió lôi cát bỏng chạy rong lên phố làm kèm nhèm những con mắt già nua dại khờ mấy em măng sữa.

Vẫn chưa vừa những con mắt đói cát trưa.

 

Ừ, thì Phan Rang cát chứ sao!

Đêm một vành trăng nghiêng ngó lén bờ sông cạn

Tiếng rên yêu mọc gai tua tủa dưới chân cầu

Trăng một mình nhuộm cát vàng nỗi đau


Ừ, thì Phan Rang cát đã rõ rồi!

Lũ mồ côi ôm nhau trên cát ngủ

Dù đủ đôi đủ lứa cũng từa tựa như khách qua đường

Bởi mộng mị chiêm bao cứ rụng như sao xuống giường phúc hạnh

Hóa tiếng muỗi ru ngứa ngáy nỗi mong manh thầm kín.!

 

Ừ, Phan Rang anh nỗi buồn hoá cát

Phủi chân xong, buồn chẳng giữ được chân người!

 

13/5/2009.

 

Phan Tử Nho
Số lần đọc: 668
Ngày đăng: 25.07.2011
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Bài Ca Xuống Đường /Hắn Đạp Vào Mặt Tất Cả Chúng Ta /Bài Ca Nối Mạng - Hoàng Hưng
Xuống đường! - Võ Quê
Rồi sẽ tới - Nam Dao
Cõng - Âu thị Phục An
Đồng Thuận - Vũ Trọng Quang
…và cuộc đời cũng qua nốt - Du Nguyên
đánh cắp những giấc mơ - Trần Thiên Thị
Đà Lạt nostalgia - Đinh Cường
Những ngôi nhà /Cho mẹ - Nguyễn Thanh Hải
Gót Chân Ký Ức - Quỳnh Thi