Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.337 tác phẩm
2.576 tác giả
133
75.603.744
 
Chùm thơ: viết ở Bắc Kinh
Nguyễn Thị Thúy Hạnh

 

Đêm viết ở Bắc Kinh

 

                                         Cái giá phải trả cho những câu thơ của anh

                                         Là một trái tim vỡ tan

 

Như đoàn tàu rời ga nỗi khổ

Em đi đâu?

Ngày nắng hạ chói tiếng chim

Mùa thu tóc khói

Giọt nước mắt không chịu khô trong lòng tay

Khoét sâu trong anh chín tầng cô đơn

Em đi đâu?

Anh nghe trái tim khô giòn đang vỡ

Em như đợt tuyết tan vào mùa tuổi trẻ

Để lại cho anh nỗi đau nóng bỏng cuối cùng

 

Những cơn gió như nghìn mũi kiếm

Trên da thịt ngôn ngữ tứa máu

Anh gối đầu trên những câu thơ tiền nhân

Đêm mơ thấy Nguyễn Trãi bị chặt đầu

Và Nguyễn Du già nua vớt bóng nàng Kiều

Anh mơ thấy em mỏng mảnh bước vào

Khuôn mặt như mảnh trăng vỡ

 

Tết Đoan ngọ

Anh chèo thuyền trong tâm linh vớt những câu thơ thoi thóp thở

Khóc òa nỗi tủi thân xứ sở

 

Trên tay anh là gò má em thơm

Như bông hồng nở trong cấm cung

Anh muốn vẽ em như bầu trời quê hương

Trong lành và bình yên

Nơi đổ nát và hiểm nguy anh sống

Trong tim anh

Nỗi linh cảm là bóng mây đen

 

Em đừng buồn, đừng giận, đừng thương

Khép nép cười sau cánh cửa Phật

Ni cô trao cho anh một chiếc áo thơ

Chẳng thể tránh được tài hoa thì mệnh bạc

Nước mắt rơi như cầu kinh

Cho anh đất khách hoang bạt

 

Những người bạn anh

Người da đen nhảy múa trong ánh lửa

Khoảnh khắc quên đi một châu Phi đói nghèo

Người châu Âu thở than về đồng Euro sụt giảm

Anh muốn mua lại một thế giới đã mất giá

Chôn vùi những giấc mơ thanh thản

Người Nhật và người Hàn bàn về phương pháp tự sát

Bên rượu sake và rau kim chi

Máu người bạn học tự tử đỏ trái tim anh

Nỗi buồn như mảnh xương vỡ trong thân

Người đạo Hồi cầu thánh Ala

Mỗi ngày gặp nhau đều bàn về tôn giáo

Tâm linh nào cho anh neo đậu

Niềm tin nào?

Anh giả vờ yêu em

Giả vờ tin mình tử tế

Đức tin cay đắng của tuổi trẻ

Anh phải làm gì?

 

Những mũi tên lạc lõng trong không trung

Có thể trúng một trái tim bất hạnh

Anh không khóc cho định mệnh

Anh chỉ khóc khi, ngôn ngữ của anh là ngôn ngữ cuối cùng

 

 

 

 

Du mục

 

 

Anh yêu những cơn mưa màu mắt em

Và yêu đôi mắt em - mảnh đất hứa của anh

Anh cầm cương ngôn ngữ và bắt đầu cuộc đua định mệnh

 

Trên chăn chiếu còn vương màu trăng

Khuôn mặt em là sớm mai hồng

Khi cơn mưa vắt ngang thị thành

Là trời đang gieo hạt xuống nơi đất khách

Anh nhớ

Mặt trời mọc trên Tổ quốc mình

 

Những khát khao gõ cửa giấc ngủ

Em còn xa ta dặm dài thương nhớ

Vó ngựa

Đạp lên ánh chiều tàn

Mái tóc em là thảo nguyên xanh

 

 

 

 Viết giữa lòng đêm

 

Từ bao giờ

Tôi đã không thể trốn thoát số phận mình

Nỗi đau là chất dinh dưỡng nuôi trái tim

Tôi phải sống và em phải sống

Dù ta có yêu cái chết đến nghìn lần

 

Ôm ngôn ngữ vào mỗi giấc mơ

Không khóc mà đôi tay nhỏ lệ

Tôi viết lên tóc em những nụ hôn

Máu

Xin đừng chảy trong đêm

Tôi cô đơn

Như cây liễu khỏa thân trong mưa tự ngắm mình

 

Trên vực thẳm

Tôi đàn những tiếng thanh tĩnh

Em có nghe trong tôi lặng câm

 

Có thể em sẽ phản bội

Nhưng nỗi đau và cô đơn

Chưa bao giờ ruồng bỏ trái tim tôi

 

Người da đen hát cho tôi nghe những câu kinh

Để tôi được rơi nước mắt

Tiếng khóc như tiếng dế kêu trong đêm

Dưới ánh trăng mềm

Hồ ly tinh có khuôn mặt buồn thảm

 

Anh bạn châu Phi nhớ về những cánh đồng cháy nắng

Tiếng hát bật ra từ ngực

Cô gái Nhật nhớ hoa anh đào

Gò má hồng thơm hương

Người đẹp Nga có mái tóc vàng nhớ cánh rừng mùa thu

Đôi mắt xanh như sông Vonga

Tôi nhớ đất nước mình

Những phố phường rộn ràng

Hồ trong nước xanh

Em tóc dài tha thướt

Người chen người nhọc mệt...

Nhưng lướt qua mắt tôi là khuôn mặt cái chết

Sự sống mong manh trên những ngón tay tôi viết

 

Tôi viết giữa Bắc Kinh

Như những năm tháng trước

Cuối chiều và tàn đêm

Tôi vẫn viết trong lòng Hà Thành

Cho đến tàn tuổi xuân và mục rữa thân mình

(Tôi vẫn viết)

 

Vì tôi biết

Tôi phải sống và em phải sống

Dù ta có yêu cái chết đến nghìn lần

 

 

                     

 

 

 

                 Nhan sắc          

Nhan sắc nở thành đóa tươi thắm

Rụng xuống đất từng cánh cô đơn

 

Câu thơ chập chờn giấc ngủ không yên

Khuôn mặt Gheisa nhòe nhoẹt

 

Một người nâng tôi trên cánh tay

Thân thể tôi nặng nước mắt

 

Ai đó thì thầm đến cái chết

Tôi vươn tay về phía quê hương

 

Giữa đêm một câu thơ gọi buồn

Môi em trầm ngâm thơm não nùng.

 

                                                           

                                                           

 

 

 

 

 

 

 

Nguyễn Thị Thúy Hạnh
Số lần đọc: 1099
Ngày đăng: 02.11.2013
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Đọc thơ vì sự thay đổi của thế giới - Nguyễn Hồng Nhung
Ngọc Châu giới thiệu phần 3 tập "108 BÀI THƠ ĐƯỜNG CHỌN DỊCH" - Ngọc Châu
Ngọc Châu giới thiệu phần 2 tập “108 Bài thơ Đường chọn dịch” - Ngọc Châu
Đoạn ghi gởi Lữ Quỳnh cùng đi hái những giấc mơ - Đinh Cường
Ngọc Châu giới thiệu tập "108 BÀI THƠ ĐƯỜNG CHỌN DỊCH" của dịch giả Phạm Đình Nhân (do NXB Văn Học vừa xuất bản quí 2 năm 2013) - Ngọc Châu
Tập thơ Mây Khói Quê Nhà - Phan Chính
Đặc sản Nguyễn Nguyên Bảy – Những câu thơ hay, đẹp và sang trọng trong “99 Khúc tặng Liên’ - Phùng Thành Chủng
Rồi Mai Đây: Một Bài Thơ của Tạ Tỵ - Thế Phong
Về Với Ta Của Hoàng Cầm - Hoàng Hưng
Bài gợi nhớ về châu đốc - Lâm Hảo Dũng
Cùng một tác giả