Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.115 tác phẩm
2.571 tác giả
247
74.360.909
 
Một góc phố khi chiều cạn / Hành trình của con Tuần Lộc / Hãy tự đốt cháy mình
Trương Đình Phượng

 

 

MỘT GÓC PHỐ KHI CHIỀU CẠN

 

 

 

khu phố còm cõi

văng tục vào mảnh mặt trời

đang lịm dần sau đỉnh đồi

sọ người không nếp nhăn!

 

điệu nhạc blero thảm não

chảy tràn qua thân thể lở

loét đầy ruồi nhặng bu bám

của gã ăn mày thoi thóp chờ đợi

tên thần chết!

 

một chiếc ô tô bóng nhoáng

dừng lại trước khách sạn năm sao

ả gái điếm hạng A tí tởn cười

trong sự ve vuốt tục tằn của tên đại gia chột mắt!

chiếc cửa xe đóng lại con chó nhật màu trắng

nhìn qua khung kính bằng ánh mắt của kẻ nô lệ

í ẳng ném vào bóng tối đang dần xâm thực

tiếng kêu bi thiết như đòi hỏi quyền tự do

được sống đúng nghĩa!

người lao công cần mẫn xử lý từng đống rác thải

thiên hạ để ứ đọng sau một ngày ngập chìm trong sự thác loạn

chiếc xe rác nặng nề lê đi

để rớt lại xác một con chuột cống

phanh chiếc bụng trương phềnh/phả mùi hôi thối vào dòng người

đang dần bị bóng đêm nuốt chửng!

 

 

HÀNH TRÌNH CỦA CON TUẦN LỘC

1

Tôi con tuần lộc

ẩn mình trong cánh rừng xanh

nghe dòng nhựa sống âm thầm

chảy qua vách thời gian

hồn nhiên mơ thung lũng hoa hồng

phía bên kia chân trời huyền ảo...

2

những giấc mơ chín dần rồi rụng

những hạt cô đơn lặn sâu vào đất

mọc lên loài cây tuyệt vọng

mùa đông

tôi nấp trong hang

gặm nhấm sự đớn đau của kẻ gãy sừng!

3

Một chiều kia

Một trận hỏa cuồng tự trời cao ập xuống

Thiêu đốt cánh rừng

Bằng sức mạnh của sự cầu sinh

Tôi lao khỏi biển lửa

Bỏ lại sau lưng đồng loại

Phía chân trời xa

Thấp thoáng thung lũng hoa hồng!

4

Xung quanh bao phủ tro tàn

Những tay thần chết hả hê thu chiến lợi phẩm

Lặng lẽ tôi đi

Bóng tối bao trùm con đường khúc khuỷu

Khi bình minh lên

Tôi đến cuối con đường

Trước mắt tôi

Một dòng sông trải dài vô tận

...

5

Tôi con tuần lộc

Cô đơn lạc lõng

Ngày qua ngày, khắc khoải bên bờ sông

Chờ bóng một con đò...

Rồi gió, rồi mưa

Mòn mỏi ...

Tôi trút linh hồn giữa một chiều

Mảnh mặt trời đỏ bầm như máu

Xác thân biến thành món mồi cho bầy kiến

!

6

Tôi con tuần lộc

Linh hồn nhập vào đám mây

Năm tháng trôi qua những miền đất lạ

Cháy lòng khát khao thung lũng hoa hồng!...

 

 

 

HÃY TỰ ĐỐT CHÁY MÌNH

 

 

Chúng ta thường ngợi ca sự vĩnh hằng

Ruồng rẫy sự tàn phai chóng vánh

Mà quên đi rằng ánh sáng lúc ban mai

Mới là thứ ánh sáng tinh khiết nhiệm màu nhất

Chúng ta vẫn hay phó mặc mình cho

Thiên hạ tô vẽ, hồn nhiên như kẻ làm mẫu

Cho tên họa sỹ, chuyên vẽ tranh lõa thể

Trong khi chính chúng ta mới là kẻ

Tự phác họa nên sự thật trần truồng của đời mình

Hạnh phúc hay cơn đau đều có cái giá

Kẻ giàu sang hay tên hành khất cũng đều hít chung một bầu không khí

!

Tại sao chúng ta nghi kỵ chính mình

Nghi ngờ sức mạnh bản thân, mà không nghĩ về loại cỏ dại

Nhỏ nhoi, qua cơn cuồng phong vẫn ngẩng cao bộ mặt thách thức!

Hãy để bàn tay phải cứu lấy bàn tay trái

Đốt cháy trái tim mình bằng chất xám não bộ

Và ngày chúng ta tan chảy như một ngọn nến

Chính vào đêm phục sinh!

 

Trương Đình Phượng
Số lần đọc: 481
Ngày đăng: 19.08.2016
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Cám ơn những giấc mơ có thật - Huỳnh Duy Hiếu
Gương mặt hàng ngày - Hoàng Thúy
Mùa nhớ - Trần Dzạ Lữ
Ngậm ngùi - Vương Kiều
Tiễn biệt - Bùi Minh Vũ
Vịn cánh phù dung - Nguyễn Minh Phúc
Lại đến đền cuông* - Thanh-Thanh
Về đi em - Đặng Xuân Xuyến
Một mình / Lối chiều - Phạm Ánh
Rồi lại thêm ngày nào cũng mới - Khaly Chàm