Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.856 tác phẩm
2.596 tác giả
184
78.772.317
 
Giọt nước mắt ra phố
Võ Tu Bông
 
 
Mười  ba tuổi,  lần  đầu  tiên  nó  ra Phố.
Ai cũng  nói  nhà  nghèo, con đông  mà  mẹ  nó  cưng  con quá,  nên  nó hư.   Nhưng  nói  cho  công  bằng,  nó chỉ  đoảng một  chút  khờ  một  chút  chứ  chưa  đến  nổi  hư .
Hôm  đó  mẹ   bảo  nó  đi lấy  tiền  hàng ở  Chợ  Đầm. Từ  nhỏ  đến  lớn  nó  có  ra khỏi  làng  Hoà  Nghĩa   đâu. Trước  khi  đi mẹ   cột  vào  tay  nó  một  bị  ni long. Trong  bị  là  tiền  xe đi . Và  một  bi nilon  nữa giấu trong  quần ống  loe của  nó , đó  là  tiền  xe về.
Đến  Nha Trang, vừa  xuống  xe là  nó  run  bần  bật vì  đường  sá  tấp nập. Nỗi  sợ  mơ  hồ  ập  đến,  trời  đất  mênh  mông  thế  này  biết  cái  Chợ  tên  Đầm   ở  đâu.  Nhìn các ông xe thồ  như  ông  Kẹ. Lên  xe ổng  rồi lỡ  thả  xuống  giữa  đường  thì  biết   "nẻo  mô  mà  về"
Gặp  Cô  Hồng, cô  Liễu   đầu  chợ.  Mẹ  nó có vẽ   bản  đồ   bằng  bút  chì  nhưng   đâu có  vẽ   hình, biết mặt  mũi  cổ  ra sao mà  tìm.
Khó  quá, chỉ muốn  khóc.
Rồi khóc xong. Nó  quyết  định cố  thủ  tại  bến  xe . 
Nó  lại  lên  xe vừa  bước  xuống  lúc  nãy. Ngồi  đúng  cái  ghế  nó  đã  ngồi.
Luồn   tay  xuống  ống  chân , gỡ  dây  thun bị  ni lon  ra,  nó  nhấm  sơ  vừa  đủ  tiền  về.
Nó  rón  rén  hỏi phụ xe,  chú  ơi, con ốm  nhách  ngồi  có  xíu  hà,  chú  bớt  cho  con tiền được  không ?.   Phụ xe nhìn  nó  từ  đầu  đến  chân  rồi  nói,  mày  mới  ra hồi  sáng  đúng  hông?   Đồ con nít,  cha mẹ  la rầy  chút  xíu  mà  bỏ  nhà  đi bụi. Giờ  không  có  tiền trả  tiền  xe chứ  gì ,  thôi  tao khỏi  lấy  tiền , ngồi  yên  đó  tí  nữa  xe đầy  mày  đứng  lên  nghe không !
Biết  hiểu  lầm  mà nó  vẫn  im lặng.  Nó   không  những  được  giảm  tiền  xe,  mà  còn  được  miễn.  Mới  đi chưa  đầy  ngày  đàng  mà  học   được   sàng  khôn. Nếu  mẹ  nó  biết  chắc  lại  khen nó  thông  minh  biết  tính  toán.
Nó  chưa  kịp mua  ổ  bánh  mì  chan xí  xì  dầu thì  bỗng  trên  xe xuất  hiện  một  vị  khách. Trời  ơi.  Ốm    hơn  nó  nữa. Trên  mặt  cái  gì  cũng  lõm.  Má  lõm, mắt  lõm, mũi  lõm chỉ  có  cái  miệng nhô  ra xin tiền.
Mà  có  xin ít  đâu, xin đúng  một  vòng  xe Nha Trang Cam Ranh.  Gói  nilon  trong  tay   bắt  đầu  cựa  quậy,  nó  nghe rõ  tiếng  sột  soạt  của  bị  nilon  tháo  ra từ  lúc  nào ..
Thấy  chú  phụ  xe  hết  quát  rồi  lại  xua. Người lớn  gì  mà  vô  cảm ,  lá  lành  đùm  lá  rách  chứ..
Nó   bước  tới  đưa tiền cả  một  vòng  xe cho  người ăn xin.  Nhanh  như  cắt  ông  phóng  xuống  khỏi  xe. Ơ  sao lại  thế.  Không  đi à?  Nó  hỏi.
Phụ  xe và  một  vài  người  khách  chỉ  kịp  ớ  lên  một  tiếng…
Nó  ngỡ  ngàng  trong  sự  thảng  thốt  của  phụ  xe,  trong ánh mắt  trách  móc  của  cô  khách  đi cùng. Ông  Ma ló  đầu lên  cửa  xe nhăn  nhở cười  với  nó : Sì  ke nè  con.
Nó  bật  khóc  bị  đòn  oan .Khóc  như  bị  phản  bội.  
Năm  mười  ba tuổi  ra phố  lần  đầu và  nó đã khóc vì  nỗi  đau lừa gạt..
 
 
 
 
 
 
Võ Tu Bông
Số lần đọc: 165
Ngày đăng: 24.01.2018
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Một cuộc đời đi về phía hừng đông - Nguyễn Văn Thượng
Mùa đông du tử nắng bên thềm - Nguyễn Văn Thượng
Phi Lai, ngôi chùa trong trái tim tôi - Tiểu Nguyệt
Đà Nẵng của tôi: Ngày nắng ngày mưa - Bùi Thanh Xuân
Mùa hồng - Bạch Diệp
Một giấc mơ hoang - Tiểu Nguyệt
Tôi đã nghe bolero như thế đó ! - Phan Nam
Mùi hương kỳ lạ - Bùi Thanh Xuân
Chân Dung Cà Phê - Phạm Nga
Vắng 1 / Vắng 2 / Xưng tội - Phương Uy
Cùng một tác giả