Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.603 tác phẩm
2.586 tác giả
207
77.446.210
 
Chùm thơ số 3 của Ngưng Thu
Ngưng Thu

 

 

ĐI QUA MÙA TỰ KỈ

 

Ngày đốt cháy niềm hoang mơ đã cũ

thả vào đêm một giọt đắng vẹn hình

chiều chật hẹp bước vào đêm nông nỗi

đêm thật lòng dâng hiến mảnh trăng trinh.

 

Dài phố xá đóng băng hồn lãng tử

màu mưa vàng run rét hạt proton

mây không hiểu lời thì thầm của gió

khiến màu đêm đặc sánh đến đau lòng.

 

Mùa in lại dấu mùa bao hồi ức

đêm chôn mình vào sâu hoắm lũng đêm 

không nỡ giết chết màu yêu diệp lục

ngày quay tìm sợi nắng buốt chông chênh.

 

Mùa đã khát cháy cành hoa phượng vỹ

đời mong manh như sợi nắng tàn ngày

trời bao dung trước màu trăng tự kỉ

chút âm lòng dào dạt khúc heo may.

 

 

TỰ KHÚC CHIỀU TÀ

 

Lung linh sương, lung linh ban mai

bồng bềnh câu thơ, bồng bềnh điệu ru

ôi... bồng bềnh!

 

Thơ ngây em, thơ ngây thơ tôi 

tình trần khói mây, tinh trần gió bay

ơ... tình trần!

 

Cong lưng bà, cong cong đòn triêng

sườn đồi cong nắng, cong lưng ông trèo.

ôi... cong đời.

 

Cô đơn tôi, cô đơn riêng tôi? 

màu đời khói hun, màu đời đẫy thung

ôi... màu đời!

 

Mưa lên mi, mưa lên quãng xưa

chiều thưa nắng quên, chiều đau buốt tên

ôi... là chiều!

 

 

HƯ VINH LÀ SỢI KHÓI

 

Có chi là tất cả?

Lắng tìm chút tịnh yên

Đêm vẫn là đêm vắng

Ngày vẫn ngày cô miên 

 

Có chi là mãi mãi?

Sóng biển biết luân hồi

Sông lặng lờ sông chảy

Suối nguồn một dòng trôi.

 

Bên chiều vương tóc gió

Bay một thời xuân xanh

Hàng dương còn mê đắm

Bờ cát hoài thanh tân?

 

Ta chẵng cần chi cả

Tình người dẫu thiết thao

Đã từ trong tiền kiếp 

Giấc mộng đời suy hao.

 

Thế thôi đành buông bỏ

Ta tìm về bằng an

Hư vinh làn khói mỏng 

Thả bay theo mây ngàn.

 

ĐỂ GIÓ THU VỀ QUÉT NHỮNG TRẬN BUỒN

 

Còn đâu đó nỗi đời bao thống hối

đường ta đi sỏi đá nhọn, chân mềm

còn đau mãi cuộc người?  đâu phải vậy...

tiếng ân tình hoài vọng bước chân đêm.

 

Nhìn về phía đường chân trời tít tắp

khi bình minh và khi rất hoàng hôn

chân trời tím bởi chiều hoen nắng úa

nhẹ nhàng đêm gió quét những trận buồn. 

 

Dòng sông xiết, hoài cơn mơ khát cháy

cười lên đi! đời đó... có bao lâu*

yêu thương hãy nắm tay cùng nhau bước 

dịu êm làn sóng mượt khúc nông sâu.

 

Chiều khe khẽ gọi mùa rơi rơi nhẹ 

đêm manh nha ủ ấp dáng nguyệt mời

nghe làn tóc bay mềm vai quyến rũ

bất chợt thèm thơm nhạc gió thu lơi.

 

Ngưng Thu
Số lần đọc: 233
Ngày đăng: 30.06.2017
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Viết dọc đường - Vũ Dy
Chùm thơ của Trần Yên Hòa - Trần Yên Hòa
Chợt thương mưa nắng Sài Gòn - Nguyễn An Bình
Thơ sẽ chẳng là gì cả - Phan Văn Thạnh
Chùm thơ Lê Mai - Lê Mai
Trường ca hang tiếng rống - Trần Hạ Tháp
Thôi đừng suy động - Ngưng Thu
Chùm thơ Hà Thủy: Chút Huế - Hà Thủy
Sen trắng Hoàng thành - Nguyễn Minh Phúc
Người về - Võ Công Liêm
Cùng một tác giả
Lạc (thơ)
Vu Vơ (thơ)
Trót lỡ với mùa thu (truyện ngắn)