Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.542 tác phẩm
2.583 tác giả
238
76.971.264
 
Kỷ niệm lần thứ 18 ngày đi xa của bác Quách Tấn
Lâm Bích Thủy

Thứ sáu tuần rồi, từ Nha Trang anh Quách Giao - hậu duệ của linh Qui, gọi điện  báo cho tôi:- thứ bảy ngày 18/12 này (tức ngày 21/11/2010  âm) sẽ kỷ niệm lần thứ 18 ngày đi xa của bác Quách Tấn. Tôi hỏi anh: Em sẽ làm gì trong ngày hôm đó. Anh nói: “Hôm ấy, em sẽ đọc một bài thơ của ba em – nhà thơ Yến Lan viết tặng ba anh - nhà thơ Quách Tấn.

 

Thời gian trôi như dòng nước chảy xiết trong lòng sông, nó lần lượt cuốn đi bốn mùa xuân, hạ, thu đông vào quá khứ; muốn giữ cũng không được! Thoáng đó mà bác Tấn đã đi vào cõi vĩnh hằng để thành người thiên cổ của mười tám mùa đông trước

 

Tên Quách Tấn dù thời chiến hay thời bình, dù ở Nam hay ngoài Bắc, luôn luôn vọng lên trong gia đình tôi về một sự kính nể và tràn ngập tình thương yêu.  Chỉ một bài thơ làm sao lột tả được hết cái tình của ba tôi đối với bác Tân

 

Theo tôi biết thì ba tôi có nhiều bài viết về bác. Có bài dài trên tám trang sách, có bài chỉ 4 câu.  bài nào tôi cũng thấy tình ba tôi đối với bác thật mênh mông, thắm tình bằng hữu. Tôi biết chọn bài nào?

 

Với ba tôi: nhắc đến Nha Trang:

 

Nha trang tím bình minh lầu mộng mị

Gió canh thâu cầu nguyệt bắc ngang trời

“Sầu tam giác” buồm cô về lặng nghỉ

Nhịp hưỡn hòa đến vỗ đảo xa khơi    

(trích xa xanh)

 

là nhắc tới bác Q.Tấn và ngược lại:

 

Thời gian hỡi, xin đừng di chuyển

Cứ để yên vòm ấy sao trăng

Với tình bạn sớm chiều quyến luyến

Cả tình yêu dù gió phất qua màn

Cho tất cả đọng màu “cổ điển”

Một góc trời khát vọng Nha Trang.

BĐ TH. 1942

 

Như ba tôi từng tâm sự “Nha Trang là mảnh đất có nhiều kỷ niệm sâu sắc của đời tôi. Nói một cách hình tượng, tôi bước vào đời cầm bút, Bình Định là nơi phối hợp thành quả trứng, còn Nha Trang là lò ấp.Tôi và các bạn bè đã gửi lại Nha Trang một thời tuổi trẻ đam mê. Làm sao quên được những tháng ngày cùng Quách Tấn, Chế Lan Viên học hỏi và vui chơi, nghiên cứu thơ Đường, thơ tượng trưng Pháp, sắp xếp di cảo Hàn Mặc Tử, động viên Bích Khê..

 

Sân nhà anh Quách Tấn có một cây mận. Từ một nhánh mận nức lên ba cái chạc cây, anh Tấn ví như ba anh em bạn chúng tôi. Sau này cây mận chết đi, anh cho cưa cái cành ba nhánh ấy để vào trong góc phòng cho tới hôm nay.

 

Dẫu là hậu duệ của linh Lân, nhưng đến đây, hôm nay là tôi mang tâm tình của linh Lân đối với linh Qui qua những đoạn trích lược.

 

Bài thơ “Những ngày Nha Trang

Hay còn gọi  “Bài thơ vần thương tặng Quách Tấn.”

 

Xa thành phố biển

Xa rồi Nha trang

Lối về Chụt rừng dương cánh én

Tháp nhà thờ lơ lửng tiếng chuông

Lòng ta hỡi sao còn sóng vỗ

Mắt cay lồng bụi phấn trầm hương

Chân đã cách hàng trăm trụ số

Lòng vẫn đang dạo bước phố phường

 

Kìa hoa mận nở ngang giếng nước

Chiều hôm qua đã rụng chân tường

Đừng quay rộn, bánh xe thổ mộ

Chớ thét vang, tàu đợi sân ga

Thôi hãy sớm tắt dần điện, lửa

Ta đi đây, kẻo phụ tình nhà

 

Xa thành phố biển

Xa rồi Nha trang

 

Xa bãi tắm làm nơi hò hẹn

Bậc thềm hoa chờ đẫm hơi sương

Xóm Bóng lặn vào hoàng hôn tím

Mặt nước Đầm gợn biếc trùng dương

 

Xa ghế đá xiêu nghiêng Bến Chợ

Trăng khuya chờ nghe chuyện văn chương

 

Xa vệt nắng lọt vào kẹt tủ

Thếp phòng văn bừng gáy sách vàng

Soạn di cảo thơ Hàn Mặc Tử

Đọc Bích Khê cơn rụng lá vườn

Nhận thư vội dập dồn câu chữ

Chế Lan Viên khảo luận Hán - Đường

 

Xa rồi triều mến

Xa rồi yêu đương

Tưởng tất cả lùi vào dĩ vãng

Lại hiện về vóc dáng, âm vang

Ôi lúc ở thường tình bảng lảng

Giờ cách xa lại thắm thiết lạ thường

Thanh Hóa-Bình Định 1942

 

NHÀ TÔI ĐÓ

 

Anh từ bảy bến đò cách quãng

Tìm đến nhau như vệt nắng vàng hanh

Giữa chiều đông tìm sưởi tâm tình

Đọng giữa khay trà chén không đủ bộ

Hai chúng ta đang ngày gian khổ

Được gần nhau chỉ một vài đêm

Dưới nhà này

như trong tổ

đôi chim

Nằm ấp lại bãi bờ trước ngày kháng chiến

Đâu Nha Trang

con tàu đêm bánh chuyển.

 

Chính anh đang đi trên đường phố Chợ

Chân dừng lại trước gian nhà tôi ở

Nhịp bước rộn ràng động thức mấy cây xoan

Anh lại gần

Gọi khẽ: “Yến Lan

Gió đã lạnh hãy mặc thêm chiếc áo

Đốt điếu thuốc

và cùng mình đi dạo”

Trên đường chiều ngất ngưởng chúng ta đi

Bóng ngã qua đồi nhòe bóng những cây si

Dưới chân đồi người tưởng bóng mây

Vội cởi nón để nhìn sao rựng mọc.

Bài thơ làm tháng 6 năm 1957 dài 227 câu. :

 

Vô đề

 

Khách động chuông rung tắt nghẽn rồi

Một nền nghi vệ đã tàn hơi

Thương con rùa đất nằm xa quá

Mơ hạt nơi đâu lạc bóng người.

 

Vô Tình và Hữu Tình

 

Nhớ bạn nhiều hôm da diết nhớ

Lại đành không tiện viết thư thăm

Ngại trao tâm sự cho tờ giấy

Đè nặng thêm tay kẻ nhận cầm

 

Bài thơ của Yến Lan làm từ tháng 9 năm 1982 mà mãi đến tháng 10 năm 1990 (hơn 8 năm) mới cho đăng báo. Được hỏi ý kiến, Quách Tấn đã trả lời:

“Tôi vẫn biết và tin chắc rằng lòng hai bạn đối với tôi xưa sao nay vậy. Thái độ hờ hửng chỉ là sắc tướng bên ngoài. Tình thương yêu nhau mới là thể tánh. Tướng tùy duyên, tánh bất biến nên lòng tôi đối với Yến Lan vẫn nguyên chất lượng./.

Lâm Bích Thủy
Số lần đọc: 946
Ngày đăng: 18.12.2010
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Tưởng nhớ họa sĩ Nguyễn Phan: Lặng Lẽ Cuộc Lữ Hành Xanh - Trần Trung Sáng
Mới Thôi Mà Đã Tám Năm. - Lữ Quỳnh
Để Nhớ 8 Năm Ngày Mất 14.12.2002 – 14.12.2010: Bửu Chỉ, Ngưòi Đứng Trên Miệng Núi Lửa . - Đinh Cường
Tháng Tư Tội Lỗi - Phạm Chi Lan
Ngày tôi mất tháng 4 - Đinh Từ Bích Thúy
Nhớ Nhà Báo Nguyễn Hữu Hương - Trần Trung Sáng
Trên chuyến tàu về lại quê năm ấy - Lâm Bích Thủy
Một Cuộc Chia Tay - Phạm Đình Trọng
Đừng Bao Giờ Làm Đau Bạn Hữu - Lâm Bích Thủy
Hòn Đảo Hình Trái Tim - Nguyễn Minh Phúc
Cùng một tác giả
Tình lên ngơ ngác (truyện ngắn)
Chàng Ngốc (truyện ngắn)
Thư cảm ơn (sự kiện)