Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.850 tác phẩm
2.596 tác giả
184
78.744.770
 
Giấc mơ giữa đời thường
Trần Lệ Thường

 

 

     Cứ mỗi lần đến nhà Ngọc, cô bạn thân từ thời  học trung học, Mỵ luôn có cảm giác đau nhói, buôn buốt nơi ngực trái, nơi phát ra những tiếng đập thình thịch như người ta đang giả gạo ngày mùa… Có những chuyện người ta tưởng đã qua đi nhưng thật ra vẫn còn đó, đậm nhạt theo thời gian và sức chịu đựng của mỗi người. Và còn vì có người lại không muốn quên, muốn sống vì ảo tưởng, vun đắp nuôi lớn thêm mỗi ngày. Bởi ở trong đó, cái gọi là ảo tưởng, không ai chen vào giành giật, xô đẩy, quấy rầy…tuyệt đối chỉ có ta trong cái thiên đường bằng bong bóng nước. Rất dễ để có thể mua một thứ gì đó thật ngọt ngào nhưng thật khó để tìm được một trái tim biết yêu thương… Tuy nhiên, cơn đau chỉ thoắt cái như để nhắc nhở Mỵ đừng quên dù cô chưa hề quên phút giây nào, rồi biến mất, còn đó vẫn là Mỵ xinh đẹp, yêu đời, rạng ngời và như đang rất hạnh phúc. Một hạnh phúc tự cô vẽ vời, thiết kế cho riêng mình. Một thứ tình yêu cho đi mà không cần nhận lại...

 

    Bé Coca con gái của Ngọc lúc nào cũng vui mừng mỗi khi dì Mỵ đến chơi nhà. Không phải vì quà, bánh Mỵ mang đến mà vì tình thương yêu Mỵ dành cho bé. Coca là tên của Mỵ đặt cho bé, được sự ủng hộ của cả gia đình Ngọc. Bởi vì cả Mỵ và Ngọc đều thích uống thứ nước ngọt đó, nên Mỵ nảy ra ý định đặt tên cho con đầu lòng của Ngọc. Có lần, dạo Coca mới vừa bập bẹ biết nói, bé vô tình nhắc đến tên cậu Thiện thì ngay lập tức như bị điện giật Ngọc ẳm con đi nơi khác. Sau này Coca thỉnh thoảng cũng buột miệng nhưng biết lỡ lời bé đưa tay lên miệng rồi chạy đi. Không ai trong gia đình Ngọc nhắc đến tên Thiện trước mặt Mỵ từ sau bữa ăn tối phũ phàng. Những lúc ấy, Mỵ giả vờ như không nghe thấy, tảng lờ nói sang chuyện khác.

 

    Thiện là con trai của bác Ngọc, được ba má Ngọc nuôi từ thời học trung học đến khi vào đại học và trở thành bác sĩ. Nhà Thiện ở vùng nông thôn sâu, điều kiện đi lại khó khăn và kinh tế cũng eo hẹp nên Thiện ở hẳn nhà Ngọc cho tiện việc học hành. Thiện lớn hơn Mỵ và Ngọc vài tuổi. Khi cả hai bắt đầu học chung lớp và chơi với nhau thì Thiện trở thành người anh tài giỏi, gương mẫu, thần tượng trong mắt hai cô. Thiện học giỏi, chịu thương chịu khó, không đua đòi vật chất. Những năm Thiện đi đại học, ba má Ngọc chỉ phụ giúp thêm ít tiền, còn lại Thiện làm thuê làm mướn trang trải sinh hoạt, học phí cho bản thân. Từ việc chạy bàn nhà hàng, quán ăn đến tiếp thị sản phẩm, luôn cả việc trực nhà xác… Thỉnh thoảng anh về, Mỵ rất xót xa khi thấy anh gầy đi, khuôn mặt hằn rõ nét lo âu, đôi mắt sâu đen càng như sâu hơn và đen hơn nữa. Đôi mắt toát lên vẻ dũng cảm, đầy nghị lực mà cũng không kém phần nồng nàn mỗi khi nhìn Mỵ.

 

    Một khoảng thời gian dài gắn bó bên nhau, Thiện luôn nhường nhịn, che chở, quan tâm chăm sóc Mỵ và Ngọc. Đối với Mỵ anh có phần quan tâm hơn. Mỵ nghĩ vậy và thấy mình đúng. Tuy nhiên, anh không hề nói lời nào đại loại như tỏ tình hay gần gần như vậy. Thiện nhà quê cù lần… Ngọc với Mỵ nói về Thiện như vậy. Cô bé Ngọc còn bày trò yêu đương, cặp bồ với một bạn trai học cùng lớp và muốn mai mối anh bà con của mình cho cô bạn thân.

 

    Thiện ra trường được ít lâu, nhân một lần anh về thăm gia đình Ngọc, ba má Ngọc mời Mỵ đến dùng cơm. Trong bữa ăn, ba Ngọc đề cập chuyện hôn nhân với Thiện và nghĩ chắc anh cũng đã chọn rồi. Lúc ấy Mỵ vừa tốt nghiệp sư phạm, dạy Sinh ngữ tại một trường trung học trong tỉnh. Nhưng… đầu tiên, anh có vẻ bối rối, rằng là anh làm việc chưa được bao lâu, cuộc sống còn nhiều khó khăn…Sau đó anh nói thêm, muốn tìm một người vợ có gia đình giàu có vì anh cần nhiều giúp đỡ… Anh đang mong muốn được về Sài Gòn vì ở tỉnh thành nhỏ bé tài năng anh không phát triển được…Bữa cơm ấy kết thúc như thế nào Mỵ không biết được, có ai tát vào mặt cô đau rát rồi sau đó dội nước lạnh lên người cô. Bất động một lúc Mỵ đâm sầm ra cửa lên xe gắn máy chạy đi. Nhiều năm rồi, Mỵ luôn nghĩ trong thâm tâm Thiện có tình cảm với cô. Cả ba má Ngọc và luôn cả Ngọc đều nghĩ vậy. Hóa ra tất cả đều ngộ nhận. Mọi người cứ cho là vì chuyên tâm học hành anh không muốn bị chi phối bởi chuyện tình cảm. Mỵ, nước mắt đầm đìa, đôi lần tưởng đã đâm xe vào ai đó. Lẽ nào! Khi Mỵ sắp sửa thi vào đại học và thi tốt nghiệp Thiện đã tỏ ra rất lo lắng. Anh thường xuyên gọi điện, gửi email nhắc nhở, chỉ bảo phải ôn tập như thế này thế kia… Cuộc sống đô thành nhiều xa hoa cám dỗ đã làm thay đổi con người anh.

 

    Về được đến nhà, Mỵ thờ thẩn ngã vật xuống giường trước ánh mắt lo lắng của má cô. Đầu váng vất, mơ hồ, có thứ gì đó kêu ong ong trong đầu cô như tiếng vọng từ vách đá, người như lên cơn sốt hầm hập. Tuy vậy Mỵ vẫn nhận ra Ngọc đang lo lắng cúi xuống cô, miệng không ngớt xin lỗi. Trước khi lịm đi Mỵ còn thều thào nói được. “ Bạn không có lỗi.”

    Hơn mười ngày tự giam mình trong phòng, nằm thoi thóp như người sắp chết Mỵ không lúc nào thôi trăn trở ray rứt. Nhà có hai mẹ con, má là viên chức nhà nước đâu thể nào nghỉ ở nhà chăm sóc cho Mỵ mãi được, rồi mỗi khi nhìn những gương mặt lo lắng của học trò khi đến thăm Mỵ lại chảy nước mắt, thấy Ngọc chạy đi chạy về ôm tất cả lỗi cho mình Mỵ lại xót xa. Mỵ biết, cô phải đứng dậy. Bằng mọi cách cô phải đứng lên trở lại cuộc sống bình thường. Oái oăm thay! Hình ảnh Thiện vẫn không thôi tỏa sáng ở trong cô.

 

    Một buổi sáng, má đã đi làm, Mỵ cố gắng trở dậy xuống bếp để nấu bữa trưa, muốn cho má bất ngờ khi đi làm về. Mỵ mở tủ lạnh xem có thứ gì rồi mở bếp nấu canh. Đứng tựa vào bếp, Mỵ lại chảy nước mắt. Nỗi đau như nồi canh đang sôi sùng sục đầy cả bọt mà cô không buồn vớt… Cô gạt vội mấy giọt nước mắt trên má khi nghe như có ai gọi cửa. Rồi Thiện sừng sững đứng trước mặt Mỵ khi cửa vừa mở ra. Dằn nén nỗi vui mừng tưởng chừng khiến Mỵ ngạt thở, cô trách nhẹ. “ Anh còn tìm em làm gì?” Lần đầu tiên Thiện nắm lấy bàn tay đang run rẩy lạnh băng của Mỵ. Giọng anh thật ấm áp dịu dàng. “ Em bệnh, anh đến thăm em.”

 

    Má đi làm về rất đỗi vui mừng khi thấy Mỵ đang tươi tỉnh nấu ăn, luôn miệng chuyện trò với bà như có cây phất trần của bà tiên vừa quét qua người Mỵ rủ sạch hết mọi đau khổ. Và những ngày sau đó Mỵ sống như thể chưa hề biết buồn bã là gì. Ngọc không ngạc nhiên khi thấy Mỵ làm mới lại mình, quần áo đẹp, thay đổi kiểu tóc, trang điểm đậm hơn. Ánh mắt, khóe môi, nụ cười của Mỵ đều rực rỡ. Nhìn Mỵ, Ngọc thấy ngời ngời hạnh phúc. Ngọc rất vui mừng, tự nhũ Mỵ phải sống chứ và tìm cho mình tình yêu mới. Dần dà Ngọc không còn cảm thấy áy náy ray rứt nữa khi thấy Mỵ thường xuyên không ăn cơm tối với má, thứ bảy chủ nhật Mỵ đi chơi cả ngày, dịp nghỉ lễ lại đi chơi xa đâu đó vài ngày, thỉnh thoảng mới cặp kè đi phố với Ngọc.

 

    Nhưng chờ lâu quá không thấy Mỵ đưa bạn trai về giới thiệu, má Mỵ hỏi thì cô cứ ậm ừ lần lựa. Ngọc thì thăm dò. “ Mỵ đừng nói là quen với một người đã có vợ nghen!” Mỵ phá lên cười ròn tan mà không trả lời như thể muốn gửi thông điệp cho Ngọc “ Nếu vậy thì đã sao?” Thời gian trôi qua, Ngọc có gia đình và một đứa con gái, Mỵ cũng vẫn lặng im…Cuộc sống mỗi ngày một khá hơn và Mỵ càng ngày càng xinh đẹp hơn…

   Chiều nay thứ bảy, cuộc họp kết thúc sớm hơn dự tính. Mới hơn bốn giờ! Mỵ đến nhà Ngọc mà không gọi điện thoại báo trước. Hôm nay là ngày nghỉ Ngọc cũng không phải đi làm việc. Cô bé Coca đã mười lăm tuổi không còn thích mê socola của dì Mỵ nữa. Tuy vậy vẫn thích được dì Mỵ ghé thăm nhà để vòi vĩnh đi chơi hay muốn mua một món gì đó. Thoạt tiên, đứng trong sân nhà Ngọc, cái cảm giác đau nhói nơi ngực trái lại xuất hiện, chớp nhoáng rồi biến mất như bị bốc hơi. Càng ngày cái cảm giác ấy xuất hiện mỗi lần một ngắn dần. Mỵ thở ra nhẹ nhàng bước vào nhà, vừa lúc ấy một người đàn ông từ trong nhà bước ra bất ngờ. Có lẻ vì quá bất ngờ nên cả hai đều nhìn nhau trân trối. Bộ dạng nhếch nhác trong chiếc áo sơ mi kẻ sọc sờn cũ nhăn nhúm, một lỏm tóc bị mất ngay trên đỉnh đầu đang lóm đóm bạc, râu mép, râu cằm lún phún,tua tủa, khuôn mặt xương xương thâm nám và đôi mắt…Làm như có ai va chạm vào người thật mạnh, lay động cô như người ta chơi lắc hột xí ngầu, Mỵ quày quả quay ra. “ Mỵ! Mỵ!” Mỵ còn đang loay hoay bên chiếc xe thì Ngọc đã chạy ra giữ cô lại. “ Nghe Ngọc nói nè! Là anh Thiện đó.” Mỵ lấp bấp mà không ra lời, luống cuống mở khóa xe. “ Anh Thiện mới về chơi. Ngọc không biết là Mỵ sẽ ghé nhà nên không bảo anh ấy tránh mặt được.” “ Mỵ đi về đây.” Mỵ nói như hụt hơi trong lúc quày xe ra cổng. “ Anh Thiện tham tiền phá thai gây chết người nên bị tù và không hành nghề bác sĩ được nữa. Vợ anh ấy dắt con đi luôn từ khi xảy ra chuyện. Bây giờ anh ấy làm thuê làm mướn sống qua ngày.”

 

   Mỵ chạy xe đi còn nghe được những lời Ngọc nói với. Bỗng dưng, Mỵ cảm thấy người nhẹ hẩng như chiếc lá đang bay trên đường, ai đó vừa cất đi gánh nặng trên vai mà cô đã mang hàng bao nhiêu năm nay. Hình ảnh Thiện không còn tỏa sáng rạng ngời trong cô nữa thay vào đó là cái đầu tóc nham nhở của người đàn ông với khuôn mặt nám đen đầy râu lởm chởm. Cô phóng xe tay ga ào ào mà biết chắc rằng sẽ không đụng phải ai. Cô chạy vòng vòng trên các con đường mà cô đã từng tưởng tượng đi cùng với Thiện. Các con phố tắm trong ráng chiều vàng rực đang hứng những ngọn gió mát làm bay những chiếc lá vàng. Bầu trời  xanh với những mảng mây trắng trôi lững lờ, thật nhẹ nhàng. Mỵ vào quán ăn quen thuộc, lần này cô không gọi thêm chén đủa rồi nói là bạn bận không đến được. Bữa ăn đơn giản trôi qua nhẹ nhàng. Sau đó Mỵ đến quán café, không cần một chiếc ghế đối diện nữa và không gọi thêm một cái đen như thói quen hàng ngày. Mỵ ngồi nhìn những giọt café rơi từ từ xuống tách, nghe nhạc êm êm rồi nhẩm tính tuổi mình. Cô đã ngoài bốn mươi! Có người đã không cho đường mà bỏ nhầm một chút xót xa vào trong ly cafe đá của cô.

 

 

 

  

 

Trần Lệ Thường
Số lần đọc: 1031
Ngày đăng: 19.03.2016
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Mưa rừng thông - Phạm Hoài Vũ
Đà Lạt - Nguyễn Thị Hương Thảo
Như người bạn cũ - Đinh Lê Na
Thư viết cho mẹ. - Elena Pucillo Truong
Những người bạn gặp trên đường - Nguyễn Hồng Nhung
Nồi Bánh Tét - Nguyễn Đức Tùng
Kho tàng của sự im lặng - Elena Pucillo Truong
Tin nhắn sau giao thừa - Phan Trang Hy
Câu chuyện đêm ba mươi - Bùi Thanh Xuân
Nụ cười phúc hậu giữa thu vàng - Elena Pucillo Truong
Cùng một tác giả
Mùa đông hoa trắng (truyện ngắn)
Hoa Hòang Anh vẫn nở (truyện ngắn)
Hương đêm (truyện ngắn)
Trầm (truyện ngắn)
Qua sông (truyện ngắn)
Bài học vỡ lòng (truyện ngắn)
Vòng tay yêu thương (truyện ngắn)
Gió bên hè (truyện ngắn)
Bông lục bình (truyện ngắn)
Thằng Tửng (truyện ngắn)
Đôi chân mày lệch (truyện ngắn)
Đêm ngắn (truyện ngắn)
Dây tóc tiên (truyện ngắn)
Lục Bình trôi (truyện ngắn)
Ngày nắng (truyện ngắn)
Đêm pháo hoa (truyện ngắn)
Song nguyệt (truyện ngắn)
Lan Hồ Điệp (truyện ngắn)
Quên (truyện ngắn)
Hoa cúc trắng (truyện ngắn)
Tóc rối (truyện ngắn)
Trái phá (truyện ngắn)
Hoa Loa kèn đỏ (truyện ngắn)
Ở lại đó (truyện ngắn)
Chùm Khế Ngọt (truyện ngắn)
Con muốn hư hỏng (truyện ngắn)
Gió mát ở sau lưng (truyện ngắn)
Mưa chiều (truyện ngắn)
Biển có sóng (truyện ngắn)
Học trò cũ (truyện ngắn)
Những con cá khô (truyện ngắn)