Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
21.885 tác phẩm
2.556 tác giả
215
72.982.923
 
Giới thiệu tác giả - tác phẩm(4) - Hải Kỳ - Tôi ra cửa biển Kỉ niệm 5 năm ngày mất (25.7) nhà thơ Hải Kỳ (1949-2011)
Từ Sâm

 

 

(Bài viết này thay nén nhang cầu  mong anh  yên nghỉ vĩnh hằng).

Khoảng hơn chục năm. Tôi gặp anh tại Hội VHNT Quảng Bình. Ấm trà chế ba lần còn đậm nước. Uống đi em. Uống cho ấm rồi mình đi. Mưa bắt đầu rơi.

Tôi xe máy hùng hục. Anh xe đạp nhởn nhơ. Tôi ào qua đường. Anh đợi xong đèn đỏ.  

Anh thồ xe chứ không phải xe thồ anh. Tôi nói to. Anh cười nhỏ.

 Xe như chiếc cày vừa mới ruộng lên. Dính đầy bùn, mệt mỏi nép vào gốc cây nhin tôi xa lạ.

Sao anh không dùng xe máy cho Sướng. Tôi hỏi. Anh trả lời. Mình vẫn thích chơi với Khổ

Nhà anh Thuật đó. Vào đi.

Chia tay. Tôi ra đường lớn dễ đi. Anh rẽ  ngoằn nghèo lối nhỏ.

Hôm nào đến nhà anh nhé. Tiếng vọng xa. Bóng anh, bóng cày dìu nhau dưới mưa vần vũ.

 

 Anh và chiếc Cày lại xuống ruộng. Bật lên những luống đất cằn cỗi trên mảnh đời văn chương đầy cỏ dại. Xong. Anh vác Cày đi về Cửa Biển. Có phải tinh yêu đưa  anh về phía đó không?   

Tôi mong một lần tới đó.  

 

Nhà tôi gần biển. Chỉ dể ngắm mặt trời lên cho vui mắt. Tôi thích hưởng thụ của trời cho. Hưởng cái thực dụng. Cái trần tục của sự thèm khát.

Anh về với Biển. Để cho sóng cuốn đi nỗi dau. Cho gió thổi bớt nỗi buồn.  Cho bao la hòa tan nỗi cô đơn. Cho vô cùng làm nhạt đi nước mắt thương nhớ người xa.  

Cách 200 năm.  Nguyễn Du,  bên Cửa sông Nhật Lệ . Ông thả cánh buồm vào thi ca.

Buồn trông cửa bể chiều hôm

Thuyền ai thấp thoáng cánh buồm xa xa.

 

Và cũng trên Cửa sông này. Hải Kỳ đang ngồi rứt nỗi buồn thả vào ngọn gió.

Tôi rơi vào cuối ngọn nồm

Em rơi vào cuối nỗi buồn của tôi

 

Chưa kịp về thăm như đã hẹn thì nghe tin anh bệnh nặng rồi mất.

 

Tôi về Nhật Lệ. Cánh Buồm Xa đã ngược về trời. Chiếc Cày cùng Thi nhân đã xuôi về đất.

Không còn gặp anh. Nhưng tôi gặp lại những Câu Thơ như hàng dương xanh biếc phủ lên đồi cát. Ngọn gió Lào đi qua màu xanh ấy cũng phải dịu lại, đổi hướng và thành ngọn gió nồm mát rượi...trong tôi. 

    

TÔI RA CỬA BIỂN

 

Hải Kỳ*

 

Em đi góc biển chân trời

Tôi về nhặt lại những lời bỏ quên

 

Mùa đông rụng lá ưu phiền

Sang xuân biết có nỗi niềm nhớ mong?

Biết là nhớ cũng bằng không

Tôi ra cửa biển ngồi trông cánh buồm

 

Tôi rơi vào cuối ngọn nồm

Em rơi vào cuối nỗi buồn của tôi

 

Nỗi buồn như tấm gương soi

Gặp em không gặp thì tôi gặp mình

 

Chẳng là như chỉ với kim

Chẳng là như bóng với hình ngày qua

Thì thôi xa thế đành xa

Em đi để đó cửa nhà vắng hoe

 

Mùa thu mặc áo gì kia

Áo tôi mặc sợi đầm đìa mưa ngâu.

 

 

*Hội viên HNV VN

  Quê quán Lệ Thủy – Quảng  Bình

 

 

 


 

 

 

Từ Sâm
Số lần đọc: 632
Ngày đăng: 25.07.2016
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Cái ghế cuối đời - Đặng Châu Long
Thiền Nhật Bản - Võ Công Liêm
Tình yêu đẹp như vần thơ tuyệt bút - Nguyễn Thanh
Tiểu thuyết Cá Hồi - cảm quan phê phán con người từ góc nhìn sinh thái - Trần Xuân Tiến
Chủ nghĩa Mác-Xít "một lý thuyết cơ bản" - Võ Công Liêm
TRẦN ĐỨC THẢO – Version 1: Những lời trăng trối Hay nhận thức và ân hận muộn màng? - Hiếu Tân
Mạn đàm về câu:"Tam nam bất phú" - Đặng Xuân Xuyến
Từ truyện ngắn Đỗ Ngọc Thạch, trở lại một số cái khó của văn học (Nhân đọc bản thảo tập truyện ngắn “Mối tình đầu”) - Đỗ Quyên
Viễn cảnh hậu hiện đại (vấn đề trong nghệ thuật đương đại) - Võ Công Liêm
Chúng ta mới làm chính trị về môi trường chứ chưa làm môi trường... - Nguyễn Anh Tuấn
Cùng một tác giả
Luyến (thơ)
Làng (thơ)
Khuyết (thơ)
Ảo (thơ)
Nợ em (thơ)
Tôi (thơ)
Sắn (thơ)
Ghép (thơ)
Chị (thơ)
(thơ)
Thằng Tít-rằn (truyện ngắn)
Gánh (thơ)
Nụ hôn trầm tích (truyện ngắn)
Cổ phần đêm 30 (truyện ngắn)