Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.059 tác phẩm
2.566 tác giả
443
74.023.456
 
Giới thiệu tác giả, tác phẩm (9) - Trần Tiến Dũng
Từ Sâm

 

 

 

Trần  Tiến  Dũng  sinh tại Gò Công, quê hương của bà Từ Dũ (nỗi tiếng về lòng nhân ái)  và  sống tại Sài Gòn.

 Tác phẩm : Khối Động (Sài Gòn: 1997), Hiện (Sài Gòn: 2000), Bầu Trời Lông Gà Lông Vịt [eBook] (Tiền Vệ, 2003) và Hai Đoá Hoa Trên Trán Cho Công Dân Hạng Hai [photocopy] (Sài Gòn: 2006). Một số thơ đã được Đinh Linh dịch sang tiếng Anh và đăng trên tạp chí Manoa, và trong tuyển tập Contemporary Voices from the Eastern World: An Anthology of Poems (Norton 2007).

Cánh khoảng gần chục năm.  Anh Nguyễn  Hòa vcv (chủ biên trang vanchuongviet.org) bảo tôi. Đã đọc Trần Tiến  Dũng chưa. Thế thì đọc đi.

 Nguyễn Hòa vcv là người công tâm. Tôi vào vanchuongviet.org tìm bài thì không thấy. Té ra  Nguyễn Hòa vcv vẫn khen người không cộng tác với trang của mình. 

Rồi một ngày hội ngộ tại Nha Trang. Gặp anh.  Tôi nói. Đọc anh nhiều, nhưng chủ yếu là đọc về Ăn và Chơi. Anh viết cho Sài Gòn Tiếp Thị những  tàn văn ngắn về mỹ tục, về truyền thống…. Rồi Sài Gòn Tiếp Thị bị đình bản vì…không được… xuât bản. Anh viết cho Thế Giới Tiếp Thị với chuyên mục …như xưa. Và Thế giới tiếp thị vừa qua cũng bị cho là “có vấn đề” nên tạm nghỉ ngơi..3 tháng.

Dạo này tôi ít thấy  thơ anh đăng báo in. Báo in “chán” anh hay anh “chán” in báo???

May mắn cho tôi, cho bạn đọc là các  trang mạng ra đời đã kết nói chúng ta với nhau.

 

Tôi đã đọc anh. Đọc thơ anh.

 

Anh làm thơ để dán vào ký ức, vào thay đổi cách tiếp cận thi ca theo chiều đối nghich. Mà thường thấy chỉ cái người ta vẽ ra mà không thấy cái ta sẽ nghĩ ra khi đọc nó. Mỗi người nghĩ cách khác nhau. Đó thơ của thế giới suy tưởng, của sáng tạo, của đa pháp tiếp cận... Nghĩa là đọc những câu thơ nhưng điều ta cảm nhận  là phía sau câu thơ. Phía mà ngôn ngữ không phúc đáp. Phía mà sự lấp lánh của cách gieo vần bị bỏ rơi. Ta nhặt được vô số cảm giác rối loạn ngôn từ.

Chịu khó một tí, ngồi lại. Như người đan len gỡ rối. Sắp xép theo cách riêng của mình. Ta được một bức tranh đẹp tùy thích.

 

Thơ  Trần Tiến  Dũng cho ta tiệm cận cái đẹp theo cách của mình.

 

 Không áp đặt.

 

Anh tặng cuốn sách tựa đề MÂY BAY LÀ BAY RỒI, tôi thấy lạ.   

Lạ là tên tập thơ như là mây bay, mà mây đã bay rồi thì ..sao?

Tôi không biết bình luận là thơ hay hoặc dở.

 Tôi chỉ biết đọc một lần rồi  mở ra đọc nữa. Tôi thích. Hỏi tại sao. Tôi chịu. 

Cuốn thơ để trên bàn. Bà xã tôi là người không phải nghề văn. Một hôm chủ nhật, rãnh rỗi, cô ấy đọc và quên cả …nấu cơm.

Nhờ vậy, tôi mới biết tiệm cơm vẫn trang trí đèn màu và có…bán bia.    

Mỗi lần nhìn  thấy “mây bay” là tôi…mừng.  

 

Xin giới thiệu với bạn đọc 4 bài thơ dưới đây (do người viết tự chọn)

 

 

CẠO GIÓ

Hắn chưa phải tay chơi bảnh         người phụ nữ sồn

sồn hắn mới mua nước nôi đầy đủ          người đang

rẻ               hắn thích bàn tay được lau sạch bằng da

người         hắn              những ông chủ mới          cô

gái           khối thịt xanh mét              hắn lấy cô từ xí

nghiệp phá sản               cô tươi nhờ dầu Nhị thiên

đường        cô được cho ăn ngày ăn đêm        cuối

tháng hắn bỏ nửa thùng bia cho cô gởi về quê nuôi

mẹ    hắn chọn cô chỉ để cạo gió        những đường

gió đầy chất dinh dưỡng trên thân thể hắn

đường chân trời giông bão         thực phẩm cho cái

miệng          chỗ chôn của hy vọng.

 

 

 

ĐÁM CÚNG

 

Thành phố         một cái mâm         Mỗi ông quan là một cái cổng           những con heo hoa đỏ        heo đi tìm mùi thơm trong cái miệng        để được ăn người đi đám phải nhất trí luật:

1-        Iả vào chỗ gối đầu

2-        Đái giơ chân

Tôi không tìm ra thằng con trong đám           nó đã khạc cái đám cúng này ra khỏi miệng      cảm ơn ông Địa     nó đã nói thứ tiếng của nó cho cơn đói         tôi bò theo đàn kiến tranh đoạt cây tăm xỉa răng           những bánh màu máu là thứ tôi được trả công          những con tàu thực phẩm trở lại      những cái mâm ăn xếp thành con đường      con heo được vỗ béo để đè bẹp ý thức        con heo hát      ngôn ngữ phát từ lỗ đít

        Con đường... con đường đi đến tương lai

        Cái roi trong tay ông chủ đám.

 

 

KHOẢNG  TRỐNG ẤY LÀ BẠN CŨ CỦA TÔI

 

Mùa thu sẽ tới sau cơn mưa

trước cánh cửa

linh hồn con chó của tôi vẫn nằm dài

một thoáng hương lá sả bay qua

thật khốn nạn khi mùa thu dắt điều tôi mong chờ đến quán nhậu.

Bao nhiêu rượu mới có thể dập tắt tiếng kêu đứt đoạn của hình ảnh ký ức trốn trong hốc mắt.

 

Bóng tối không còn gương mặt dịu mát

cột đèn gần nhất đánh mất gói thuốc lá.

Bạn cũ của tôi — một khoảng trống nhỏ ngay dưới ánh đèn

khoảng trống thân quen đang đi với mùa thu

bạn tôi cầm cái bịch ny-lon

thức ăn mua ở siêu thị cứ lặp lại bài hát quảng cáo.

 

Khoảng trống — bạn tôi

đi cùng mùa thu dọc theo bức tường

họ cùng lún vào bóng tối vào vũng tiếng cười

không cần biết họ đi với nhau bao lâu

khoảng trống bạn tôi – và mùa thu

điện thoại di động của họ sẽ xô họ vào vùng biển tiếng ồn cho đến chết.

 

Ngày bóng tối không còn dịu mát nữa.

Vết nứt được làm bằng xác cái đuôi con chó mà tôi yêu đang run rẩy

vết nứt càng lúc càng lún sâu

và ở đó có cái ghế gỗ, trong cái quán chỉ dành cho một người.

Tôi không biết phải gọi thứ gì để uống

cái điện thoại di động sẽ uống giúp tôi những thứ tôi đã uống

chỉ linh hồn con chó tôi yêu vẫy rối rít là đang khát.

Câu chuyện của tôi và con chó trú trong những bụi cỏ mùa thu

câu chuyện chóng lụi tàn.

như bao nỗi nhớ đi qua ngực tôi cũng im bặt tiếng rên.

 

Một lần nữa gió đưa bàn tay khô cứng về phía tôi

không còn sự trò chuyện giữa cái nhìn tôi và dúm lông đuôi mang linh hồn con chó nhỏ.

 

 

 

GIẤC NGỦ NGẮN ĐẦY GIÓ

 

Tôi hát cho tôi

đó là bài hát bông hoa ấy nghe bằng mắt

trong cái hôm bất chợt chạm vào gió

bất chợt nhận ra đôi giày biết nghe

nghe gì trên con đường trống trơn ấy

 

trống trơn là một bài hát tôi mở ra và rơi vào

 

Tôi không chờ gặp lại em

chúng ta có cả một đời nói với nhau

đủ để em quên rằng tôi biết hát

 

Giai điệu chạy vào một đô thị đánh mất giấc ngủ

trên cái ghế xích đu

                           khoảng sân trước cửa hẹp

giọng tôi dâng đầy đôi mắt trung niên

cảm xúc lại ồn ào mà không rõ nói gì

 

Tôi không chờ gặp lại em

chúng ta đã có một đời nói với nhau

đủ để em quên rằng tôi biết hát

giấc ngủ ngắn

                       mà

                               giấc mơ sao quá dài

 

Tôi đặt vào tay tôi sợi dây đưa nôi cũ

hát cho khoảng trống nhỏ đầy gió ấy đung đưa

khóc cho đôi mắt tuổi già ngơ ngác của tôi yên lòng.

 

 

Từ Sâm
Số lần đọc: 722
Ngày đăng: 18.09.2016
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Tác giả - tác phẩm (8) - "Riêng" của Hoàng Vũ Thuật - Từ Sâm
Giới thiệu tác giả, tác phẩm (7) - Bạch Diệp - Từ Sâm
Giới thiệu tác giả - tác phẩm (6) - Trần Hữu Dũng - Từ Sâm
Từ Nghìn Thu Đến Mười Năm (Einstein & Bùi Giáng) - Đặng Ngọc Như
Mô hình gia đình Việt Nam từ Truyền thống đến thời kinh tế thị trường. - Đặng Kim Thoa
Bảo tồn phát huy Và bảo tồn phát triển văn hóa nghệ thuật. - Tuấn Giang
Giới thiệu tác giả - tác phẩm (3) - Vũ Trọng Quang - Từ Sâm
Giới thiệu tác giả, tác phẩm (3) - Nguyên Minh - Từ Sâm
Giải pháp quản lý nghệ thuật biểu diễn - Tuấn Giang
Đến sự hiện đại hóa thơ Việt từ “trường phái trường ca Việt” - Đỗ Quyên
Cùng một tác giả
Luyến (thơ)
Làng (thơ)
Khuyết (thơ)
Ảo (thơ)
Nợ em (thơ)
Tôi (thơ)
Sắn (thơ)
Ghép (thơ)
Chị (thơ)
(thơ)
Thằng Tít-rằn (truyện ngắn)
Gánh (thơ)
Nụ hôn trầm tích (truyện ngắn)
Cổ phần đêm 30 (truyện ngắn)