Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.057 tác phẩm
2.566 tác giả
386
73.998.345
 
Đọc: Bệnh thu của Chân Phương
Nguyễn Hồng Nhung

Lãng tử ơi! lần đầu tiên em bắt gặp lãng tử không thang lang trên mặt đất với đôi mắt nheo ưu sầu hóm hỉnh, nụ cười đau khinh bạc trên môi, để nhân gian hỏi đến là anh đùa,  như thể đối với anh không có gì quan trọng, như thế ý nghĩ đầu tiên truyền xuống Chữ là ý kết bài thơ:

 

vòng tròn là chung cuộc”

 

Lãng tử trong bài ca Thu này buồn lắm, khi ”vòm trời lạnh dần”, anh đã theo”đàn ngỗng cuối ra đi”…

 

Em có cảm giác, anh như một thủy thủ lênh đênh theo con tàu trên biển, không biết ngày cặp bến, chẳng mặt đất bên cạnh, quanh anh chỉ mỗi vòm trời và mặt sóng cuồn cuộn bao la…

 

Vậy mà lãng tử đổ bệnh, cơn bệnh đau đớn đất liền:

 

“trời đất đột nhiên nhuốm bệnh thu

bỗng đâu lây cho tôi

 

đêm đêm hôn mê

ngày ngày trầm cảm

 

chứng nan y

vô phương điều trị

 

chỉ còn cách nuôi bệnh dằng dai

 

bằng những cơn say

cộng thêm mấy câu hỏi siêu hình không lời giải”

 “quẩn quanh vòm trời phế tích

mây xám với tôi không nhà

 

lưỡi lá vàng

môi cỏ úa

 

mưa dầm mộng dột

hỡi chim !”

 

Một linh hồn phiêu dạt quá xa so với nỗi chôn chân gắn liền mặt đất.

 

Lãng tử ơi, cùng em mắc bệnh hoang tưởng linh hồn rồi, bệnh muôn đời của thi hứng sáng tạo, ẩn trong hình hài tỉnh bơ sống qua ngày lãng đãng, ẩn trong giọng thơ tưởng ngạo mạn  thực ra đầy âu yếm, tưởng kẻ thản nhiên mà thực giá buốt tâm can…

 

ôm tim óc trống

tôi chạy tìm hàng quán

 

nốc bia đắng rượu chát

 

rình xem thi hứng dan díu

với mấy vỉa hè mắc cạn”

 

Lãng tử vội vàng quay về thực tại tìm giải thoát, nhưng anh cũng chỉ”rình” mới “dan díu” được với thực tại thôi anh ơi!

 

Em mê cái động từ”rình” của anh lắm!

 

trong cơn :”Một mình mình lại thương mình xót xa”(Nguyễn Du) lãng tử lập tức chui ngay vào cái bảo bối riễu cợt,  chống lại nỗi bất thường tâm sự, thường xuyên ẩn nấp trong anh.

 

Quả là một chứng minh hùng hồn của sự sống bất diệt vũ trụ: lãng tử lúc nào cũng sẵn lòng biến thành tâm sự Mùa của đất trời, em chẳng lấy gì làm ngạc nhiên, thắp sáng trong trái tim thi sĩ là ngọn lửa bập bùng của sự sống thiêng thiên nhiên mà, cố nhân đã từng viết.

 

Nhưng Chân Phương cô độc:

 

vầng trăng đầu đường xó chợ

đã chán ngấy lộ trình quen thuộc

 

và ngọn gió bơ vơ giữa phố

chỉ là cánh tay dài thiếu ngón

 

chai rượu cuối đời

độc ẩm

 

thánh thần quay bóng biệt tăm

 

Chân Phương suy tưởng miên man không dứt:

 

chim hồng chim hộc bay đi

 

còn lại giữa khung trời

các nứt rạn vô phương vá víu

 

gió giông rên rỉ tiếng kinh cầu

trùng điệp sồi phong mê thiếp

 

hằng hà rụng

bất tận rơi

những mảnh vụn phật tính

 

có kẻ lầm lũi trên đường

bất chợt ngước nhìn”

 

Anh Chân Phương có biết hoang tưởng linh hồn giúp con người chống chọi với thời khắc thay Mùa của thiên nhiên như thế nào không?

 

Lúc mình đếm lá rơi:

 

“lê bóng cũ qua các chân trời

lặp đi lặp lại câu kinh

 

lá vàng

             lá úa”

 

là lúc mình chờ đợi đêm đi qua, bình minh tới mang tia nắng đầu tiên yếu ớt xanh xao sưởi ấm, mang hy vọng sống sót thoi thóp cuối cùng của Thu sắp vượt Đông, hẹn ngày gặp lại gió Xuân bừng tỉnh.

 

Mình cứ hoang tưởng linh hồn đặt câu vẽ chữ, để khắc lên bức tranh siêu hình năm tháng những khát khao Người đấy anh!

 

Những lời an ủi của em là gió để lãng tử:

 

phóng xe lên cầu vồng

tôi bấm vang hồi còi báo động”

 

và:

 

“tưởng tượng một kiếp sau

mua vé phi thuyền lên thăm nguyệt cầu

 

đào cái hố thật sâu

chôn hết u sầu”

 

Lãng tử ơi chữ của anh đẹp lắm: những hình ảnh ẩn dụ day dứt, cả bài thơ buồn như đóa hoa rũ cánh hứng chịu mưa dầm, như gió liêu xiêu mang ký ức bay theo khói thuốc, và nỗi trầm ngâm, nỗi đơn lẻ muội phiền như tháng Mười thu tan trong lá xoáy và giọt tý tách rơi…

 

Chỉ vậy thôi, vui đùa chữ nghĩa cùng nhau chốc lát, trong một màn nhân gian tồn tại, dù em biết tìm được kẻ cũng thích vui đùa chữ nghĩa với mình, là một trong những khát vọng hư vô nhất trên đời của con người, bởi mỗi ngày trôi là thêm một ngày:

 

“… sân ga xó quán

là chỗ nằm cho trí nhớ bỏ hoang

 

nơi hậu trường lá mục

sâu bọ gặm nhấm

 

mối tình trái cấm”

 

Bởi ai ai mà chả nhận ra:

 

“cuộn phim

dù quay ngược quay xuôi

 

lá chết vẫn xoay

từng đợt sóng đồng tâm

 

vòng tròn là chung cuộc”

 

Nhưng biết làm sao?

Hãy cứ  đổ bệnh với thiên nhiên đi!

mê mết sống, mê mết lết,

cho trọn hình hài một kiếp biết YÊU!

 

( Budapest. 2009.10.25)

Nguyễn Hồng Nhung
Số lần đọc: 1520
Ngày đăng: 05.11.2009
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Bất Ngờ Ngang Qua Cuộc Chơi - Nguyễn Như Mai
Bài học & Phong cách Hậu hiện đại - Lê Vũ
Nguyễn Linh Khiếu – Nhà Thơ Thi Triển Cảm Xúc Trên Những Vùng Đất Mới - Dương Kiều Minh
Lại Điên Như Kiệt Tấn -3 - Khuất Đẩu
Điên như Kiệt Tấn - 2 - Khuất Đẩu
Lê Mai Thao và Nỗi Buồn màu cà phê sữa - Lê Vũ
Đọc - U uẩn chiều lưu lạc- thơ Nam Dao - Nguyễn Hồng Nhung
Võ Đắc Danh và tập ký Canh Bạc mới ra - Phan Đình Minh
Điên như Kiệt Tấn 1 - Khuất Đẩu
Viết cho những nỗi người… - Phạm Xuân Hùng
Cùng một tác giả
Chim sẻ (truyện ngắn)
Thời gian (tạp văn)
Tuyết rơi (truyện ngắn)
Tách… (thơ)
Đêm nhạc jazz (truyện ngắn)
Vô danh (thơ)
Mùa thu chết (truyện ngắn)
Nhát đâm cuối cùng (truyện ngắn)
Bi hài biên tập (truyện ngắn)
Tang (thơ)
Buốt. (thơ)
Bóng (thơ)
Anh (thơ)
Đợi (thơ)
Szepes Maria (chân dung)
Mùa (thơ)
Tự do (thơ)
Xanh xao (thơ)
Câu chuyện tháng Hai (truyện ngắn)
Mưa Đêm (tạp văn)
Tình yêu (truyện ngắn)
Rát (thơ)
(truyện ngắn)
Jesse (truyện ngắn)
Sài gòn và em (tạp văn)
Năm Đổi Mới Đã Đến (nhìn ra thế giới)
Sống (tạp văn)
Ba Nguồn (triết học)
Jesse-3 (tạp văn)
Noel (thơ)
Arlequin – Anh Hề (triết học)
Ngôn Từ (tạp văn)
Các Hình Ảnh Cổ (triết học)
Phục Sinh (tạp văn)
Người Đàn Bà (triết học)
Cổ Tích Da Đỏ (triết học)
Chữ Tháng Sáu (tạp văn)
Thuật luyện vàng (triết học)
TẢ TƠI (truyện ngắn)
Sekina (tiểu luận)
Trở về nhà (tạp văn)
Cái gương (tiểu luận)
Sự nô lệ (truyện ngắn)
Có thể lắm (truyện ngắn)
Sống (tiểu luận)
Giữa (tạp văn)
Tuổi thu (tạp văn)
Bí ẩn đời sống (truyện ngắn)
Hạ ký (tạp văn)
Sáu mươi (tạp văn)
(ký)
Có đường đi lên (tiểu luận)
Có lẽ (thơ)
Về bản chất (tiểu luận)
Chị của Bố (truyện ngắn)
Lớp học Tiếng (truyện ngắn)
Mi và thượng đế (tiểu luận)
Tử vi Ai Cập (nghệ thuật)
Quê nhà (truyện ngắn)
Hưu (thơ)
Chết (thơ)
Bảy năm (truyện ngắn)
Cây táo vàng (truyện ngắn)
Quả bong bóng lợn (truyện ngắn)
Từ duy nhất (truyện ngắn)
Thu (thơ)
Kẻ giết mẹ (truyện ngắn)
Tặng (thơ)