Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.127 tác phẩm
2.571 tác giả
279
74.422.445
 
Đêm buồn nẫu đọc thơ Chân Phương
Nguyễn Hồng Nhung

Sinh nhật của tôi và gió

 

               ...scrivo il mio nome sul vento.

                                             Diego Valeri

 

cắn vỡ

hạt nắng muộn màng

 

nếm trên lưỡi

vị nhạt không gian

 

lắng nghe con tàu gió

rời mọi bến mây

chở sạch những mùa lá rụng

 

bây giờ

bánh sinh nhật là vầng trăng

 

nến cắm

rặng cây tuyết trắng

 

chẳng còn bãi bờ nào

mời gọi một chuyến lang thang

trời rộng biển xanh

cạn dần trong cái gạt tàn

 

nhặt mảnh vụn hoàng hôn châm điếu thuốc thu

nhấc chiếc bóng say đặt lên vai

áp môi rét buốt lần cuối lên mặt địa cầu

tặng lại tấm gương vài sợi khói

 

con đường xa hơn niềm tuyệt vọng rã cánh

 

con đường xa hơn sự vùi lấp tính danh

 

trong túi sẳn sang

tấm vé một chiều

 

hành trình

về cõi lãng quên

 

hành trình

vắng dấu chân em

 

biển chỉ đường là mộ chí

 

 

Đọc bài thơ tuyệt đẹp này của Chân Phương trong trạng thái buồn nẫu.

 

Tiếng Việt thật tuyệt: buồn nẫu- con người y như một quả chuối bắt đầu nẫu, từ cuống đến ngọn ê ẩm vị đắng ngắt bởi  độ dư thừa quá ngọt, quá chín, hóa thành men trong tàn rữa...

 

Buồn nẫu - ắt phải tìm đến rượu- các đấng nam nhi!

Nhưng ta lại đi tìm đọc thơ Chân Phương!

 

Sẽ gặp  chàng lãng tử thong dong  nhởn nhơ dạo chơi, ngạo nghễ  quấy rầy chữ nghĩa với cái vẻ bất cần nhưng thực ra chua xót khôn cùng, nhả vị đắng vào trái đời chín nẫu...để tìm zdui!

 vui một tý!

Sẽ vội vã đi tìm thơ Chân Phương- khi buồn nẫu-  chẳng tội gì không cùng lãng tử nhấm nháp các dạng từ  tiếng Việt đã ủ lên men , để gặp một cảm giác có nghĩa lý hơn  trong một phút  thấy toàn bộ vô nghĩa , ngớ ngẩn, cái muốn thì không được, cái không thích thì cần phải chịu đựng...

ngày lại qua ngày...

 

Lãng tử ơi, hình như anh xui em phản kháng bằng hành động đầu tiên:

                                 cắn vỡ

hạt nắng muộn màng

để nhận ra cái vô nghĩa sống theo chuẩn, theo quy tắc, theo thói quen:

nếm trên lưỡi

vị nhạt không gian

hình như anh đang thở dài theo gió:

lắng nghe con tàu gió

rời mọi bến mây

chở sạch những mùa lá rụng

Buồn!

Lãng tử gọi heo may từ lòng mình về và truyền cho kẻ đọc, em chợt nhận ra chút  quạnh hiu có lẽ chẳng hiếm hoi:

chẳng còn bãi bờ nào

mời gọi một chuyến lang thang

trời rộng biển xanh

cạn dần trong cái gạt tàn

Hi!

 lãng tử vẫn kiêu lắm, kín đáo kiêu ngạo...

mảnh vụn hoàng hôn châm điếu thuốc thu

nhấc chiếc bóng say đặt lên vai

áp môi rét buốt lần cuối lên mặt địa cầu

tặng lại tấm gương vài sợi khói

 

 

bởi không thể khác?

Hay chỉ vì anh đã chán ngán đau đớn và phiền muội? Anh đã nhìn thấy những bắt buộc tồn tại như một hình phạt cần đảm đương?

 

con đường xa hơn niềm tuyệt vọng rã cánh

 con đường xa hơn sự vùi lấp tính danh

 

Thi sĩ là kẻ muôn đời bị hành hạ vì luôn tự phát hiện ra mình trong những nỗi niềm chịu đựng bất lực nhất. Đấy là một phút rã rời vì sực tỉnh và chán chường vì cạn hết niềm tuyệt vọng cô đơn.

Buồn!

Còn buồn hơn- vì lạnh cóng:

hành trình

vắng dấu chân em

Cái lạnh cóng phân chia, chia ly, chấm hết...

 

Em cứ mong cảm giác đau dịu dàng ngấm ngầm của bài thơ này chỉ là một khoảnh khắc

như em- phút buồn nẫu đi tìm thơ Chân Phương- đọc.

 

Tìm những động từ được sử dụng đặc biệt “kiêu sa” kiểu Chân Phương: cắn vỡ, nếm, chở sạch, cạn dần, rã cánh, vùi lấp...

những động từ khiến không gian thơ Chân Phương luôn chuyển động, ngập hình ảnh và uyển chuyển như ánh sáng, tạo nét duyên dáng  đặc biệt,  khiến mỗi bài thơ Chân Phương là một xoải cánh bay theo một góc độ chân trời khác  của một cánh chim.

 

Chân trời đêm này thơ lãng tử đưa em đến là một chân trời hun hút suy tư...

Buồn!

                                                                   Nguyễn Hồng Nhung

                                                                      (Bp. 2010.03.13)

 

 

Nguyễn Hồng Nhung
Số lần đọc: 1526
Ngày đăng: 18.03.2010
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Bốn bài thơ mùa lạnh - Nguyễn Hồng Nhung
Tháng ba - Nguyễn Giúp
Ừ, thôi, tháng Tư - Huệ Triệu
Cơn động 3 (hay Sự Cài Đặt Của Ơn Trên) - Vũ Trọng Quang
Dưới tán cây - Lưu Mêlan
Giữa hai người - Lý Hoài Xuân
Chẳng để làm gì cả - Nguyễn Khương Bình
Nỗi buồn cây cỏ - Nguyễn Hồng Nhung
Trăng Huế - Nguyễn Giúp
Sự đổi chỗ giấc mơ - Lưu Mêlan
Cùng một tác giả
Chim sẻ (truyện ngắn)
Thời gian (tạp văn)
Tuyết rơi (truyện ngắn)
Tách… (thơ)
Đêm nhạc jazz (truyện ngắn)
Vô danh (thơ)
Mùa thu chết (truyện ngắn)
Nhát đâm cuối cùng (truyện ngắn)
Bi hài biên tập (truyện ngắn)
Tang (thơ)
Buốt. (thơ)
Bóng (thơ)
Anh (thơ)
Đợi (thơ)
Szepes Maria (chân dung)
Mùa (thơ)
Tự do (thơ)
Xanh xao (thơ)
Câu chuyện tháng Hai (truyện ngắn)
Mưa Đêm (tạp văn)
Tình yêu (truyện ngắn)
Rát (thơ)
(truyện ngắn)
Jesse (truyện ngắn)
Sài gòn và em (tạp văn)
Năm Đổi Mới Đã Đến (nhìn ra thế giới)
Sống (tạp văn)
Ba Nguồn (triết học)
Jesse-3 (tạp văn)
Noel (thơ)
Arlequin – Anh Hề (triết học)
Ngôn Từ (tạp văn)
Các Hình Ảnh Cổ (triết học)
Phục Sinh (tạp văn)
Người Đàn Bà (triết học)
Cổ Tích Da Đỏ (triết học)
Chữ Tháng Sáu (tạp văn)
Thuật luyện vàng (triết học)
TẢ TƠI (truyện ngắn)
Sekina (tiểu luận)
Trở về nhà (tạp văn)
Cái gương (tiểu luận)
Sự nô lệ (truyện ngắn)
Có thể lắm (truyện ngắn)
Sống (tiểu luận)
Giữa (tạp văn)
Tuổi thu (tạp văn)
Bí ẩn đời sống (truyện ngắn)
Hạ ký (tạp văn)
Sáu mươi (tạp văn)
(ký)
Có đường đi lên (tiểu luận)
Có lẽ (thơ)
Về bản chất (tiểu luận)
Chị của Bố (truyện ngắn)
Lớp học Tiếng (truyện ngắn)
Mi và thượng đế (tiểu luận)
Tử vi Ai Cập (nghệ thuật)
Quê nhà (truyện ngắn)
Hưu (thơ)
Chết (thơ)
Bảy năm (truyện ngắn)
Cây táo vàng (truyện ngắn)
Quả bong bóng lợn (truyện ngắn)
Từ duy nhất (truyện ngắn)
Thu (thơ)
Kẻ giết mẹ (truyện ngắn)
Tặng (thơ)
Cây mận (truyện ngắn)
Cổ tích (truyện ngắn)