Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.127 tác phẩm
2.571 tác giả
279
74.422.387
 
Nhát đâm cuối cùng
Nguyễn Hồng Nhung

Có bao giờ ta tự hỏi: vì sao ta quá yêu thích nỗi ấm áp lan tỏa từ tia sáng mặt trời  trên cao vút, xuống hình hài bé nhỏ của ta?

 

Chưa bao giờ!

 

Bởi chưa bao giờ đủ giây phút ngộ ra rằng: kiếp sống này “dật dờ” làm sao, không chỉ” theo các ngọn triều xa lạ”- mà chính đời sống này là những ngọn triều xa lạ.

 

Lãng tử ơi, sao anh nghe thấy lời bể dâu thì thào mê sảng?

Để đêm nay em nhận ra rằng: đúng vậy, mặt trời của em đã mù lòa!

 

Để em đừng đau xót kiếp dật dờ?

Hay đơn giản vì đời không thể xảy ra cách khác, khi những ngọn triều xa lạ của hình hài vật chất- thứ tạo ra xương thịt em- chỉ biết mê sảng trước linh hồn thao thức?

 

Lãng tử đã cùng em đứng trên bờ biển từ thuở nào vậy, để gió lùa dục vọng sống từ giao hưởng mù khơi, thành những âm vang nhức nhối của linh hồn em luôn giá lạnh, ước mơ tìm tia lửa từ mặt trời mù lòa chẳng chịu trao?

 

Hay anh cũng hưởng nhát đâm cuối cùng của thao thức- ánh sáng thoi thóp duy nhất cuối đường hầm,  dẫn linh hồn trầy trượt tìm thế cân bằng sinh tử, trong chập chờn hôn mê nhận ra” tràng cười ngán ngẩm của ảo giác” trước lúc bình minh?

 

Để em tan thành bọt biển khi nữ thần Rạng đông xuất hiện phía chân trời  xa, môi hạnh phúc nhợt nhạt, nở nụ cười lần cuối giữa cuộc đời vật chất tầm thường –giữa “bọn dã tràng mông muội”- của kiếp sống này.

 

Để phút cuối nhận ra ân huệ khao khát làm người của linh hồn vĩnh cửu,  đành để mặc DỤC VỌNG VÀ ẢO GIÁC- đặt tên cho những phút hân hoan:” tên tuổi em và tôi, trôi dạt, với bọt thời gian”

 

Dù mặc niệm của  linh hồn trước muôn vàn giả dối ngụy biện của”mọi bãi bờ sương khói” -   lãng tử cũng như em-  vẫn không thể đi “xa dần” kiếp sống hấp hối này.

 

Bởi  hôm nay là ngày sinh nhật em.

 

Ngày nhập đời của một linh hồn quá quen nhận biết đau khổ, trong một phút mộng mơ phù du nào đấy, giữa”mê sảng thì thào lời dâu bể, trước sự mù lòa của chính mặt trời” ảo vọng một hạnh phúc người trong tầm tay!

 

Em cảm ơn lãng tử cho em mượn bài thơ thành lời cầu nguyện đêm nay.

 

(2009. 09. 28)

 

Nguyễn Hồng Nhung
Số lần đọc: 1942
Ngày đăng: 01.10.2009
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Vết roi - Minh Diện
Những ngày đánh mất - Trương Văn Dân
Con đường bụi đỏ - Nguyễn Anh Thế
Những dòng sông của cha tôi - Nguyễn Chính
Đốm lửa - Phan Đức Nam
Lần thứ ba - Khôi Vũ
Thành phố của những giáo đường - Donald Berthelme
6- Hồng Quang1 - Phan Thế Hải
Bạn học lớp hai - Đỗ Ngọc Thạch
Giấc mơ - Phùng Văn Khai
Cùng một tác giả
Chim sẻ (truyện ngắn)
Thời gian (tạp văn)
Tuyết rơi (truyện ngắn)
Tách… (thơ)
Đêm nhạc jazz (truyện ngắn)
Vô danh (thơ)
Mùa thu chết (truyện ngắn)
Nhát đâm cuối cùng (truyện ngắn)
Bi hài biên tập (truyện ngắn)
Tang (thơ)
Buốt. (thơ)
Bóng (thơ)
Anh (thơ)
Đợi (thơ)
Szepes Maria (chân dung)
Mùa (thơ)
Tự do (thơ)
Xanh xao (thơ)
Câu chuyện tháng Hai (truyện ngắn)
Mưa Đêm (tạp văn)
Tình yêu (truyện ngắn)
Rát (thơ)
(truyện ngắn)
Jesse (truyện ngắn)
Sài gòn và em (tạp văn)
Năm Đổi Mới Đã Đến (nhìn ra thế giới)
Sống (tạp văn)
Ba Nguồn (triết học)
Jesse-3 (tạp văn)
Noel (thơ)
Arlequin – Anh Hề (triết học)
Ngôn Từ (tạp văn)
Các Hình Ảnh Cổ (triết học)
Phục Sinh (tạp văn)
Người Đàn Bà (triết học)
Cổ Tích Da Đỏ (triết học)
Chữ Tháng Sáu (tạp văn)
Thuật luyện vàng (triết học)
TẢ TƠI (truyện ngắn)
Sekina (tiểu luận)
Trở về nhà (tạp văn)
Cái gương (tiểu luận)
Sự nô lệ (truyện ngắn)
Có thể lắm (truyện ngắn)
Sống (tiểu luận)
Giữa (tạp văn)
Tuổi thu (tạp văn)
Bí ẩn đời sống (truyện ngắn)
Hạ ký (tạp văn)
Sáu mươi (tạp văn)
(ký)
Có đường đi lên (tiểu luận)
Có lẽ (thơ)
Về bản chất (tiểu luận)
Chị của Bố (truyện ngắn)
Lớp học Tiếng (truyện ngắn)
Mi và thượng đế (tiểu luận)
Tử vi Ai Cập (nghệ thuật)
Quê nhà (truyện ngắn)
Hưu (thơ)
Chết (thơ)
Bảy năm (truyện ngắn)
Cây táo vàng (truyện ngắn)
Quả bong bóng lợn (truyện ngắn)
Từ duy nhất (truyện ngắn)
Thu (thơ)
Kẻ giết mẹ (truyện ngắn)
Tặng (thơ)
Cây mận (truyện ngắn)
Cổ tích (truyện ngắn)