Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
22.192 tác phẩm
2.572 tác giả
239
74.780.572
 
Dịch SZABÓ LÖRINC – Chợt đọc Chân Phương
Nguyễn Hồng Nhung

                     

 

 

Tưởng chỉ còn nặng nợ với dăm ba thi sĩ Hungary kiếp này, nhất là với kẻ được mệnh danh „Shakespeare Hungary” -Szabó Lőrinc, với lời Ai điếu NĂM THỨ HAI MƯƠI SÁU viết cho người tình đã tự vẫn của chàng, nào ngờ….

Tưởng thời gian ngừng trôi sau hai mươi nhăm năm cuộc tình dứt, chỉ xảy ra với Szabó Lőrinc, kẻ mà từ năm thứ hai mươi sáu của cuộc tình ấy trở đi, thời gian sống chỉ còn là ngọn nến, nén nhang cùng ngặm nhấm dĩ vãng ngập tràn kỷ niệm, nào ngờ….

Tưởng lúc miệt mài hoán đổi  ký hiệu này sang ký hiệu kia, ngôn ngữ nọ sang ngôn ngữ kia chỉ để tò mò trước nhất, biết đâu, giống hệt khi rửa ảnh, hình hài, đường nét, bóng dáng, cảnh vật  từ từ hiện dần trong lớp nước thuốc, câm lặng hoàn toàn, nhưng chối cãi sao đây? –

Ôi!

Chân Phương!

Lãng tử!

lại làm em….buốt giá lần nữa !!!!!!!!!!!!!

 

Cảm giác này lâu lắm không gặp lại.

Chết rồi…

 em đã khóc

bằng thơ anh

hay cùng thơ anh?”

Anh Chân Phương còn nhớ không-  bao nhiêu năm rồi nhỉ, từ lúc em viết những dòng ấy, đến hôm này, tối nay, chớm đông này…bỗng gặp lại cảm xúc tưởng đã vùi xa chốn nào…

 

Em luôn luôn nhìn thấy hình ảnh này khi dịch thơ Szabó Lőrinc :

 

Một ánh mắt nhìn như tự hỏi:”Tại sao lại có thể như thế được?”

Cảm xúc người. Chỉ tạo ra phi lý. Kinh nghiệm đi.

Nhưng ngôn ngữ người khóc. Gieo nước mắt mình vào lòng kẻ khác. Ngấm. Buồn không đủ. Buốt không đủ. Ai điếu-chỉ lời mặc niệm đủ sức diễn tả nỗi đau.

 Bằng viễn tưởng viển vông của em anh mường tượng

 em đang nhớ anh-  ơi người yêu- khi

bánh xe cuốn nhanh: nỗi  đơn côi anh khát khao vô vọng

quạnh hiu em vẫy gọi, quanh quẩn bên anh

như anh đang cùng em để, lời an ủi, chỉ

 hiện hữu hoang tưởng em mang lại,

 nỗi đau em chua chát chỉ, dịu vòng tay xiết từ tim em

trong buốt thương anh nhức nhối.

Bằng viễn tưởng viển vông của em anh mường tượng

chúng mình bên nhau: ít lắm nếu chỉ riêng anh

ngật ngưỡng với mình, thà thế này,

luôn luôn được gấp đôi, như tiên nữ lượn vòng

mang đi - kéo lại - đổi trao, để cùng lúc từ hai nơi xa thẳm

tình yêu khóa chặt vào nhau.( Sonett 3.)

 

Có những lúc nỗi lòng đi lang thang một mình. Không lời. Vô hướng. Hết trò chuyện. Nhưng không thể biến mất. Ngôn ngữ bùi ngùi vẽ những dấu chân hoang trên cát lấp. Ngồi xuống một mình và khóc. Như hát.

„ Em ở khắp mọi nơi, từ khi

anh ngỡ ngàng, anh nhìn thấy, và đã yêu em:

con đường, dòng sông, cánh rừng vẫy gọi

làng mạc, thành phố, đêm và ngày

không ngừng nhắc nhở, núi thu và tuyết đông

 suối nguồn réo gọi, run rẩy trong tất cả

thèm khát đầu tiên cùng điên rồ vĩnh cửu

hai mươi lăm mùa xuân, mùa hè cháy trụi.

Em ở khắp mọi nơi: như cánh đồng hoa

phủ kín đời anh, niềm vui trong trẻo,

đời trai tươi tỉnh, nỗi ngây ngất anh:

tất cả mọi nơi cùng em hòa nhịp

với lời đớn đau tiếng hét âm thầm:

ôi khắp nơi Cái KHẮP NƠI này KHÔNG Ở ĐÂU!”

( Sonett 9.)

 

Em cứ định để mặc nỗi lòng muốn đi đâu thì đi, như lá thu vật vờ dòng nước lửng, nhưng những lời ai điếu níu kéo, càng vương càng không dứt, như tơ cuống sen càng kéo dài càng xoắn. Lạ thay:  những lời đáng tin cậy nhất.

     „  Em luôn chấp chới trong ý nghĩ anh,

như gió thoảng, như hương hoa tím

nụ cười bất chợt sáng bừng

và đôi khi từ một quyền lực ngọt ngào

khẽ chạm,trái tim anh, vầng trán anh

bất ngờ dịu êm ve vuốt: dù tê tái

„không em”- lời an ủi”từng có em”trên vết thương,

anh vẫn ao ước sống. Tại sao? Anh đã hiểu.

Anh cần nhận biết chất người,

dù bị đuổi xua, dù hắt rơi địa ngục;

để nghĩ đến em xiết bao hạnh phúc !

Thế là mình vẫn có nhau, người yêu.

Chừng anh sống, em còn sống: anh vực em sống. Và em

sẽ gắng giúp anh, đúng không, trái tim của trái tim anh?!

( Sonett 34)

 

Chớm lạnh. Thu hết. Đông sang. Tưởng chỉ một mình cùng Szabó Lőrinc trống vắng huếch hoác  trên mọi nẻo đường trống trải…

Chợt nhìn thấy Chân Phương bất động, đăm đăm đứng bên bờ biển. Lãng tử như hóa đá không nỡ xua những cánh chim chấp chới, hay đơn giản chỉ như lời ai điếu khóc thầm ?  

             

CHÂN PHƯƠNG

 TRẢ  LẠI

trả lại mùa thu chiếc lá rơi

kèm theo một ánh mắt gọi mời

đã vắng im rồi năm tháng ấy

vọng âm rơi rớt chút mù khơi

 

trả lại con đường những dấu chân

những chiều thứ bảy của tình nhân

hắt hiu dăm lối thiên đường cũ

nắng sớm mưa chiều sỏi đá câm

 

trả lại trùng khơi đôi tiếng ca

bãi dài sóng vỗ nát đời ta

cánh chim đo mải tà huy trống

hiu quạnh muôn đời hoang đảo xa

 

trả lại trời xanh thoáng nhớ mong

bàn tay chới với giữa thinh không

cát bụi vô tình chôn lấp hết

nghĩa lý gì thề thốt thủy chung!

 

trả lại nghìn năm một giấc mơ

nhạt nhòa hình dáng dấu yêu xưa

đêm dài mọc lặn trăng câm lặng

ngày lại ngày qua, tim xác xơ

 

trả lại bài thơ kiếp đắm say

trang buồn gói lại nửa vòng tay

da thịt từ nay phơi tuế nguyệt

chữ SẦU xâm kín khắp hình hài

 

xương máu rồi đây xương máu lạnh

kết luận là tro với khói bay

( Boston 2013. november 7)

 

 

Ôi,

Chân Phương!

Lãng tử!

Quyền lực nào thay thế nổi Tình Yêu?

Bày cách an ủi cho em đi!

                 

( Budapest. 2013. november 8.)

 

 

Nguyễn Hồng Nhung
Số lần đọc: 1261
Ngày đăng: 06.12.2013
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Một số truyện ngắn của A.S.Puskin - Ngọc Châu
Chùm thơ: viết ở Bắc Kinh - Nguyễn Thị Thúy Hạnh
Đọc thơ vì sự thay đổi của thế giới - Nguyễn Hồng Nhung
Ngọc Châu giới thiệu phần 3 tập "108 BÀI THƠ ĐƯỜNG CHỌN DỊCH" - Ngọc Châu
Ngọc Châu giới thiệu phần 2 tập “108 Bài thơ Đường chọn dịch” - Ngọc Châu
Đoạn ghi gởi Lữ Quỳnh cùng đi hái những giấc mơ - Đinh Cường
Ngọc Châu giới thiệu tập "108 BÀI THƠ ĐƯỜNG CHỌN DỊCH" của dịch giả Phạm Đình Nhân (do NXB Văn Học vừa xuất bản quí 2 năm 2013) - Ngọc Châu
Tập thơ Mây Khói Quê Nhà - Phan Chính
Đặc sản Nguyễn Nguyên Bảy – Những câu thơ hay, đẹp và sang trọng trong “99 Khúc tặng Liên’ - Phùng Thành Chủng
Rồi Mai Đây: Một Bài Thơ của Tạ Tỵ - Thế Phong
Cùng một tác giả
Chim sẻ (truyện ngắn)
Thời gian (tạp văn)
Tuyết rơi (truyện ngắn)
Tách… (thơ)
Đêm nhạc jazz (truyện ngắn)
Vô danh (thơ)
Mùa thu chết (truyện ngắn)
Nhát đâm cuối cùng (truyện ngắn)
Bi hài biên tập (truyện ngắn)
Tang (thơ)
Buốt. (thơ)
Bóng (thơ)
Anh (thơ)
Đợi (thơ)
Szepes Maria (chân dung)
Mùa (thơ)
Tự do (thơ)
Xanh xao (thơ)
Câu chuyện tháng Hai (truyện ngắn)
Mưa Đêm (tạp văn)
Tình yêu (truyện ngắn)
Rát (thơ)
(truyện ngắn)
Jesse (truyện ngắn)
Sài gòn và em (tạp văn)
Năm Đổi Mới Đã Đến (nhìn ra thế giới)
Sống (tạp văn)
Ba Nguồn (triết học)
Jesse-3 (tạp văn)
Noel (thơ)
Arlequin – Anh Hề (triết học)
Ngôn Từ (tạp văn)
Các Hình Ảnh Cổ (triết học)
Phục Sinh (tạp văn)
Người Đàn Bà (triết học)
Cổ Tích Da Đỏ (triết học)
Chữ Tháng Sáu (tạp văn)
Thuật luyện vàng (triết học)
TẢ TƠI (truyện ngắn)
Sekina (tiểu luận)
Trở về nhà (tạp văn)
Cái gương (tiểu luận)
Sự nô lệ (truyện ngắn)
Có thể lắm (truyện ngắn)
Sống (tiểu luận)
Giữa (tạp văn)
Tuổi thu (tạp văn)
Bí ẩn đời sống (truyện ngắn)
Hạ ký (tạp văn)
Sáu mươi (tạp văn)
(ký)
Có đường đi lên (tiểu luận)
Có lẽ (thơ)
Về bản chất (tiểu luận)
Chị của Bố (truyện ngắn)
Lớp học Tiếng (truyện ngắn)
Mi và thượng đế (tiểu luận)
Tử vi Ai Cập (nghệ thuật)
Quê nhà (truyện ngắn)
Hưu (thơ)
Chết (thơ)
Bảy năm (truyện ngắn)
Cây táo vàng (truyện ngắn)
Quả bong bóng lợn (truyện ngắn)
Từ duy nhất (truyện ngắn)
Thu (thơ)
Kẻ giết mẹ (truyện ngắn)
Tặng (thơ)
Cây mận (truyện ngắn)
Cổ tích (truyện ngắn)